ngạo như hắn,có thể bắt hắn cúi đầu nhất định rất thú vị.
“Còn lâu mới gọi! Cút ra!” Mộ Dung Quyết hừ lạnh một tiếng,ánh mắt nhìn nàng có phần khó chịu.
“Được rồi!” Thấy hắn kiên trì Hướng Tiểu Tứ cũng không miễn cưỡng”Vậy đừng trách tỷ.”
Nói xong,ngón tay nhẹ bắn về hướng hắn.
“Nàng . . . . .” Mộ Dung Quyết bị động tác kỳ lạ của cô làm cho ngẩn người.
“Đến,gọi một tiếng tỷ tỷ để ta nghe.” Mang theo nụ cười ngọt ngào,Hướng Tiểu Tứ ra lệnh.
Ai muốn gọi nàng là tỷ tỷ chứ! Mộ Dung Quyết trong lòng hừ lạnh nhưng lại phát hiện thanh âm không tự chủ từ trong miệng phun ra.”Tỷ. . . . . . Tỷ tỷ.”
Xảy ra chuyện gì rồi?
“Ngoan!” Hướng Tiểu Tứ vui vẻ,vỗ vỗ đầu của hắn.
“Đáng chết!Nàng đã làm gì ta hả?” Mộ Dung Quyết rống giận.
“Chẳng qua hạ chút thuốc để đệ nghe lời mà thôi.” Hướng Tiểu Tứ nháy mắt mấy cái,vẻ mặt ngây thơ.
“Nàng! Nhanh đưa thuốc giải cho ta!” Mộ Dung Quyết sắc mặt đỏ lừ khống chế không được lửa giận,đưa tay sẽ muốn kéo nàng.
“Đứng lại! Không cho phép động!” Hướng Tiểu Tứ vội vã ra lệnh.
Thân thể muốn chuyển động lập tức dừng lại.
“Hướng Tiểu Tứ!” Mộ Dung Quyết hét to.
“Tỷ ở này,không cần gọi lớn tiếng thế.” Nàng vẫy vẫy ngón tay.”Động thủ với cô nương là không tốt! Điểm này đệ muốn thử sao.”
“Ta không nói muốn đánh nàng!” Nàng lên án làm hắn càng thêm bực
bội,đường đường nam tử hán hắn sẽ không đánh nữ nhân.”Ta chỉ muốn nàng
đưa thuốc giải!”
“Đệ bảo ta đưa thuốc giải,ta phải đưa sao?” Liếc hắn một cái,tên nhóc này thật thú vị ah”Quyết đệ đệ,đừng quá ngây thơ.” Vừa nói vừa vỗ nhẹ
lên mặt hắn.
“Không được vỗ mặt của ta!” Cử động của nàng làm hắn chán ghét.
“Được rồi!” Hướng Tiểu Tứ rất phối hợp,đổi sang sờ đầu hắn.”Ngoan đó!”
“Hướng,Tiểu,Tứ!” Sờ đầu còn vũ nhục hơn,Mộ Dung Quyết tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã có vọng đọng muốn giết người.
“Thế nào? Quyết nhi,con làm gì mà la to thế.” Xa xa Mộ Dung Nghiêm cùng Hướng Bá Thiên đã đi lại.
Hướng Tiểu Tứ thấy tình trạng đó vội vã giả bộ cười hì hì,hạ giọng ra lệnh.”Không được tức giận, cười!”
Mộ Dung Quyết không muốn nhưng không thể khống chế mình chỉ có thể thuận theo mệnh lệnh của nàng mà làm.
Cảm giác này. . . . . . Thật đáng chết mà!
“Mộ Dung thúc thúc,vừa rồi tiểu Quyết đã gọi cháu là tỷ tỷ rồi đấy!”
Cười xuất hiện má lúm đồng tiền,Hướng Tiểu Tứ khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên
“Thật?” Mộ Dung Nghiêm không thể tin được,nhi tử ông rất bướng bỉnh cùng kiêu ngạo sao lại chịu thỏa hiệp?
“Thật đấy!” Hướng Tiểu Tứ dùng sức gật đầu.”Quyết đệ đệ,đệ nói đúng không?”
Trong lúc nói chuyện,nàng lại nhỏ giọng nói “Đệ đệ ngoan, mau gọi tỷ tỷ.”
“Tỷ, tỷ tỷ. . . . . .” Nữ nhân đáng chết, ắn muốn giết nàng!
“Ai ya!Là thật !” Mộ Dung Nghiêm giấu không được kinh ngạc”Tiểu Tứ,
xem ra chỉ có cháu mới thu phục đứa con kiêu ngạo bướng bỉnh của
thúc.Hướng huynh,nữ nhi của huynh thật tài giỏi!” .
“Ha ha!Nào có,nào có.” Hướng Bá Thiên phụ họa cười khan,ánh mắt liếc
sang nhìn thấy phẫn nộ trong mắt Mộ Dung Quyết,lại thấy nữ nhi cười đến
khuôn mặt vô tội,trong bụng thầm hiểu rõ mọi chuyện.
Đứa nhóc đáng thương,xem ra trúng độc thủ của nữ nhi ông rồi.
Hướng Tiểu Tứ cười phụ họa,đôi mắt xinh đẹp khẽ lườm Mộ Dung Quyết đương nhiên cũng nhìn rõ tức giận trong mắt hắn.
“Đệ đang giận sao?” Dịu dàng dùng thanh âm chỉ có hai người nghe được để hỏi”Đáng tiếc,bây giờ chỉ có đệ nghe thấy lời của tỷ.”
Nói xong còn cho hắn một ánh mắt ranh mãnh cùng hai tiếng cười khẽ.
Mộ Dung Quyết chỉ có thể cắn răng ghi hận,từ đó về sau hắn và Hướng Tiểu Tứ ——
Thề bất lưỡng lập!
Rất thích chàng
Thích đến không biết bản thân phải làm thế nào
Không thể làm gì khác hơn luôn trêu chọc chàng
Muốn chàng vĩnh viễn nhớ đến ta
“Nữ nhân đáng chết !”
Một tiếng gầm nhẹ từ một sân vườn khác trong Mộ Dung sơn trang truyền đến.
Mộ Dung Quyết siết chặt tờ giấy trong tay,trán nổi đầy gân xanh,ánh
mắt lạnh băng trừng to nhìn mẫu giấy trong tay,hận không đem chủ nhân lá thư này hung hăng hủy đi nuốt vào bụng.
Nghĩ đến hắn Mộ Dung Quyết thân là thiếu trang chủ thiên hạ đệ nhất
sơn trang,từ nhỏ muốn gió được gió,muốn mưa được mưa,thân phận tôn quý
được người khác đến nịnh nọt.
Mà hắn cuồng ngạo khinh thường dựa dẫm danh tiếng trong nhà chỉ muốn tự bản thân xông pha giang hồ đoạt lấy danh tiếng.
Năm hắn gần mười sáu dựa vào một thân khí phách võ nghệ,một mình xông vào hang ổ sơn tặc không ai dám đến,chỉ dựa vào một mình giúp phá tan
sơn trại mà quan phủ mấy chục năm qua chưa thể tiêu diệt từ đó vang danh thiên hạ.
Trên giang hồ đã đặt danh hiệu cho hắn là”Ngọc kiếm công tử”,không
chỉ khen hắn võ nghệ cao cường còn khen ngợi hắn dung mạo tuấn mỹ như
ngọc .
Dưới đôi mày kiếm là tròng mắt đen thâm thúy,sống mũi cao thẳng,môi
mỏng tạo thành dung nhan tuấn mỹ nhất,tôn lên vóc người cao ngất luôn
mặc y phục màu tím,xem ra dường như chỉ có ở quý công tử.
Mà hai đầu lông mày tôn quý để lộ khí khái cuồng ngạo nhìn vào hắn
thoạt nhìn như vương giả luôn là tiêu điểm trong tầm mắt mọi người,đới
tượng thầm mến của các danh gia khuê nữ.
Bất luận gia thế hay điều kiện bản thân đủ để mọi ng