Ác Nam Hấp Dẫn

Ác Nam Hấp Dẫn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323060

Bình chọn: 10.00/10/306 lượt.

ơi đó có sao không?” Cô hơi hơi chu đôi môi , hai tròng mắt lộ ra vẻ hấp dẫn.

Hắn đợi dục vọng nổi dậy , nhưng cái gì cũng không có , xem ra cô không câu dẫn được hắn. Hắn bắt đầu uống rượu , thử thể hiện một ít nóng bỏng :” Có lẽ đi!”

Cô cười khẽ xoa nhẹ phía dưới cổ tay hắn :” Anh đúng thật là người có sở thích ăn uống .” Cô giơ chén rượu lên , uống một ngụm.

“ Gần đây không có đối tượng mới?” Hắn ngắm cô liếc mắt một cái.

Cô nhẹ nhàng cười :” Đương nhiên không có , sau khi chia tay với anh , em nào có tâm tư tiếp nhận người khác?”

“ Thật không?”. Hắn chớp mi :” Tôi nhớ rõ tháng trước ở bữa tiệc của ông Ngô , cô đi cùng Bặc Thiệu Đông”

Cô sửng sốt , nhưng lập tức khôi phục tinh thần :” Chỉ là …”

“ Không cần nói dối , tôi không thèm để ý.” Hắn không hứng thú nghe cô nói một đống thứ lý do để biện hộ cho mình.

Cô mỉm cười nói :” Em nghĩ cũng là…”

“ Cô cùng tôi đi ra ngoài , ông ta không để ý sao?”. Hắn lại hỏi.

Cô nhún nhún vai :” Từ một tuần trước , ông ta nói về sau sẽ không đến tìm em nữa.”

“ Cô lừa gạt ông ta chắc cũng được nhiều tiền lắm nhỉ?” Cùng cô đàm luận vấn đề này , hắn có chút cảm nhận chính mình không có hứng thú tình tứ , không giống như ở cùng Giang Liên Ân , làm hắn bị tức giận sôi máu.

Nghĩ đến Giang Liên Ân , trong lòng hắn không hiểu sao dâng lên một cỗ tội ác , nhưng hắn lập tức đem cảm giác này bỏ qua một bên , theo cách nói của nàng , bọn họ đã muốn chia tay , đương nhiên hắn có thể tìm nữ nhân khác.

“Đừng nói như vậy,” Ái Vân xấu hổ :” Mặc kệ anh tin hay không tin , em đã bớt phóng túng hơn trước rồi.”

“ Cô đối với hắn không có tình cảm gì sao?” Nhiếp Tĩnh Viễn hỏi.

Cô sứng sốt :” Sao hôm nay anh hỏi em vấn đề thật kỳ quái ?”

Hắn căng khóe miệng :” Cô không cần trả lời tôi.” Biểu tình của cô đã có ngay đáp án.

Hắn tin rằng cô với hắn ở cùng một chỗ , không phát sinh tình cảm , tựa như hắn với cô giống nhau. Lúc ấy bọn họ chỉ muốn thỏa mãn nhu cầu . Quan hệ hắn ở cùng với nữ nhân đều đại khái là như vậy.

Ngay từ đầu hắn đối xử với Giang Liên Ân cũng là như vậy , hắn thích cá tính cô cho nên muốn được ở bên cô. Thế nhưng bây giờ bọn họ đã cãi nhau ầm ĩ , nghĩ đến nguyên nhân cãi nhau . hắn cau chân mày lại.

“ Đến bây giờ cô có còn nhớ mối tình của mình ngày trước không?”. Hắn tò mò hỏi một câu.

Cô lại sửng sốt :” Anh hôm nay tò mò quá!”

“ Trả lời tôi là tốt rồi.” Hắn nói.

“Được rồi!” Cô suy nghĩ :” Chắc là mối tình đầu! Khi đó mới học trung học.”

“ Cô bây giờ vẫn còn thích hắn?” Hắn hỏi.

“ Không biết còn thích hay không.” Cô cầm bánh mì Pháp đưa lên miệng “Đôi khi có chút cảm giác nhớ nhung , nếu hiện tại hắn Ỡtrước mặt em , người béo bụng phệ , chắc em cũng không còn cảm giác.”

“ Cho nên nếu một người vẫn nhớ mãi không quên mối tình đầu đã chết kia …”

“ Cảm giác kia vẫn khắc sâu trong lòng bởi vì đối phương đã chết , đều là những kí ức đẹp.” Cô có chút đăm chiêu liếc mắt hắn một cái :” Tại sao , có người làm cho anh trở nên bối rối hả?”

“ Không có.” Hắn trực giác phủ nhận nhưng trong lòng ngày càng phiền toái , hắn thật sự không nên ăn bữa cơm này , tâm tình không thay đổi ngược lại còn khó chịu hơn.

Ái Vân cười khẽ :” Em đã thấy lạ khi anh tự nhiên gọi điện cho em , cãi nhau đúng không? Cho nên mới đi tìm em ?”

Hắn không nói chuyện.

“ Bất quá em không thèm để ý.” Tay cô lại xoa xoa tay hắn .” Con người đối diện với em không có gì hứng thú , từ trước tới nay đều nhìn về phía trước , có muốn em an ủi anh một chút không?”

Hắn vẫn như cũ không nói chuyện , cô tiếp tục cười :” Tại sao , lo lắng không cho cô ấy biết? Em sẽ không nói chuyện này ra ngoài.”

Tôi không lo ngại cô ấy.” Hắn đem cảm giác phiền toái đổ sang một bên.

“ Tốt lắm~” Cô tiếp tục vuốt ve hắn :” Em rất nhớ anh.”

Hắn không muốn nói chuyện , lại uống một ngụm . Hắn cười lạnh một tiếng .

Bất quá không sao cả , bọn họ vốn tìm đến nhau theo nhu cầu , hắn tìm cô để phát tiết dục vọng thôi.Sau khi ăn cơm , Nhiếp Tĩnh Viễn lái xe đưa Ái Vân quay về nhà cô , đi trên đường tâm tình của hắn không chuyển biến gì tốt đẹp , trong đầu hắn vẫn hiện khuôn mặt của Giang Liên Ân nhưng hắn cố ý không thèm nghĩ nữa.

Trong lời nói của Ái Vân nửa đùa nửa thật cũng không để ý , dù sao hắn cũng không muốn hao tâm tốn sức nghe cô nói chuyện , cô chỉ biết lấy lòng hắn qua lời nói.

Tới chỗ ở của cô , cô kéo hắn vào nhà , hai tay để ở cổ hắn , khiêu dẫn làm cho hắn nghĩ đến thẹn thùng mặt , Giang Liên Anh cho tới bây giờ không chủ động hôn hắn , tưởng tuợng đến chuyện này , sắc mặt hắn khó coi không nhìn được.

Khi Ái Vân hôn lên miệng của hắn , mùi vị son môi cùng nước hoa làm hắn khó chịu rốt cuộc không chịu được đẩy cô ra.

” Làm sao vậy?”. Cô sửng sốt.

” Không có gì.” Hắn ảo não , cúi người phủ lấy môi cô.

Cô nhiệt tình đáp lại hắn , cô chủ động đem đầu lưỡi vào miệng của hắn , hắn lại thả cô ra , đáng chết ! Hắn không thích hương vị của cô.

“Làm sao vậy?”. Cô thấy hắn không được tự nhiên , lấy một điếu thuốc ra châm.

” Xin lỗi , hôm nay tôi không có tâm trang.” Hắn


Duck hunt