cần thừa nhận một sự thật , em không thuộc về cậu ta , cậu ta biết mình hết là được rồi!”
“Anh. . . . . .” Giang Liên Ân tức giận nắm chặt nắm tay.
Thấy cô tức giận đến nói không ra lời, Nhiếp Tĩnh xa nhân tiện muốn phát sinh đánh nhau với Tào Lệnh Tề. Đột nhiên,một thân ảnh thon thả xuất hiện ở bên cạnh hắn.
“Tĩnh Xa?”
Nhiếp Tĩnh Xa vừa chuyển quá …, liền phát hiện Tạ Chi Nghiên đứng ở trước mắt.
” Nhìn từ xa thấy bóng dáng em đã biết là anh.” Tạ Chi Nghiên lộ ra tươi cười,” Như thế nào ở chỗ này,đến xem phim?”
Nhiếp Tĩnh Xa không trả lời vấn đề của Tạ Chi Nghiên,hỏi ngược lại” Cô đi đâu đây ? Cũng đến xem phim sao?”
“Đúng.” Cô cười nói”Nhưng mà người hẹn còn không có đến.”
Giang Liên Ân thừa dịp hai người hàn huyện liền lôi kéo Tạo Lệnh Tề sang một bên,nói với cậu mấy câu,Nhiếp Tĩnh Xa mất hừng nhíu mày.
“Ủa , cô ấy là ai ? À….Hình như có đchút ấn tượng.” Tạ Chi Nghiên cảm thấy gương mặt Giang Liên Ân có vài phần quen thuộc,lại nghĩ không ra gặp cô ở đâu.” Làm sao vậy? Cô ấy là ai,khiến anh mất hứng như vậy?”
Nhiếp Tĩnh xa trả lời qua loa.” Tôi không có mất hứng.”
Tạ Chi Nghiên cười nói” Tạm thời! Anh rõ ràng mất hứng.”
Ngay khi Nhiếp Tĩnh Xa sắp mất đi tính nhẫn nại,Giang Liên Ân cuối cùng đi rồi trở về.
“Bạn gái?” Tạ Chi Nghiên hỏi thử một câu.
“Đúng.”Nhiếp Tĩnh Xa trả lời ngắn gọn một câu.
Giang Liên Ân đến gần,Tạ Chi Nghiên bỗng nhiên nhớ tới nàng là ai .”Ngươi là bí thư Niếp bá bá đúng không? Ta đã thấy ngươi.”
Giang Liên Ân không biết nên đáp lại như thế nào,chỉ có thể gật gật đầu,cô cùng Tạ Chi Nghiên chỉ có vài lần có duyên,thậm chí chưa nói chuyện.
Tạ Chi Nghiên nhìn Nhiếp Tĩnh Xa lại nhìn Giang Liên Ân,nhịn không được cười nói: “Hóa ra là như vậy !”
Giang Liên Ân nhất thời có chút xấu hổ,không biết nên nói cái gì.
” Em đây không quấy rầy các người, xin chào!” Tạ Chi Nghiên cười bỏ đi.
“Chúng ta cũng đi thôi!” Nhiếp Tĩnh Xa đối với Giang Liên Ân nói.
Cô ngay cả nhìn cũng chưa liếc hắn một cái,tự tránh ra, hắn biết cô tức giận,thức thời không giận cô..
Dù sao trước tiên làm cho cô phát sinh một chút cáu kỉnh,lúc sau trấn an cô là được,trọng yếu là hắn đem cái thảo nhân ghét lại,tiểu quỷ thối đuổi đi!
Trên đường , Giang Liên Ân chỉ nói câu cô phải về nhà – “ Kia là nhà cô” – liền im bặt.
Nhiếp Tĩnh Viễn cũng không làm trái ý nàng , trực tiếp đưa cô về nhà , tâm tình của hắn vẫn rất khoái trá , nàng nói một câu-
“ Anh trở về đi! Hôm nay tôi nghĩ muốn yên lặng một chút.” Cô biết hắn muốn cùng cô lên lầu.
“ Gì đó?”. Hắn bắt lấy tay cô , không cho cô xuống xe.
“ Trên mặt em có chữ gì đó sao , em nghĩ chúng ta cần yên lặng một chút.”
“ Lại nữa rồi.!” Hắn mất hứng nhíu mày “ lại là nghĩ muốn chúng ta cần thời gian yên tĩnh , em luôn dùng cách này lấy cớ phá anh.”
Cô có chút bốc hỏa “ Tôi không yêu cầu đòi hỏi anh , chẳng lẽ tôi không thể có thời gian của riêng mình sao? Tôi với anh ở cùng một chỗ có thể tự hỏi sao? Anh vừa thấy tôi, cũng chỉ nghĩ muốn theo tôi trên giường.”
Lời của cô làm cho hắn căm tức :” Em vì chuyện chiều này mà tức giận sao?”
Cô không trả lời hắn , ngược lại hỏi hắn :” Thời điểm tôi gọi điện cho anh , anh ở gần đây sao?”
“ Đúng.”
Hai tròng mắt của cô sinh ra tức giận :” Anh theo dõi tôi.”
Hắn liếc mắt cô một cái , lông mày rậm nhăn lại :” Em tức giận là vì cái này? Anh không theo dõi em .Hôm nay anh theo cũng không vui vẻ lắm . Cho nên anh đi trước , anh ở quán cà phê gần đấy chờ em gọi điện thoại.”
“ Thật không?”
Ánh mắt hoài nghi của cô làm cho mặt hắn trở nên lạnh :” Anh không thích theo dõi người khác . Nếu anh không muốn em đi đến cuộc hẹn , anh sẽ dùng mọi biện pháp không cho em đi , chứ không phải giống tên biến thái đi theo dõi em.”
“ Anh xuất hiện quá nhanh , cho nên em mới nghĩ anh theo dõi em.” Cô thở dài :” Em đang khuyên bảo Lệnh Tề thì anh đến …”
“ Nếu không phải anh , các người không biết còn muốn dây dưa bao lâu.” Hắn nói.
“ Em hy vọng có thể từ từ một chút .” Cô thở dài “ Cậu ta muốn có tình cảm với em , muốn thay thế Lệnh Văn.”
Nghe những lời này , hắn lại càng không cao hứng :” Thực cảm động.”
Hắn châm chọc khẩu khí làm cho nàng giận căng mặt :” Có ý tứ gì?”
Hắn nhịn không được châm chọc nói :” Hai người các em nhớ mãi không quên đều cùng ở một mình , em nghĩ không ra. Cho nên khiến người bên cạnh cũng xem không ra , cậu ta không chừng còn cảm thấy được bản thân mình thật vĩ đại , thay thế anh trai chiếu cố em , thật đúng là tình anh em.”
Cô phẫn nộ muốn tát hắn một cái , nhưng cô nhịn , thân thủ đi mở cửa xe.
“ Khoan đã!” Hắn đem cô kéo trở lại.
Cô bị hắn lôi vào trong xe , tay phải theo bản năng gạt ra , lại làm cho hắn bắt lấy cổ tay cô.
“ Anh lại muốn tôi thưởng cho cái tát ?”
Cô không nói chuyện , trừng mắt nhìn hắn.
“ Em quá quắt lắm,” Hắn lớn tiếng nói :” Em nghĩ rằng anh chịu đựng được nữa sao?”
“ Anh nhịn cái gì?” Cô cắn răng hỏi , đáng lẽ phải là cô nhịn hắn mới đúng.
“ Anh chịu đựng khi trong lòng em vẫn nhớ mãi một người chết , rốt cuộc em có đem anh để ở t