đẩy cửa đi ra.
Lý Cố đang ở trước cửa, lúc Lâm Viễn đi ra anh nhìn thoáng qua rồi nhất thời ngớ người.
Hôm qua anh chưa kịp soi kỹ, ấn tượng với Lâm Viễn chỉ là tên nhóc gầy gò tính tình xởi lởi, nhưng hôm nay vừa mới thay một thân trắng… chỉnh trang gọn gàng hơn chút, mắt Lý Cố tức thì rực sáng, thằng nhóc này đẹp trai quá nha.
Thấy Lý Cố nhìn mình không chớp mắt Lâm Viễn nghĩ bụng, hiện giờ bản thân có khác nào cái đèn đường đâu, khi không lại mặc trắng toát, đợi lát rảnh rang anh phải đi mua vài bộ không quá hoa hoét mới được.
“Còn chưa chịu đi?” Lâm Viễn nhìn đồng hồ hỏi Lý Cố. “Quá mười phút rồi, không lo sao?”
“Ai… không sao.” Lý Cố điềm tĩnh cầm các thứ đi ra. “Người gọi tới là Tam thiếu gia thôi, ăn to nói lớn chẳng qua để hù người, sẽ không động thủ đâu. Nếu là Đại thiếu gia với Nhị thiếu gia thì phải cẩn thận, đặc biệt là Đại thiếu gia, anh ta nếu nói hai mươi phút đến thì dù trễ có một giây cũng sẽ gặp chuyện đó.”
Lâm Viễn khù khờ. “Theo tôi được biết thì bác sĩ cũng đâu phải nghề nguy hiểm đến mức này chứ.”
“Nhầm to.” Lý Cố nghiêm mặt mở mang đầu óc cho Lâm Viễn. “Làm bác sĩ vốn dĩ khá nguy hiểm, nhưng làm bác sĩ tư còn nguy hiểm hơn nhiều, mà làm bác sĩ tư cho đám biến thái Hạ gia kia thì vô cùng nguy hiểm, nói đi cũng phải nói lại, làm pháp y là an toàn nhất, mong sao ngày nào đó đám Hạ gia tiêu đời, tôi sẽ tự đi giải phẫu bọn họ!”
“Thế còn bác sĩ tâm lý?” Lâm viễn nhướn mày suy nghĩ.
Lý Cố híp mắt, oang oang mắng, “Không phải mặc bộ đồ này rồi nói hành nói tỏi tôi!”
Lâm Viễn giơ tay xin hàng, quên mất chuyện Lý Cố đang ở vào thời điểm cực nhạy cảm.
“Đúng rồi.” khi hai người ra cửa lên xe, Lý Cố đột nhiên nói với Lâm Viễn. “Cậu kiên nhẫn một chút nhé, nhớ rõ, bọn họ đều lập dị, nếu có ai động tay động chân với cậu dù thế nào cũng chớ có ho he gì.”
“Động tay động chân?” Lâm Viễn ù ù cạc cạc.
Lý Cố nhếch mép cười cười. “Cậu đẹp trai như thế, trước giờ chưa bị quấy rối sao?”
Lâm Viễn sửng sốt, thốt lên hai chữ, “Biến thái.”
Lý Cố gật đầu. “Là thế đó, thời nay biến thái đều nhiều tiền, nhiều tiền thì sẽ biến thái!”
Lý Cố phóng xe vùn vụt. Lâm Viễn bấu chặt dây an toàn, toát mồ hôi hột nhìn những chiếc xe xẹt qua. Anh tự hỏi phải chăng Lý Cố thất tình nên muốn tự tử… Đã tự tử còn kéo người chết chung, “có tâm” thật.
Đang định kêu Lý Cố chậm lại một chút thì đã nghe phanh kít một cái… Xe dừng – tới rồi!
Lâm Viễn nhìn ra bên ngoài, trước mắt có một biệt thự trông khá bình thường, mày nhướn nhướn, thầm nghĩ thường thôi, có giống nhà trọc phú tý nào đâu, chỉ như biệt thự con con của nhà giàu mới phất.
Cửa tầng một chậm rãi nâng lên, lúc này Lâm Viễn mới hay đây là cửa của bãi đỗ xe ngầm. Lý Cố chạy xe vào trong bãi, Lâm Viễn đang tò mò vì sao lắm xe trong ga ra như vậy thì Lý Cố tắt máy nói, “Đi thôi, chốc nữa đừng lỡ lời là được.”
“Ờ.” Lâm Viễn mở cửa xe bước xuống, ga ra này quả hơi quá… y chang bãi ngầm của nhà xưởng hay công ty, xe gì cũng có, phần lớn đều là xe để đi lại thông thường, tính năng tương đối lại tiết kiệm.
“Này, đừng có đứng đực ra nữa.” Lý Cố vẫy tay với Lâm Viễn. “Nhanh khám rồi về, đứng thơ thẩn thêm một phút ở đây cũng là thêm một phút nguy hiểm đấy.”
“Ừ.” Lâm Viễn vội đuổi theo Lý Cố, cùng anh đi lên trên rời khỏi bãi đỗ xe.
Theo lối cửa ra, Lâm Viễn nghển cổ nhìn, choáng! Anh quay đầu lại, cái biệt thự nho nhỏ đã ở phía sau bọn họ, xem ra không phải là biệt thự mà chỉ là một cái cửa, hay nói một cái chính xác là để nguỵ trang gạt người mà thôi. Trước mắt bọn họ xuất hiện một vườn hoa lớn như sân bóng… dĩ nhiên sân bóng ấy không phải loại nhỏ.
Rảo bước dưới con đường rợp bóng cây, Lý Cố chỉ một toà nhà toát ra khí thế ngút trời phía trước. “Đó là nhà chính – nơi lão chủ nhân ở, hiện giờ ông ấy đã không còn thì dành cho cái tên biến thái số 1, cậu ta là trưởng tôn, được nuông chiều hết mực, phần lớn chuyện trong nhà đều do cậu ta quản, mặt dày biến thái bạo lực lòng lang dạ sói, nếu thấy người từ nhà này đi ra thì phải né đi nha.”
“Ờ.” Lâm Viễn nửa cười nửa mếu gật đầu, anh ngước lên ngắm toà nhà nguy nga, phải làm bao nhiêu chuyện thất đức mới xây được cái nhà như thế này nhỉ?
“Đằng kia.” Lý Cố lại chỉ vào một khu nhà phía bên trái nhà chính. “Hai khu nhà đó là nhà phụ, biến thái số 2 và số 3 ở, Nhị thiếu gia háo sắc nhất mà cũng biến thái nhất, cậu phải tránh xa cậu ta một chút, đi qua toà nhà màu trắng đừng có ngẩng đầu lên, cẩn thận kẻo làm cậu ta chú ý, hợp với khẩu vị của cậu ta như cậu không khéo sẽ bị bắt đi XXOO đó.”
Lâm Viễn nhíu mày, bắt đầu nghĩ đến chuyện đổi việc.
“Toà nhà bên cạnh toà nhà màu trắng trông qua hoa lệ như giáo đường là nơi Tam thiếu gia ở.” Lý Cố lải nhải giới thiệu với Lâm Viễn. “Ở nhà này, Tam thiếu gia có vẻ bình thường một chút nhưng phải cái xấu bụng, thích đùa dai, cậu nên cẩn thận.”
Lâm Viễn gật đầu, hỏi, “Hôm nay đi khám cho người đó?”
“Chính xác thì không phải xem bệnh cho Tam thiếu gia mà là thuộc hạ của cậu ta.” Lý Cố nhướn mày. “Thuộc hạ của bọn họ có rất nhiều, phần lớn đều bị ngoại thương dễ xử lý, thật ra
