Pair of Vintage Old School Fru
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211562

Bình chọn: 8.00/10/1156 lượt.

vẫn chưa bình thường trở lại. Thường xuyên mơ thấy cảnh Tử Tử bị rơi từ trên cao xuống, sợ hãi đến toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Khỏi phải nói, giữa cô và Lôi Tuấn Vũ chỉ có thể là chiến tranh lạnh. Mặc dù cô đã biết được đầu đuôi ngọn ngành, nhưng cô vẫn vô cùng tức giận với những việc làm của Lôi Tuấn Vũ.

Thế là mặc cho Lôi Tuấn Vũ giải thích như thế nào, cô đều không quan tâm. Thậm chí, từ trong tiềm thức, cô luôn cảm thấy giữa cô bé tên Tiểu Tuyết này và Lôi Tuấn Vũ có cái gì đó.

Nếu không, vì sao lúc Tiểu Tuyết chết lại muốn đi tìm Lôi Tuấn Vũ, mà không phải là người khác. Vì sao người cô ta muốn báo thù là Lôi Tuấn Vũ chứ? Cô gái tên Tiểu Tuyết kia đã dùng cái chết để chứng minh rồi, mặc cho hắn có trăm miệng cũng không thể cãi được.

Lôi Tuấn Vũ chán nản vò vò tóc trước trán: “Tử Tình, em muốn anh nói bao nhiêu lần nữa? Vốn không muốn để em biết, nhưng đã nói với em rồi, đã giải thích triệt để rõ ràng rồi. Anh và cô ta thật sự trong sạch! Mọi chuyện là như anh đã nói! Nếu nói là có sai lầm, thì chính là cái cách anh dùng để hối lộ khách hàng là sai trước tiên, anh đã bị trừng phạt rồi, em còn muốn anh phải thế nào em mới chịu tin tưởng anh?”

Lãnh Tử Tình ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn hắn, chỉ một mình ngồi trước máy tính, mười ngón tay lướt như bay trên bàn phím, đang viết gì đó, dường như hoàn toàn không nghe những lời Lôi Tuấn Vũ nói.

Người đã chết rồi, hắn không thể nào đối chứng được.

“Tử Tình… Tử Tình?” Lôi Tuấn Vũ thở dài, bước tới, vươn tay ôm lấy Lãnh Tử Tình, rõ ràng cảm nhận được cả người Lãnh Tử Tình cứng đờ, động tác trong tay dừng lại.

Tiếp theo là, đẩy tay hắn ra, đứng dậy bỏ đi.

Lôi Tuấn Vũ quả thật muốn phát điên. Lãnh Tử Tình như thế này đã mấy ngày rồi. Hoàn toàn không nói với hắn câu nào. Hắn nhún nhường lấy lòng cô như vậy, mà cô vẫn nhắm mắt làm ngơ.

“Tử Tình! Anh cũng giống như em, yêu Tử Tử! Ai cũng không muốn xảy ra chuyện như vậy. Tử Tử bây giờ cũng rất tốt, chúng ta vẫn có thể sống hạnh phúc như trước phải không?”

Lãnh Tử Tình quay đầu, lại còn có chút khinh bỉ nhìn hắn, nhìn một hồi, nhưng vẫn không nói câu nào, xoay người bỏ đi.

Lôi Tuấn Vũ thất vọng nhìn theo bóng lưng của Lãnh Tử Tình. ***! Lần này cô thật sự lạnh nhạt với hắn quá lâu rồi!

Buổi tối. Hôm nay Lôi Tuấn Vũ về nhà rất sớm, mấy ngày nay đều như vậy.

Thế nhưng, Lãnh Tử Tình đã sớm tắm rửa xong, vẫn ngồi trước máy tính, đến nửa đêm vẫn không đi nghỉ.

Lôi Tuấn Vũ đã làm việc cả một ngày, buổi tối nằm trên giường đọc hết một quyển sách, vẫn chưa thấy cô lên giường nghỉ ngơi. Mấy năm rồi, cuộc sống ban đêm của bọn họ vẫn vô cùng hòa hợp. Thế mà, hiện giờ đã bao nhiêu ngày hắn không làm rồi? Hai tuần? Hay là ba tuần? Chết tiệt! Mấy ngày nay hắn nhẫn nhịn, vừa nhìn thấy Lãnh Tử Tình là liền nghĩ đến chuyện đó.

Nhìn cái giường trống không bên cạnh, Lôi Tuấn Vũ nheo mắt lại, đứng dậy đi vào thư phòng.

Lãnh Tử Tình ngẩn ngơ ngồi trước máy tính, không biết đang nghĩ gì.

“Tử Tình, đi nghỉ sớm đi!”

Lãnh Tử Tình ngẩn ra, không quay đầu lại, nhưng lại kéo bàn phím ra, gõ như bay.

“Tử Tình!” Hắn nổi cáu, bước lên trước, kéo cánh tay cô, ngang nhiên tắt máy tính đi.

“Á! Anh làm gì vậy? Mấy thứ vừa viết còn chưa lưu lại!” Lãnh Tử Tình bực tức quát Lôi Tuấn Vũ.

“Suỵt! Đừng đánh thức Tử Tử! Vợ yêu, nghỉ ngơi thôi, sức khỏe là quan trọng!” Lôi Tuấn Vũ ghé sát lại hôn lên má Lãnh Tử Tình, gấp gáp kéo cô đi vào phòng ngủ.

Lãnh Tử Tình dùng gót chân để nghĩ cũng biết hắn muốn làm gì, nhưng giãy dụa thế nào cũng không thoát khỏi hắn.

“Anh bỏ tay ra! Muốn ngủ mình anh ngủ đi! Tôi còn có việc!”

“Vợ yêu à, đã nửa đêm rồi, em còn có việc gì?!”

Lôi Tuấn Vũ vừa kéo vừa ôm Lãnh Tử Tình vào phòng ngủ. Cửa vừa khóa, liền áp Lãnh Tử Tình lên cửa.

“Anh! Buông ra!” Lãnh Tử Tình bị hắn ép lên cửa, không thể nhúc nhích.

“Tử Tình, anh nhớ em lắm.” Lôi Tuấn Vũ tì trán mình lên trán cô, đôi môi nóng bỏng bắt đầu tìm kiếm môi cô.

“Lôi Tuấn Vũ, tôi cảnh cáo anh, buông tôi ra!” Lãnh Tử Tình bị hắn hôn đến không thể nhúc nhích, lửa giận bùng lên.

“Không buông!” Hắn như một đứa trẻ đang mè nheo. Một bàn tay đã tiến vào trong áo lót cô, vuốt ve nơi tròn đầy của cô.

“Anh… Tôi cảnh cáo anh, buông tôi ra!” Lãnh Tử Tình ú ớ, dường như không nghe ra cô đang nói gì.

Bàn tay to lớn đặt hai cánh tay đang làm loạn của cô lên trên đỉnh đầu. Quần áo trên người đã sớm cởi bỏ, cúi đầu hôn lên thân thể cô.

“Á! Anh làm gì vậy! Buông tôi ra!” Lãnh Tử Tình bị hắn hôn đến thất thần. Bao nhiêu năm qua chuyện trên giường của hai người có thể nói là ngựa quen đường cũ rồi. Xưa nay đều bắt đầu trong dịu dàng, kết thúc trong say mê. Tình huống như thế này hình như đã quá xưa rồi.

Sự tấn công đột ngột này khiến Lãnh Tử Tình trong lòng từng đợt hoảng hốt.

Lôi Tuấn Vũ cũng bị khơi dậy hưng phấn, hắn càng hôn càng mãnh liệt, hai chân cường tráng ép chặt chân cô, thân thể hắn lúc này đã vô cùng gấp gáp muốn tiến vào cô, cảm giác căng chướng đã khiến hắn bắt đầu thấy đau tức.

Hai chân Lãnh Tử Tình bị chân hắn tách ra, phân thân áp sát nơi tư mật c