“Chuyện này…” Đừng nói hai vị tiền bối, ngay cả cô cũng không ngờ Lôi Tuấn Vũ lại từ chối nha!
Tiêu Duệ vẻ mặt buồn bã nói: “Tử Tình à, con nói có phải nó trách chúng ta thời gian này không đến thăm nó không? Mẹ chỉ là nghĩ hai đứa con khó khăn lắm mới đoàn tụ, ba mẹ mới không đến quấy rầy. Không ngờ lại thành có lỗi.”
Lãnh Tử Tình vội vàng an ủi: “Mẹ, mẹ đừng nói như vậy. Tuấn Vũ không phải loại người như vậy, có lẽ anh ấy chưa chuẩn bị tốt. Mẹ đừng lo lắng, con sẽ nói chuyện lại với anh ấy, ba mẹ cứ yên tâm về chuẩn bị đi! Ngày mai nhất định con sẽ nghĩ cách để anh ấy đến bệnh viện!”
“Được được được, Tử Tình à, mẹ thấy Tuấn Vũ rất thích con đó! Con nhất định phải nghĩ cách nhé!” Tiêu Duệ nắm tay cô không buông, một mực dặn dò.
“Con biết rồi, mẹ cứ yên tâm!”
“… Nhưng mà, Tử Tình, Tuấn Vũ sao lại đối với con… Chẳng lẽ nó biết thân phận của con?” Lôi lão gia cũng trở nên hiếu kỳ.
“Không không không! Anh ấy không biết thân phận của con. Chỉ là…”
Tiêu Duệ mở to mắt: “Con là nói…”
Đây là tình huống gì, Tuấn Vũ không biết Hàn tiểu thư chính là Lãnh Tử Tình, lại vẫn đối tốt với cô như vậy, thời gian ngắn như vậy, đây là cái tình huống gì?!
“Các con… các con… có hay không…?” Tiêu Duệ tò mò hỏi.
Mặt Lãnh Tử Tình lập tức nóng bừng tới tận mang tai, thẹn thùng đưa mắt liếc bố chồng một cái, cúi đầu không nói gì.
“Trời ạ! Vậy phải làm thế nào đây?!” Tiêu Duệ một tay vỗ ngực, kinh ngạc không biết phải làm sao.
Vẫn là Lôi Đình có vẻ bình tĩnh, ông lập tức trả lời: “Chuyện này có cái gì mà phải làm thế nào?! Hai đứa vốn là vợ chồng, trong hoàn cảnh không nhìn thấy mặt mũi Tử Tình mà Tuấn Vũ có thể thích nó, chứng minh chúng nó có duyên, trời sinh đã là một đôi! Bà hẳn phải vui mới phải!”
“À! Đúng đúng đúng! Tử Tình à, con tha thứ cho Tuấn Vũ nhà chúng ta đi! Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, có chuyện gì mà không giải quyết được đâu?! Con cái cũng đã có rồi không phải sao?! Con sẽ không phải là chê mắt của Tuấn Vũ nhà chúng ta không nhìn thấy chứ?”
“Nói bừa gì vậy?!” Lôi Đình lại phản bác thay cho Lãnh Tử Tình.
Tiễn bước ba mẹ chồng, tâm tình Lãnh Tử Tình vô cùng u ám.
Một mặt cô gấp gáp hy vọng mắt Lôi Tuấn Vũ mau chóng được chữa khỏi, nhưng, mặt khác, lại không biết nên đối diện với hắn như thế nào!
Hoặc là nói, khi mắt của hắn hồi phục chính là lúc cô rời đi lần nữa sao? Dịch: Benbobinhyen
Đi vào thư phòng, phá lệ, hắn lại đang đứng trước cửa sổ, mặt hướng ra bên ngoài. Nếu không biết mắt hắn không nhìn thấy, nhất định sẽ nghĩ hắn đang nhìn ngắm cảnh đẹp ngoài cửa sổ.
Khi Lãnh Tử Tình bước vào, hắn cũng không xoay người lại. Nhưng nhất định có thể nghe thấy tiếng bước chân cô cố tình bước mạnh.
“Tuấn Vũ, vì sao không phẫu thuật?” Lãnh Tử Tình không đến gần hắn, mà đứng dựa vào bàn, từ xa nhìn hắn. Cô đã thành thói quen nhìn hắn từ xa rồi. Hắn sẽ không nhìn thấy tình cảm tràn đầy trong mắt cô.
Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ thản nhiên nhếch lên, không trả lời.
Cô cũng vĩnh viễn không thể biết, tâm tình lúc này của hắn.
Cô có thể lấy thân phận “Hàn tiểu thư” để ở bên hắn bao lâu, hắn rõ ràng hơn ai hết. Một người gặp phải khó khăn liền bỏ trốn như cô, hắn không thể hiểu hơn được nữa! Hắn không thể chịu đựng nỗi đau khổ nhớ nhung mất đi cô lần nữa! Lần này cô chủ động quay về bên hắn, khiến cho hắn thụ sủng nhược kinh! Còn thường xuyên nằm mơ thấy hắn đang nằm mơ, cô không hề trở về! Khi hắn tỉnh lại việc đầu tiên hắn làm là vuốt ve thân thể cô trước người mình, đặc biệt là nốt ruồi phía trong đùi cô! Giống như chỉ có như vậy mới có thể xác định cô đang ở bên người hắn, chỉ có nốt ruồi kia mới khiến hắn thực sự cảm nhận được người phụ nữ bên cạnh hắn là cô!
Cho nên, ngày nào hắn cũng yêu cầu cô phải ngủ cùng hắn. Mặc dù cô cực lực ngăn cản, nhưng hắn sẽ nghĩ ra đủ mọi cách!
Nhưng hắn rất không xác định được ý tứ của cô! Nếu, thị lực của hắn được khôi phục, cô sẽ lập tức rời xa hắn sao? Cô vẫn lấy danh nghĩa là Hàn tiểu thư, nhất định là có khúc mắc! Hắn sợ là có thể nắm chắc 90% , xác định cô sẽ bỏ đi!
So với nhìn căn phòng trống trơn, cái giường trống trơn, hắn lại càng hy vọng có thể chạm vào tai cô, vào tóc mai cô giống như bây giờ. Cô không thể biết niềm vui sướng của hắn trong khoảng thời gian này, đều là vì cô đang ở bên cạnh hắn. Thậm chí hắn hiện giờ không để tâm mắt có nhìn thấy hay không. Nếu là vì không nhìn thấy, có thể ở bên cô cả đời, thì cũng đáng!
“Tuấn Vũ?” Lãnh Tử Tình thấy hắn không nói lời nào, có chút lo lắng. Cô vĩnh viễn không đoán được hắn đang nghĩ gì.
“Chúng ta không nói chuyện này nữa.”
“Sao lại không nói chuyện này nữa? Chẳng lẽ anh muốn cả đời sẽ như vậy sao? Tôi thật sự không hiểu…”
“Cả đời như vậy không tốt sao? Em ghét bỏ?” Lôi Tuấn Vũ xoay người lại, đứng ngược nắng, cả khuôn mặt âm u trong bóng tối! Lãnh Tử Tình không nhìn rõ vẻ mặt hắn.
“Anh! Ấu trĩ! Anh đang giận dỗi với ai vậy?” Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ đi lên trước, mặt đối mặt nhìn hắn trong khoảng cách gần. Trên khuôn mặt này lại còn mang theo nụ cười.
Cánh tay cứng rắn tự nhiên ôm người trước
