đúng là một sắc lang!
“Anh còn có một điều kiện!” Hắn lại còn được voi đòi tiên!
“Sao anh nhiều điều kiện như vậy, nói một lèo cho xong đi!” Lãnh Tử Tình tức giận nói.
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nở nụ cười, cười tính khí trẻ con của cô. Hắn đương nhiên biết cô đang giận dỗi.
“Lấy lòng anh.” Giống như một đứa trẻ đòi kẹo que, hắn lại còn dùng ngữ khí cầu khẩn nói ra.
“Anh nói cái gì?!” Khi cô cất cao giọng đến quãng tám quay đầu lại, đúng lúc ở sát bên tai hắn, khiến hắn chấn động đến nhíu chặt mày.
Lôi Tuấn Vũ buông người cô ra, nói: “Anh nói là lấy lòng anh, nếu không ngày mai trong người anh không thoải mái, chuyên gia gì đó kia phải đợi bao lâu, anh không dám đảm bảo!”
“Anh!” Quả đúng là một kẻ vô lại! Hắn rõ ràng vừa mới đồng ý với cô, bây giờ lại còn kèm thêm điều kiện?! Thật là ghê gớm!
“Thế nào, không đồng ý? Vậy được…” Lôi Tuấn Vũ hai tay khoanh trước ngực, bày ra dáng vẻ tùy ý em. Mà dáng vẻ uể oải kia lại khiến cho người ta nhìn có chút không đành lòng!
Lãnh Tử Tình tức giận đến ngứa ngáy chân răng! Hắn lúc nào cũng là người nắm hết mọi thứ trong tay, sao lại trở nên như vậy?! Dáng vẻ cô con dâu nhỏ bày ra cho ai xem đây? Rõ ràng là cố ý mà!
Được, hắn muốn cô lấy lòng hắn phải không?! Được lắm! Chết tiệt, cho anh biết thế nào là “Hàn tiểu thư”, cô không phải là cô của ba năm trước nữa! Hừ! Lôi Tuấn Vũ, tiếp chiêu đi!
“Đồng ý, sao tôi có thể không đồng ý chứ? Lôi tổng đẹp trai ngời ngời như vậy, nhiều tiền lại dịu dàng, sao tôi có thể không đồng ý chứ?!” Lãnh Tử Tình không chú ý đến giọng nói của mình gần như đang nghiến răng nghiến lợi!
Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ từ từ cong lên, rất tốt, mèo hoang nhỏ! Hắn chỉ biết cô xưa nay chưa bao giờ đóng vai phục tùng!
Lãnh Tử Tình đã quên hai người vào phòng tắm như thế nào, cũng quên hai người nằm lên giường như thế nào, dù sao hiện giờ ban ngày ban mặt hắn vẫn đang ngủ. Còn cô, cả người mệt mỏi, một chút cũng không muốn nhúc nhích.
Tiếng bước chân rầm rầm, khiến Lãnh Tử Tình còn tưởng rằng mình nghe nhầm!
Tinh thần của cô lập tức căng thẳng, lại nghiêng tai lần nữa, thật sự có tiếng bước chân rầm rầm!
Trời ạ! Có người!
Cô lập tức tỉnh táo hơn nhiều, đẩy Lôi Tuấn Vũ một cái, thấp giọng gọi: “Tuấn Vũ, tỉnh dậy, hình như có người đến!”
Nhưng Lôi Tuấn Vũ ngủ quá say, hoàn toàn không có phản ứng!
Lãnh Tử Tình lập tức nghĩ đến Lôi Tuấn Vũ hoàn toàn không nhìn thấy gì, cho dù là gặp phải kẻ cướp, cũng sẽ bị thua thiệt!
Cùng với tiếng bước chân, từng bậc từng bậc cầu thang đi lên, Lãnh Tử Tình cũng dựng đứng hết tóc gáy!
Cô liền xuống giường, mặc bừa áo ngủ vào! Vớ lấy một lọ hoa trên tủ âm trong tường, cầm trong tay làm vũ khí!
Gần rồi, gần nữa rồi! Tim Lãnh Tử Tình đập thình thịch, cô quay đầu nhìn Lôi Tuấn Vũ đang ngủ say. Lặng lẽ mở hé cửa.
Quả nhiên, thoáng thấy có một bóng người! Chết thật!
Không biết lấy sức lực từ đâu, Lãnh Tử Tình cầm lọ hoa nhắm mắt đập tới!
“Á!” một tiếng kêu rên, cùng với tiếng chửi thề “SHIT”, Lãnh Tử Tình liền mở mắt, định làm thế nào để vớ đồ vật khác đập tiếp, nhưng không thể ngừng lại, kinh hãi nhìn người vừa mới tới!
Trời ạ!
Cổ Dương một tay ôm trán, mắt trợn trừng to như mắt trâu, dữ tợn nhìn Lãnh Tử Tình! Hắn lại còn bị cùng một người phụ nữ đánh ở cùng một chỗ đến hai lần!
“Tốt nhất em hãy cho anh một lời giải thích!” Cổ Dương nhe răng trợn mắt, ân oán đối với Lãnh Tử Tình khiến anh quên mất phải chất vấn cô vì sao lại xuất hiện ở đây!
“Xin lỗi xin lỗi!” Lãnh Tử Tình vội vàng than thở, “Em không biết là anh! Còn tưởng là…”
“Em tưởng là?! Anh nói Lãnh đại tiểu thư, em tưởng em là vợ của Vũ, thì em có thể tùy ý chà đạp thân thể của anh sao?!”
“Chà đạp? Cổ Dương! Anh nói gì vậy? Nói giống như…” Lãnh Tử Tình cau mày nhìn hắn, “Rõ ràng là anh đột nhập vào nhà bọn em! Vì sao anh không gõ cửa, không gọi điện thoại trước, cứ thế mà đột nhập vào nhà dân?!”
Từng lời chất vấn khiến cho Cổ Dương càng thêm chán nản!
“Anh nói đại tiểu thư à! Anh đã bấm chuông cửa đến một trăm lẻ tám lượt rồi được chưa?! Anh là lo lắng cho Vũ nên mới vào! Em tưởng nhà bọn em có đồ gì đáng tiền, đáng để anh đi ăn trộm?”
Cổ Dương bỏ tay xuống, cũng may, anh đã có kinh nghiệm một lần, phòng bị đúng lúc, nên không bị thương.
“Hả! Anh! Cổ Dương, anh hoàn toàn không bị thương, còn ở đó kêu la cái gì. Anh cố ý để em áy náy có phải không?”
“Hả, đã đánh người lại còn ngang nhiên như vậy? Lãnh tiểu thư, anh thấy anh phải tìm Vũ đến phân xử rồi! Lôi Tuấn Vũ, cậu ở đâu, đi ra cho tôi!” Cổ Dương nghển cổ gọi!
“Suỵt!” Lãnh Tử Tình nhảy dựng lên, bịt miệng Cổ Dương lại.
Cổ Dương bị cô lôi kéo xuống phòng khách dưới lầu, vội gạt tay cô ra, chết thật! Anh sắp ngạt thở rồi! Tay của người phụ nữ này mềm mại, giống như một miếng kẹo cao su dính ở trên mũi anh! Mấu chốt là còn có một hương vị gì đó, anh cũng không nói rõ được. Đúng là chết thật!
“Em lén lén lút lút làm gì vậy?!” Cổ Dương hồ nghi nhìn cô!
“Xin lỗi, Cổ Dương, em nhận lỗi với anh được không? Anh đừng gọi loạn lên nữa, Tuấn Vũ đang ngủ, anh đừng quấy rầy anh ấy!” Lãnh Tử Tình ngượ
