ra là được! Ngốc quá! Được rồi, mau đi ra đi! Lão ba lão mẹ đang lo lắng lắm! Thật không biết ai
mới là con do bọn họ sinh ra nữa!” Lôi Tuấn Vũ cao giọng, đưa khăn mặt cho cô, ý muốn nói cô động tác nhanh lên một chút.
Tiễn hai vị trưởng bối xong, Lãnh Tử Tình vẫn cảm thấy miệng có vị khó chịu. Lại đổ một ly nước ấm, làm thanh cổ họng.
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nhớ đến “người anh em tốt” đang ở trên lầu. Lãnh Tử
Tình liền nhìn thấy người kia phi như bay lên cầu thang, chỉ vài bước đã nhảy được lên tới tầng hai, căn bản là không phải đi cầu thang nữa,
thân thủ nhanh nhẹn giống hệt như Cổ Dương. Trời ạ! Bọn họ đều là giống
động vật gì vậy? Có kiểu lên lầu như vậy sao?
Lôi Tuấn Vũ một cước đá văng cửa phòng ra, nhìn thấy rõ ràng Cổ Dương đang
nằm nhàn nhã trên giường. Chiếc chăn tơ tằm mỏng chỉ che một chút bên
dưới bụng, còn lại toàn bộ đều lộ ra màu đồng của cơ bắp. Không cần nghĩ cũng biết bên dưới chăn kia là cơ thể hoàn toàn ở trần. Mà khiến anh
nheo mắt lại chính là mái tóc thấm mồ hôi của Cổ Dương, vẻ mặt tựa hồ
còn có chút mệt mỏi. Lôi Tuấn Vũ nhanh chóng nhìn thùng rác, phát hiện
ra “thứ kia” có một cái đã được sử dụng! Trong nháy mắt, hai mắt Lôi
Tuấn Vũ như phát hỏa.
Kiều Nhi toàn thân hoàn toàn ở trần, hai tay che ngực, tránh ở góc phòng, bộ dáng co rúm lại. Thấy Lôi Tuấn Vũ tức giận, lập tức liền xông lên
trước, nhào vào lòng anh, òa khóc! Lôi Tuấn Vũ nhìn thấy cảnh này, ánh
mắt lại càng như hỏa thiêu. Anh vỗ nhẹ vào người Kiều Nhi, nhìn về phía
tên chủ mưu bộ dáng bất cần đời kia, lạnh lùng hỏi: “Cổ? Chơi đùa xong rồi?”
Cổ Dương trêu chọc cười nói: “Ha ha, Vũ, phụ nữ của cậu đúng thật là rất tích cực! Chỉ có điều, phụ nữ
thì vẫn nên có chút rụt rè! Tôi không thích phụ nữ quá chủ động, không
cảm thấy kích thích!”
Lôi Tuấn Vũ trừng mắt lườm anh, ra vẻ hung tợn nói: “Chẳng lẽ cậu không có gì muốn giải thích sao?”
Không đợi Cổ Dương mở miệng, Kiều Nhi liền lập tức khóc lớn: “Vũ, anh ta… Anh ta nói muốn người ta làm phụ nữ của mình! Người ta không
chịu… Anh ta… Anh ta liền xé quần áo của người ta… Cưỡng bức… Hu hu…” Kiều Nhi khóc càng to hơn.
Cổ Dương chợt cười lớn: “Chậc chậc, Vũ, người phụ nữ của cậu quả thật rất lợi hại nha! Nếu cậu mà vào chậm thêm chút nữa, mình chỉ sợ mình lại phải thêm lần thứ hai!”
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên vô cùng bình tĩnh, đẩy mạnh Kiều Nhi ra, nói: “Cô đi đi! Tiền tôi sẽ bảo thư ký chuyển vào tài khoản cho cô!”
Kiều Nhi kinh ngạc, sửng sốt nói: “Vũ? Anh muốn em đi?… Vì sao chứ? Anh ghét bỏ em…” Kiều Nhi lập tức bày ra một bộ dáng đáng thương…
Lôi Tuấn Vũ bất ngờ nở nụ cười tà mị: “Kiều Nhi! Bình thường phụ nữ Lôi Tuấn Vũ tôi đã chơi đủ rồi mới có tư cách
chọn đàn ông khác! Cô nói xem, nếu tôi truy cứu chuyện này… cô ở trong
phòng của tôi, dụ dỗ quyến rũ huynh đệ của tôi… Lôi Tuấn Vũ bất ngờ nở nụ cười tà mị: “Kiều Nhi! Bình thường phụ nữ Lôi Tuấn Vũ tôi đã chơi đủ rồi mới có tư cách
chọn đàn ông khác! Cô nói xem, nếu tôi truy cứu chuyện này… cô ở trong
phòng của tôi, dụ dỗ quyến rũ huynh đệ của tôi…”
“Gì chứ… Quyến rũ… Em không có…” Kiều Nhi quá sợ hãi! Anh ta sao lại biết được? Không phải lúc nãy khi mới bước vào anh ta đã thực sự rất tức giận sao?
“Cút!” Lôi Tuấn Vũ đột ngột cắt ngang, giọng nói không một chút độ ấm.
“Vũ…”
“Bang” một tiếng, cái tát của Lôi Tuấn Vũ thẳng tay quét qua, Kiều Nhi như
nhìn thấy ngàn sao. Cô nàng quỳ sụp xuống đất, ôm lấy chân Lôi Tuấn Vũ, khóc lớn : “Vũ! Là anh ta ép buộc em! Không phải em tự nguyện! Anh phải tin em!”
Lôi Tuấn Vũ nắm tóc cô giật ra phía sau, ghé mặt lại gần cười nham hiểm nói: “Huynh đệ của tôi, so với cô tôi hiểu rất rõ! Tôi ở ngay bên ngoài, nếu cậu ấy ép buộc cô, cô có thể kêu, tôi chắc chắn sẽ nghe được! Chỉ sợ là cô
thực hưởng thụ đi! Cô hẳn là biết quy tắc trò chơi của tôi. Cút!” Rút chân về, Lôi Tuấn Vũ không chút lưu tình đứng lên, quay lưng về phía Kiều Nhi.
“Em không dám kêu, em sợ cha mẹ anh nghe được…” Kiều Nhi giọng nói uất ức, dường như thật sự đáng thương…
Cô còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng Lôi Tuấn Vũ đột nhiên lớn tiếng cắt ngang: “Cô còn có mười giây để rời khỏi căn phòng này! Đừng để tôi nhìn thấy cô một lần nữa! Mười, chín, tám, bảy…”
Kiều Nhi còn muốn giải thích thêm, lại phát hiện thái độ của Lôi Tuấn Vũ căn bản không có ý muốn dịu đi, mà cái tên Cổ Dương kia còn lộ ra vẻ mặt
đang xem kịch vui. Cô lập tức hiểu rõ vị trí của mình trong lòng hai
người đàn ông này. Chớp nhoáng đứng lên, Kiều Nhi lấy va li ra, mở tủ
quần áo, quơ vội vài bộ quần áo, nhét vào va li, lại nhanh chóng khoác
lên một bộ, liền mở cửa chạy vọt ra ngoài.
Không đến ba giây, hai người đã nghe được “oành” một tiếng, cửa sập lại. Kiều Nhi hiển nhiên đã rời đi! Mà trùng hợp Lôi Tuấn Vũ cũng vừa đếm tới
“Một”! Trong phòng yên lặng như tờ. Cổ Dương miệng huýt sáo, bắt đầu dậy mặc quần áo.
“Bỏ qua, Cổ!” Giọng nói rất bình tĩnh.
“Mình biết!” Câu trả lời có chút hờ hững.
“Cậu thật sự đúng là dám làm hả?!” Trong giọng nói còn có tia tức giận.
“Dạy dỗ cô ta một chút thôi! Phụ nữ chủ động mình từ trướ
