ng, tự gánh lấy hậu quả!”
Nhấn chuông trên bàn, giống như cái gì cũng chưa xảy ra vậy, Hoa Bá ngồi thẳng trước mặt cô.
Lãnh Tử Tình sửng sốt, vội thu lại hành động dẩu môi, xấu hổ cười cười. Tư thế như vậy của cô cũng khiến người ta ảo tưởng sao? E là chỉ có anh mới coi mình như báu vật! Cái tên Lôi Tuấn Vũ kia hận không thể xé nát cô! Xưa nay chưa bao giờ biết thương hoa tiếc ngọc. Nghĩ đến hắn, cô liền cả người không thấy thoải mái, giống như Lôi Tuấn Vũ lại đang ở trên người cô mà gặm cắn vậy!
Đột nhiên, cô nghĩ đến hành vi của mình hôm nay. Bọn họ ở nơi này làm cái gì vậy? Cô nhớ tới lời mắng mỏ giận dữ của Lôi Tuấn Vũ đêm qua, cô đang ngoại tình sao?! Không không không! Cô sao có thể đang ngoại tình chứ?! Cô rõ ràng là gặp phải Hoa Bá, buồn tủi trong lòng, tìm anh khóc một hồi, tìm kiếm sự an ủi mà thôi!
Nhưng, vì sao anh lại hôn cô? Vì sao cô để anh hôn cô?! Chỉ có hai người bọn họ ở trong cái quán cà phê mờ ám khuất nẻo này tình nồng ý đậm ở đây hôn nhau,
có coi là ngoại tình hay không?!
Vừa nghĩ đến cái chữ này, Lãnh Tử Tình liền run rẩy cả người. Cô sao có thể biến thành cái dạng này?! Cô là đang tìm kiếm sự an ủi ở Hoa Bá sao?!
Người phục vụ đã đến, Hoa Bá chọn vài món ăn, đưa ra một tấm thẻ vàng, người phục vụ lại vội vàng rời đi.
“Xin lỗi, Hoa Bá, em đột nhiên nhớ ra em hình như còn một số việc, em nghĩ em không ăn đâu…” Lãnh Tử Tình suy nghĩ một hồi lâu cuối cùng cũng có cơ hội nói ra.
Hoa Bá lập tức đè lại bàn tay định cầm lấy găng tay da của cô, trong ánh mắt tràn đầy tổn thương, bá đạo nói: “Ăn đã rồi đi!”
“Không được, em đang vội…”
“Vội cũng phải ăn cơm chứ! Một mình anh ăn không hết nhiều như vậy. Ở đây ăn không hết sẽ bị phạt tiền đó!” Hoa Bá căn bản là không cho Lãnh Tử Tình cơ hội quanh co, lại một lần nữa nhấn chuông trên bàn.
Nữ phục vụ kia lại một lần nữa nhiệt tình đi tới, nhẹ nhàng hỏi: “Tiên sinh, quý cô, còn có yêu cầu gì?”
“Mấy món tôi vừa gọi đó mang lên nhanh một chút, quý cô này đang vội!” Hoa Bá dặn dò.
“Vâng, thưa tiên sinh.” Nữ phục vụ lập tức rời đi.
Lãnh Tử Tình không thể không ngồi lại, nhưng lần này cô thấp thỏm không yên.
Cố ý liên tục nhìn đồng hồ đeo tay. Kỳ thật, căn bản là không nhìn rõ.
“Mấy giờ rồi?” Hoa Bá hỏi.
Lãnh Tử Tình sửng sốt, “Ờ” một tiếng, vội vàng nhìn lại đồng hồ, ngượng ngùng đáp: “Mười hai giờ đúng.”
Hoa Bá nhìn hai má cô đỏ hồng, thở dài, nói: “Em cảm thấy ở cùng anh rất bất an sao?”
Lãnh Tử Tình xấu hổ cười cười, nói: “Đâu có! Sao có thể chứ!”
“Em đang sợ cái gì?” Hoa Bá lại hỏi.
“Không có! Chúng ta trong sạch như vậy, em có gì phải sợ!” Lãnh Tử Tình nói cho có lệ, trong lòng lại như một con thỏ sợ hãi đang nhảy nhót lung tung.
Hoa Bá thâm sâu nhìn cô, làm cô không được tự nhiên mà nhìn vào mắt anh.
Chợt nghe anh sâu xa nói: “Chúng ta trong sạch sao?” Dịch: Benbobinhyen
“Không có! Chúng ta trong sạch như vậy, em có gì phải sợ!” Lãnh Tử Tình nói cho có lệ, trong lòng lại như một con thỏ sợ hãi đang nhảy nhót lung tung.
Hoa Bá thâm sâu nhìn cô, làm cô không được tự nhiên mà nhìn vào mắt anh.
Trong đôi mắt kia có tình cảm sâu lắng và nỗi khổ khôn cùng…
Chợt nghe anh sâu xa nói: “Chúng ta trong sạch sao?”
Đoàng một tiếng, tim Lãnh Tử Tình như bị vật gì đụng mạnh! Bọn họ… trong sạch sao?! Tim như đồng hồ quả lắc không ngừng dao động, bất an suy ngẫm hai chữ này.
Hoa Bá đột nhiên cười giễu: “Sợ hãi sao?”
Lãnh Tử Tình ngây ngốc ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt kiên định đang hỏi của anh, bỗng nhiên kích động nói: “Mang em đi!”
Xin hãy mang em rời đi! Trong lòng cô kêu lên! Hoa Bá! Hiện giờ chỉ có anh có thể giúp em, cũng chỉ có anh chấp nhận. Mang em đi! Mang em đi đi!
Mắt Hoa Bá trong nháy mắt sáng bừng lên, anh còn ra sức nhìn chằm chằm vào mắt cô, xem xét sự kiên định kia rốt cuộc có bao nhiêu bền vững, cho dù đổi lấy là đôi mi run rẩy của cô và ánh mắt ngẫu nhiên hối tiếc kia, ý chí lóe lên bất định kia dường như đang cần sự động viên của anh.
Tử Dạ! Anh không cho phép em hối hận!
Nhanh chóng nắm lấy cánh tay cô, Hoa Bá nhấc chân kéo cô rời đi…
Xe một đường thẳng đến nơi ở của Lãnh Tử Tình!
Lãnh Tử Tình trong lòng run sợ mở cửa nhà, xem xét từng phòng. Vẫn may!
Không thấy bóng dáng Lôi Tuấn Vũ. Tảng đá đè nặng trong lòng liền được buông xuống. May quá, hắn không có nhà!
Mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay, dường như tiết lộ sự e sợ của cô đối với hắn! Cô sao lại nhát gan như vậy, hắn chẳng lẽ lại là độc xà mãnh thú sao?!
Hoa Bá chờ trong xe có chút lo lắng, không kìm lòng được cũng đi vào theo. Nhìn thấy Lãnh Tử Tình ngây ngốc đứng trong phòng khách không có hành động gì.
“Em hiện giờ hối hận vẫn còn kịp!” Giọng Hoa Bá có chút tổn thương, dường như sợ phải nghe thấy đáp án không muốn nghe.
Lãnh Tử Tình cắn răng, kiên định nói: “Hối hận cái gì?! Sao có thể?! Anh chờ mấy phút!”
Lãnh Tử Tình cuống quýt sắp xếp va li của mình, dưới sự giám sát của Hoa Bá, chỉ mang theo vài bộ quần áo để thay, còn có máy tính xách tay vẫn luôn không rời khỏi cô. Hộ chiếu, chứng minh thư tất cả đều bỏ vào túi.
Hoa Bá trừng mắt liếc nh
