Ring ring
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220354

Bình chọn: 7.5.00/10/2035 lượt.

ử Tình nhớ tới liền cả người run rẩy. Chính mình lúc trước vì sao lại nhận lời lấy hắn chứ. Mà thực sự lấy hắn rồi mới biết, cô thế mà lại bị nhốt chặt!

Hoa Bá đột ngột kéo cô lại, hôn lên môi cô, mạnh mẽ bá đạo mà lại dịu dàng như vậy.

Anh nhớ cô nhớ đến phát điên lên rồi! Dựa vào cái gì mà báu vật của mình lại giống như những phụ nữ khác, hắn có thể tùy ý chà đạp?!

Lãnh Tử Tình kinh hãi, đờ đẫn đáp lại nụ hôn của anh. Anh chưa bao giờ mạnh mẽ như vậy, không để ý đến cảm nhận của cô như vậy! Nhưng hôm nay anh dường như đã phát điên rồi!

Lẽ nào anh cảm thấy mình thật đê tiện? Anh coi thường mình sao? Anh cứ như vậy mà hôn cô, cũng không hỏi cô có đồng ý hay không?!

Hai hàng lệ lại lặng lẽ chảy xuống hai bên má…

Lời tác giả: Các bạn, có cảm thấy đã ghiền hay không?! Tử Tình bị nam chính bắt nạt đã đủ rồi! Tiếp theo sẽ cho hắn ta một đòn phủ đầu như thế nào?! Dịch: Benbobinhyen

Lẽ nào anh cảm thấy mình thật đê tiện? Anh coi thường mình sao? Anh cứ như vậy mà hôn cô, cũng không hỏi cô có đồng ý hay không?!

Hai hàng lệ lại lặng lẽ chảy xuống hai bên má…

Hoa Bá dịu dàng hôn, đầu lưỡi tiến vào trong miệng cô, không ngừng tìm kiếm sự ngọt ngào của cô, muốn càng nhiều hơn nữa. Cô thật là rất ngọt rất ngọt, anh kỳ thật chỉ cần nhìn thấy cô, điều muốn làm chính là như vậy. Thậm chí còn muốn hơn so với như vậy.

Anh luôn cẩn thận che chở cô, nhưng người đàn ông khác bắt nạt cô, anh lại không bảo vệ được cô! Nỗi tự trách trong lòng làm anh dường như muốn phát điên!

Một bàn tay đặt trên vai cô, ngăn cô giãy dụa, một tay kia thì ôm chặt eo cô, ôm chặt lấy cô đang mặc áo khoác thật dày, dường như muốn đem cô nhập vào người mình.

Nụ hôn của anh xưa nay đều chỉ là lướt qua, trân trọng như vậy, yêu thương như vậy, lúc này lại bá đạo thần tốc tiến quân, không để ý đến đầu lưỡi Lãnh Tử Tình đang tránh né, cố tình cùng cô triền miên.

Sự tấn công mãnh liệt của anh khiến cô nghĩ tới Lôi Tuấn Vũ. Lôi Tuấn Vũ xưa nay đều bá đạo như vậy, giống như là muốn nuốt hết cô vào trong bụng vậy! Trời ạ!

Đàn ông chẳng lẽ đều là cái dạng này sao? Bắt nạt phụ nữ là bản lĩnh bẩm sinh của bọn họ sao?!

Bất chợt, Hoa Bá chạm đến sự ẩm ướt trên mặt cô, trong lòng chợt tỉnh, anh vội dừng động tác, ngẩng đầu hối hận nhìn Lãnh Tử Tình đang khóc không thành tiếng, trong lòng vô cùng phức tạp.

Sao anh có thể làm cô khóc chứ?! Sao anh có thể cường ngạnh như vậy, thô lỗ như vậy, giống như cái tên súc sinh kia?!

“Tử Dạ, đừng khóc! Xin lỗi, anh…” Hoa Bá hốt hoảng vội dùng khăn giấy lau nước mắt trên mặt cho cô, khăn giấy rất nhanh đã ướt sũng, trái tim anh cũng ướt sũng như vậy.

“Xin lỗi, anh không phải cố ý… Anh quá kích động rồi… Tha thứ cho anh! Tử Dạ… xin lỗi…” Lời Hoa Bá giống như là thần chú cứ quanh quẩn bên tai Lãnh Tử Tình.

Ánh mắt đau lòng của anh nhìn vào mắt cô, nhưng lại không thể làm nước mắt ngừng rơi.

Hoa Bá nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của cô, rốt cuộc nhịn không được, nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lấy nước mắt của cô. Nước mắt chảy ra một giọt, anh liền hôn lấy một giọt, nước mắt chảy ra hai hàng, anh liền hôn lấy hai hàng…

“Ngay cả anh cũng bắt nạt em!” Lãnh Tử Tình càng khóc dữ hơn! Cô thế mà lại giống như đứa trẻ nũng nịu ở trước mặt Hoa Bá, ra sức đánh lên người anh, cho đến khi tay mình đều tê hết cả, mới dừng lại.

Không biết tại sao, Lãnh Tử Tình nhìn thấy Hoa Bá liền cảm thấy có thể dựa vào anh, chính mình ở trước mặt anh lại có thể thả lỏng hết mức, cô biết anh sẽ không làm tổn thương cô, cô có thể yên tâm ở bên cạnh anh. Cô thậm chí còn cảm thấy trong tiềm thức, mặc dù là cô cởi hết quần áo nằm trong lòng anh, anh cũng sẽ không làm bậy với cô! Cho nên, cô tin tưởng anh vô điều kiện!

“Xin lỗi, Tử Dạ, anh đâu có bắt nạt em! Rõ ràng là em đang bắt nạt anh mà!” Tim Hoa Bá đang đập nhanh cũng dần bình tĩnh lại, anh vô cùng hưởng thụ mà ôm lấy vai cô, muốn cho thời gian cứ như vậy mà dừng lại, anh có thể ôm cô cả đời!

Trong lòng thở dài rồi lại thở dài, anh chính là không thể thô lỗ với cô, cô dường như trời sinh là để hàng phục anh vậy.

Lãnh Tử Tình sụt sịt mũi, nhìn nhìn xung quanh, đã là giữa trưa, vì sao ngay cả một người cũng không có. Các cặp tình nhân hôm nay đều không có thời gian sao?!

Cô tò mò nói: “Sao vẫn chỉ có hai chúng ta, người ở đây thật là ít!”

Hoa Bá chỉ cười không nói. Nếu cô biết anh đã bao hết cả cả lầu hai của nhà ăn, chỉ để cô khóc một trận thoải mái, thì liệu cô có cảm động chút nào không?!

Lãnh Tử Tình nhìn mặt anh, nhíu nhíu mày, nghi ngờ hỏi: “Không phải là anh đã làm cái gì rồi chứ?”

“Ha ha, em đánh giá anh quá cao rồi! Anh có thể làm cái gì. Được rồi, có phải đói bụng rồi không, chúng ta gọi chút gì đi.” Hoa Bá chuyển đề tài, anh cũng không muốn phá hỏng khoảng thời gian khó khăn lắm mới đổi lấy được này.

“Em không muốn ăn!” Lãnh Tử Tình cho dù khóc đến mệt chết đi, nhưng vẫn là một chút khẩu vị cũng không có. Dẩu dẩu môi vẫn không nghĩ ra được muốn ăn cái gì.

Ánh mắt Hoa Bá có một tia lóe lên, ho nhẹ rồi nói: “Đừng có làm ra cái bộ dáng đó trước mặt người đàn ông khác nữa. Nếu khô