Polaroid
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220745

Bình chọn: 7.5.00/10/2074 lượt.

ề ngủ! Thật sự là đáng ghét, sao có thể ác liệt như vậy chứ!

“Ừm, cũng được!” Lãnh Tử Tình vội vàng nhổm dậy, định xuống giường.

Nhưng lúc vừa nhổm dậy, cảnh xuân vô hạn.

Ánh mắt Lôi Tuấn Vũ tối sầm lại, một phen giữ chặt cánh tay cô, ngăn cô ngồi dậy, miễn cưỡng nói: “Đừng cử động, cơ thể anh hiện giờ một chút sức lực cũng không có. Chỉ muốn ngủ một giấc.”

“Buông ra! Ai không cho anh ngủ?” Thân thể Lãnh Tử Tình bị ép dán trên da thịt hắn, hai bầu ngực bị đè ép hấp dẫn lạ thường, cô hoảng hốt muốn ngồi dậy, lại bị hắn giữ càng chặt!

Đàn ông thối! Đây đâu phải là không còn sức lực?! Rõ ràng là sức lực đánh cả trâu bò mà! Cánh tay của cô cũng hơi có cảm giác đau rồi!

“Em muốn một lần nữa sao? Vợ yêu? Nếu em cần, chồng yêu không ngại để em một lần nữa lên mây cưỡi gió!” Lôi Tuấn Vũ kẹp chặt chân cô, hướng lên trên một cái, dọa Lãnh Tử Tình sợ đến run rẩy.

Thân thể hắn sao đã lại… Hắn rốt cuộc muốn bao nhiêu lần đây?! Vừa mới làm vài lần cô căn bản là không có ấn tượng! Hắn sao đã lại?

“Đừng có kiểm nghiệm đàn ông! Vì em, anh có thể cả đời không xuống khỏi giường! Vợ yêu của anh!” Lôi Tuấn Vũ khẽ thổi nhiệt bên tai Lãnh Tử Tình.

Lãnh Tử Tình vội rụt cổ lại, trời ạ! Không phải như vậy, rõ ràng là cô muốn trêu đùa hắn, nhưng lại để hắn chiếm thế thượng phong!

“Ngoan, ngủ đi! Anh chỉ muốn ôm em ngủ mà thôi!” Lôi Tuấn Vũ xoay người cô ôm vào lòng.

Cô phát hiện hắn rất thích lưng của cô, luôn thích ôm cô từ sau lưng. Hai đùi áp chặt bên hông cô, đem cả người cô ôm trước người mình. Một cánh tay luồn dưới cổ cô, gập lại ôm lấy vai cô, còn không quên đặt tay ở một bên ngực cô. Khiến cho cô động cũng không dám động.

Tay kia thì lại luồn vào dưới nách cô, ôm lấy bụng dưới cô, nguồn nhiệt nóng bỏng kia khiến cô vô cùng thoải mái.

Cô bắt đầu có chút hưởng thụ tư thế này. Lắng nghe bên tai tiếng hô hấp đều đều của hắn, lần này Lãnh Tử Tình không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa! Cô phải đợi hắn ngủ rồi mới ngồi dậy…

“Có muốn biết chiều hôm nay anh làm gì không?” Lôi Tuấn Vũ nói, hắn đột nhiên rất muốn cùng cô chia sẻ vui buồn hờn giận.

“Hả?”

“Anh xử lý một quản lý bộ phận quảng cáo. Khấu trừ một nửa tiền hoa hồng của anh ta! Ha ha!”

“Sao vậy?”

“Anh ta phản bội anh!”

“Vậy vì sao… không… sa thải anh ta?” Đầu óc Lãnh Tử Tình bắt đầu mơ hồ, hỏi cho có lệ.

“Anh thích trò chơi mèo vờn chuột!” Lôi Tuấn Vũ nở nụ cười.

“Ừm.” Liền không thấy tiếng gì nữa.

Lôi Tuấn Vũ nhìn vành tai cô, tinh tế xinh xắn, không khỏi ngậm ở trong miệng mà nhấm nháp. Khiến cho cô trong mộng nỉ non.

Cười khẽ ra tiếng, hắn lại ôm chặt cô, cô nhất định là muốn chờ mình ngủ rồi mới ngủ! Nhưng lại không ngờ, chưa đến mười phút, cô liền phát ra tiếng ngáy khe khẽ. Đáng yêu quá đi mất!

Hắn nhẹ nhàng hôn đầu vai cô, da thịt trơn láng kia khiến cho hắn có chút kìm lòng không đậu. Chân ở trong chăn vuốt ve cặp mông tròn trịa của cô, khiến cô phát ra âm thanh phản kháng.

Lôi Tuấn Vũ chỉ cười không nói. Trong tay vẫn còn cầm thỏi son, mệt cô nghĩ ra! Nếu chính mình đang ngủ, thì không biết sáng ra sẽ nhìn thấy cảnh tượng như thế nào?!

Có chút suy tư ôm lấy cô đang say ngủ, Lôi Tuấn Vũ thở dài: “Tử Tình, tha thứ cho anh rồi sao?”

“Ừm.” Lãnh Tử Tình đang mơ ngủ đáp lung tung.

Lôi Tuấn Vũ cứng đờ, vội xoay người ngồi dậy, nhìn vào mặt cô, không khỏi lắc lắc đầu. Như vậy mà lại có thể trả lời?!

Cười cười đùa nghịch thỏi son trong tay, Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nhướn mày, nụ cười xấu xa hiện trên khóe miệng.

Rón ra rón rén ngồi dậy, nhìn khắp người cô, da thịt trơn bóng bắt mắt lạ thường.

Thế là hắn nhẹ nhàng cầm lấy son môi, bắt đầu vẽ lên một bên ngực của cô. Xúc cảm mềm mại kia khiến hắn lưu luyến không muốn buông tay. Lát sau, một đóa hồng diễm lệ nở rộ trên một bên ngực của Lãnh Tử Tình.

Tiếp đó, hắn lại vẽ tiếp lên phía bên kia.

Hắn không thể không bội phục trình độ của mình. Hai đóa hồng kia trông sống động như thật, hơn nữa lại ở ngay vị trí mẫn cảm như vậy, làm cho người ta không khỏi huyết mạch sôi trào!

Son môi lại đưa đến bụng dưới của cô, một đóa hồng vươn xuống dưới tỏa hương, len lỏi vào cây cối rậm rạp!

Lôi Tuấn Vũ như muốn gầm rú ra tiếng! Hắn quả thực rất bội phục chính mình!

Lãnh Tử Tình như vậy thật giống một chiếc bánh bơ ngọt ngào, chờ đợi hắn nếm thử!

Tác phẩm đã vẽ xong. Bảo bối à, anh rất chờ mong nhìn thấy bộ dạng “vừa mừng vừa sợ” sáng mai của em đó! Lôi Tuấn Vũ lại trở về nằm xuống bên cạnh cô, không lâu sau liền đi vào giấc ngủ. Edit: Hạt dẻ cười

Beta: Benbobinhyen

Ngày thứ hai, Lôi Tuấn Vũ dậy sớm, mặc quần áo, ngồi ở đầu giường đợi cô vợ bé nhỏ tỉnh dậy. Đôi mắt ánh lên vẻ châm chọc, cứ như phải chịu vất vả lắm vậy!

Lãnh Tử Tình cảm thấy vô cùng thoải mái. Vẫn nhắm mắt, cô duỗi cái lưng mệt

mỏi. Ui da, chân có phần hơi ê ẩm, vì sao nhỉ? À, là đêm qua...

Mở to mắt, nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ ngồi bên giường, cô vội vàng ngồi dậy, tấm chăn trên người liền tuột xuống.

“Aaaa !” Vội cúi đầu xem xét mới phát hiện ra có cái gì hồng hồng trước ngực vậy này.

Lôi Tuấn Vũ ném chăn sang một bên rồi túm hai t