b của Quyên Tử cô vẫn đánh giá rất cao, trẻ trung, năng
động, tiên phong, quyến rũ là những nét chủ đạo. Rất nhiều hình tượng
hoạt hình cần cô tự mình thiết kế, thực sự là cũng có chút khó khăn!
Hiện nay, giới trẻ sáng tác hoạt hình ở khắp nơi, mọi người tư duy đều
rất mới mẻ, khiến cho cạnh tranh ngày càng cao, muốn nổi bật không chỉ
cần chuyên môn kỹ thuật mà còn phải có tư duy sáng tạo mạnh mẽ! Bỗng
nhiên, khóe miệng Lãnh Tử Tình nâng lên, để lộ ra chiếc răng khểnh. Đúng rồi! Cổ Dương! Lãnh Tử Tình nhanh chóng bắt đầu di chuột. Không lâu
sau, hình ảnh một cô gái tóc ngắn xinh đẹp, trên mặt có hoa văn nhỏ,
quyến rũ và sống động hiện ra trên màn hình. Lãnh Tử Tình tủm tìm cười
nhìn cô ấy, thật là nam tính! Toàn bộ vóc dáng vẫn có vẻ giống Cổ Dương! Ha ha ha… Có điều, cô vẫn sửa lại một chút đường cong của cái mũi anh
tuấn kia, chiếc cằm cứng rắn cũng thu hẹp lại, khóe miệng mở rộng hơn
một chút, thêm một cái má lúm đồng tiền khiến cho khuôn mặt ngọt ngào
hơn. Về phần vết sẹo bên mặt Cổ Dương, Lãnh Tử Tình khéo léo thiết kế
thành một dây hoa văn nhỏ uốn cong, phần nào giống như hình xăm, nhưng
lại có nét duyên dáng độc đáo! Cô tiếp tục nhanh chóng cấp cho cô gái
quyến rũ bộ phụ kiện tương xứng, là một chiếc bình hoa, treo ngay bên
hông, giống như một chiếc bảo hồ lô treo nghiêng bên đai thắt lưng, tạo
ra một phong cách rất độc đáo. Nhìn đồ phối tương xứng này Lãnh Tử Tình
không kìm được nở nụ cười. Đây chính là cô chỉ lấy chiếc bình hoa làm vũ khí. Hoa văn, màu sắc của chiếc bình cổ càng làm cho cô gái có vẻ ngông nghênh quyến rũ, tăng thêm vài phần sắc thái bí ẩn! Trang phục là áo
không cổ kết hợp với váy ngắn, mang chút duyên dáng cổ điển, lại có phần dí dỏm, anh tuấn. A! Hình tượng này thật nam tính! Có điểm phù hợp với
thị hiếu hiện nay. Con gái phải có khí chất hơi lạnh lùng, chứ hình
tượng ngoan ngoãn không còn ăn khách nữa. Trong chốc lát, hình ảnh các
tư thế, đứng, ngồi, chạy, vui, buồn, yêu, giận đều đã có! Lãnh Tử Tình
không nén được mỉm cười, xem ra cô còn phải cảm ơn sự việc lần này. Nếu
không có chuyện ngoài ý muốn như vậy, chỉ sợ là cô không có được linh
cảm này. Đây chính là cái gọi là “phúc-họa, thuyết tương đối” đi!
Lãnh Tử Tình không nén được mỉm cười, xem ra cô còn phải cảm ơn sự việc lần
này. Nếu không có chuyện ngoài ý muốn như vậy, chỉ sợ là cô không có
được linh cảm này. Đây chính là cái gọi là “phúc-họa, thuyết tương đối”
đi!
Công việc làm trong ba ngày, cô chỉ cần một ngày đã hoàn thành xong! Nghĩ
ngợi, Lãnh Tử Tình quyết định vẫn không nên đưa ra vội. Bây giờ chưa báo cho Quyên Tử biết được. Nhất định phải đợi đến ngày cuối cùng mới nói.
Như vậy mới khiến cho cô ấy có muốn làm lại cũng không còn cơ hội nữa!
Ha ha, còn có thể nghỉ ngơi nhàn nhã một chút, sao lại không làm chứ? Có lẽ Quyên Tử sẽ liều mạng thúc giục cô! Tuy nhiên, Lãnh Tử Tình vẫn sẽ
rất có chủ kiến! Đối với những biên tập viên, cô đặc biệt biết rõ, nhất
định phải kiên định! Nếu không chỉ sợ mình sẽ mệt đến hộc máu mà chết,
cũng chẳng có ai thấy đau lòng đâu.
Chỉnh sửa lại lần cuối, nhìn lên đồng hồ, trời ạ! Đã sáu giờ rồi! Dạ dày kêu
lục cục, nhắc nhở cô thời gian cơm tối đã đến. Lãnh Tử Tình nhanh chóng
chạy xuống bếp, tìm xung quanh, sau đó bắt đầu nấu ăn. Đơn giản chỉ làm
cho một người, nhưng cũng nấu kha khá nhiều cơm. Vừa đúng lúc mùi thức
ăn ngon tỏa ra, tiếng Cổ Dương vui vẻ truyền đến:
“Oa! Mùi gì mà thơm vậy? Chị dâu, nấu cơm sao?”
Vừa nhìn thấy diện mạo Cổ Dương, Lãnh Tử Tình lập tức nghĩ tới hình tượng
nhân vật cô gái mình thiết kế liền buồn cười, không cẩn thận để bị nghẹn cơm!
“Khụ khụ khụ!” Lãnh Tử Tình bị nghẹn đến hai mắt đỏ bừng, nước mắt còn gần như ứa ra.
“Không cần phóng đại như vậy chứ? Tôi cũng không định cướp cơm của cô mà, cô cứ ăn từ từ thôi.” Cổ Dương nhìn cô đang ho khan dữ dội, xấu hổ vì bị nghẹn.
Lãnh Tử Tình cuối cùng cũng xuôi cơm, uống ngụm nước mới áp được cơn ho xuống, đỏ mặt nói: “Anh Cổ, có muốn ăn cùng không? Vẫn còn đấy, tôi làm nhiều lắm.”
“Chị dâu, không cần gọi tôi anh Cổ, cứ gọi là Cổ hoặc Cổ Dương là được! Vẫn còn nhiều à? Vậy tôi cũng muốn ăn một bát!” Cổ Dương nhanh chóng ngồi xuống, bộ dáng mong chờ được ăn mỹ vị.
Lãnh Tử Tình dở khóc dở cười, cô vội vàng đi lấy thêm bát đũa, đưa cơm cho Cổ Dương. “Đây, anh Cổ…”, nhận thấy ánh mắt nhắc nhở của người kia, lập tức sửa lại: “Cổ Dương! Anh ăn đi. Vậy từ nay về sau cũng không cần gọi tôi là chị dâu
nữa, nghe xa lạ lắm, cứ gọi tôi là Tử Tình, hoặc Lãnh Tử Tình cũng được!”
“Tốt lắm, Tử Tình!” Cổ Dương cũng không chút khách khí, có đi có lại thôi, bưng bát lên bắt đầu cấp tốc đánh chén đồ ăn. “Ôi trời! Ngon quá! Được đấy, Tử Tình, thật là ngon! Em làm thế nào xào món cải dầu này vậy? Rất vừa miệng nhé!”
Cổ Dương vừa ăn vừa ca ngợi. Đây không chỉ là một lời khen nhỏ, mà với
tính kén chọn trong ăn uống của anh, có thể làm được hương vị thế này,
thực sự là trình độ nấu ăn đã ở mức cao! Quả thực đối với bà chị dâu này anh phải nhìn với con mắt khác!
Lãnh Tử Tình nở nụ cười ấm