365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212120

Bình chọn: 9.5.00/10/1212 lượt.

ánh lên một tia nhìn tinh tế, không dễ phát hiện, anh chủ

động vươn tay đến bắt tay với Cổ Dương. Hai người đàn ông mỉm cười hàm

xúc, khuôn mặt bí hiểm.

“Cổ tiên sinh, anh đã ăn chưa? Có muốn ngồi cùng ăn với chúng tôi không?” Hoa Bá thành ý mời nói.

“Không được rồi, tôi vừa ăn xong. Chính là nhìn thấy chị dâu ở đây, theo lễ

nên qua chào hỏi một chút thôi. Được rồi, chị dâu, hai người nói chuyện

đi! Buổi tối gặp lại!” Nói xong, Cổ Dương khoát tay, xoay người đi lên lầu.

Lãnh Tử Tình đưa mắt nhìn theo Cổ Dương đi lên mấy bậc cầu thang, sau đó

liếc nhìn trên lầu, số lượng bàn có khách không nhiều, đột nhiên, một

thân ảnh quen thuộc lọt vào tầm mắt. Trời ạ! Tuấn Vũ?! Anh ta ở đây?!

Hoa Bá kéo tay Lãnh Tử Tình đang đứng sững sờ tại chỗ, ra hiệu cô ngồi

xuống. Lãnh Tử Tình có chút không yên lòng. Tuy rằng vừa rồi Lôi Tuấn Vũ cũng không có nhìn cô, nhưng mà thật giống như cô bị bắt được nhược

điểm gì, có chút hơi căng thẳng. Sao lại có việc tình cờ thế này?! Không phải là anh ta đi họp sao?!

Hoa Bá đột nhiên hỏi: “Tử Dạ, em kết hôn? Khi nào vậy?”

“A?” Lãnh Tử Tình khôi phục tinh thần, “À, ngày hôm qua.”

Tay Hoa Bá khuấy cà phê dừng lại, sau đó lại tiếp tục, tiếng nói trầm ấm lại vang lên: “Không nghe em nhắc gì đến chuyện đó.”

“À.” Lãnh Tử Tình nhàn nhạt cười, trả lời qua loa, “Chúng tôi là bạn từ nhỏ.”

Như vậy nha, Hoa Bá vừa xong lấy hai thân phận tiếp xúc với mình, một là

Hoa Bá, hai là Elaine! Kết hôn chuyện lớn như vậy, cô như thế nào lại

không nói với Elaine được? Thực sự là trong cảm nhận của cô, đây căn bản không thể xem như hôn nhân đúng nghĩa. Nếu không phải vừa rồi nhắc đến

Cổ Dương, cô căn bản cũng quên chính mình đã kết hôn! Quên mất trên danh nghĩa mình đã có một người chồng.

Hoa Bá còn muốn nói gì đó, nhưng lại không nói nữa, hai người rơi vào trầm

mặc mấy phút đồng hồ. Mà ánh mắt Lãnh Tử Tình lại quay hướng lên lầu.

Nếu về nhà anh ta hỏi, cô sẽ phải giải thích thế nào đây? Được rồi, đã

nói là gặp gỡ một người bạn, sau đó nói chuyện phiếm, cùng ăn một bữa

cơm. Cũng đã nói là Hoa tiên sinh, qua loa có lệ như vậy chắc cũng không sao đi. Kỳ thực cũng chẳng có gì phải lo lắng, bọn họ đã có thỏa thuận, hai người không can thiệp vào chuyện riêng của nhau. Cô chẳng qua cũng

chỉ ăn một bữa cơm cùng với Hoa Bá thôi nha!

Hoa Bá tò mò nhìn cô đang nhíu chặt mày, làm sao mà vị Cổ tiên sinh kia vừa xuất hiện, cô liền có vẻ suy nghĩ gì đó rất mông lung…

Hoa Bá tò mò nhìn cô đang nhíu chặt mày, làm sao mà vị Cổ tiên sinh kia vừa xuất hiện, cô liền có vẻ suy nghĩ gì đó rất mông lung…

“Tôi…” Hai người đồng thời cùng mở miệng.

“Anh/Em nói trước đi!” Lại lần nữa đồng thanh!

“Ha ha, ưu tiên phụ nữ trước.” Hoa Bá bày ra bộ dáng quý ông, chăm chú lắng nghe.

“Tôi… muốn đi về trước…”

“A? Vậy được rồi! Tôi hy vọng em có thể suy nghĩ thật kỹ về lời đề nghị của tôi.”

“Được, tôi sẽ cho anh câu trả lời sớm nhất có thể! Hoa Bá, rất vui được biết anh, cũng rất cảm ơn anh đã đánh giá cao tôi!” Lãnh Tử Tình đứng dậy, trong mắt tràn đầy ý cười, gật đầu nói.

“Được rồi, cùng đi ra thôi! Tôi tiễn em!” Hoa Bá cầm lấy chiếc áo khoác trên ghế, dẫn bước đi ra phía cửa.

Lãnh Tử Tình lại đưa mắt nhìn lên trên lầu, chợt phát hiện người trên lầu đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Trong lòng không khỏi giật mình một

chút. Bọn họ rời đi lúc nào mà cô lại không biết.

Đúng lúc đi ra đến ngoài hiên của quán thì phía sau có tiếng gọi: “Tử Tình!”

Lãnh Tử Tình lập tức dựng tóc gáy, ngay cả Hoa Bá cũng nghe thấy tiếng gọi,

ngạc nhiên nhìn ánh mắt khác thường của cô, nhỏ giọng hỏi: “Tử Dạ, người đàn ông ở phía sau đang gọi em à?”

Lãnh Tử Tình nở một nụ cười có chút cứng ngắc, chậm rãi xoay người, ra vẻ kinh ngạc nói: “Tuấn Vũ? Sao anh cũng ở đây à?”

Cổ Dương theo sau đuổi kịp đến, cười xấu xa giống như đang chờ xem trò

hay, làm cho Lãnh Tử Tình càng thêm có chút căng thẳng, bất an. Cô nhanh chóng ra vẻ trấn định nói: “Tuấn Vũ, đến đây giới thiệu một chút.

Đây là bạn của em, Hoa tiên sinh, đúng bữa trưa thì gặp được. Anh Hoa,

đây là chồng tôi, Lôi Tuấn Vũ.”

Lần đầu tiên vừa nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ, Hoa Bá liền nhận ra ngay thân phận

của anh, đáy mắt chợt có một tia sáng không dễ nhận biết. Anh không nghĩ đến chồng của Tử Dạ thế nhưng lại xuất sắc như vậy! Không ngờ lại là

chủ tịch tập đoàn Kiêu Dương! Trong lòng bỗng có một tiếng nói nhắc nhở, đối thủ này rất mạnh!

Hai người đàn ông lịch sự bắt tay, chào hỏi đôi câu. Sau đó, Lôi Tuấn Vũ lập tức bắt đầu phát huy vị trí làm chủ, bá đạo nói: “Tử Tình, để Cổ Dương đưa em về đi! Cậu ta mới từ Mỹ về, trước mắt ở lại nhà mình một thời gian. Em không ngại chứ?”

“Sao lại ngại được… Được rồi, vậy thì làm phiền anh Cổ nhé!” Lãnh Tử Tình có chút không hiểu, ở công ty không phải anh ta đã nói một lần rồi sao, làm gì còn phải nhấn mạnh lại lần nữa? Cho là cô bị lãng

tai à!

Hoa Bá lập tức thức thời nói: “Tổng giám đốc Lôi! Như vậy tôi xin đi trước! Sau này gặp lại!” Ánh mắt có chút thâm ý khác nhìn Lãnh Tử Tình. Nghe cô hai lần giới

thiệu mình, dường như là không


XtGem Forum catalog