i nghe hướng dẫn viên A Văn giải thích với mọi người, người Chân Bì khi nhảy múa đều có tập tục đụng mông vỗ mông. Khi du khách cùng bọn họ nhảy múa, bọn họ sẽ vừa nhảy vừa thân thiện
đụng mông với bạn, nếu số lần bạn bị đụng mông khá nhiều, chứng tỏ bạn
rất được hoan nghênh.
Lãnh Tử Tình xấu hổ, hóa ra vỗ mông
cô lại có nghĩa là thích cô! Xem ra là cô thần hồn nát thần tính rồi!
Lén nhìn sang Thời Kính Nhiên bên cạnh, trên mặt anh ta không có xấu hổ
cũng không có ngạc nhiên, sự xúc động đột biến vừa nãy, thật là không
biết anh ta thế nào. Chẳng lẽ thật sự là vì cô sao? ! Không không không! Không nên có, loại cảm giác thụ sủng nhược kinh này không nên có.
Đối với phụ nữ, khi biết mình được đàn ông yêu thích, có phải là nên biểu
hiện vui sướng hay không? ! Ai da, vì sao trong lòng cô lại chỉ có lo
lắng! Không hề nghi ngờ, thân phận của cô không giống nha! Cô là người
đã có chồng rồi! Chồng? ! Đúng rồi, Lôi Tuấn Vũ tại sao không liên lạc
với cô? ! Nếu như, hắn ở bên cạnh cô, có phải cũng sẽ giống như Thời
Kính Nhiên, vì cô mà không ngại cùng người hoang dã tranh giành? !
Kế tiếp là biểu diễn của bộ lạc bọn họ. Nuốt lửa, đi trên mảnh thủy tinh,
những trò mạo hiểm, những trò kích thích! Lãnh Tử Tình vóc dáng nhỏ bé,
chỗ phía trước đều đã bị du khách ngồi hết, cô đành ở phía xa kiễng chân lên xem. Thỉnh thoảng lại đá đá chân, cảm nhận phong thái hoang dã và
nguyên thủy đó.
Một giọng ca nữ hấp dẫn cô, là người của
bộ lạc bọn họ. Đương nhiên là hát bài hát của bộ lạc bọn họ. Không có
nhạc đệm, chỉ lấy tiếng trống làm nền, tiếng hú và tiếng hát lảnh lót
của cô ta hòa cùng tiếng trống, tạo nên một giai điệu tuyệt vời. Tiếng
hát của cô ta mạnh mẽ cất lên, vang vọng trên khắp quảng trường, đầy sức xuyên thấu, cái loại mạnh mẽ vang xa hoang dã này, lại đem đến một cảm
giác rung động tâm hồn.
Có lẽ ý nghĩ lúc trước của mình
quá tiêu cực! Bọn họ có lẽ thật sự là đang truyền bá văn hóa của bọn họ, để loài người hiểu bọn họ, nói cho cả thế giới biết đến sự tồn tại của
bọn họ! Đây có lẽ cũng là một niềm tự hào!
Nhận thức đến
mức này, Lãnh Tử Tình không còn sợ hãi và e dè như trước nữa. Mong chờ
được xem sự biểu diễn nhiệt tình của bọn họ, nhìn bọn họ dùng các loại
ngôn ngữ tay chân để thể hiện những hình ảnh tế lễ, tuần tra, báo động,
nhảy múa. . . trong cuộc sống hàng ngày của mình, thân thể đầm đìa mồ
hôi dưới ánh mặt trời tỏa ra một sức cuốn hút khôn cùng!
Có lẽ, bạn nghe không hiểu ngôn ngữ của bọn họ, nhưng bạn cũng có thể cảm
nhận được bọn họ muốn hướng tới cuộc sống tốt đẹp. Nơi này mỗi một tiếng hú, mỗi một nhịp trống đều thể hiện cho du khách thấy sự cần cù và
thuần phác và văn hóa nguyên thủy thần bí tuyệt vời của người Chân Bì.
Lãnh Tử Tình không khỏi cảm thấy hổ thẹn vì sự nông cạn lúc trước của
mình!
Sau đó, Lãnh Tử Tình không còn coi thường bất kỳ chỗ nào hoặc người nào hoặc là phong cảnh tự nhiên nào nữa! Suối bươm bướm
Thiên Lại, mặc dù những con bướm bằng xi măng ở cửa hang thật quá giả
tạo, mặc dù vào mùa này không thể nhìn thấy một cánh bướm bay. Nhưng
Lãnh Tử Tình vẫn nhiệt tình để cảm nhận, để thưởng thức.
"Tử Tình? Tử Tình? Nhanh lên! Biểu diễn sắp bắt đầu rồi!" Doãn Thiến ở đầu cầu treo phía xa vẫy tay gọi Lãnh Tử Tình.
"Đến đây!" Lãnh Tử Tình không để ý đến xích đu bằng cây mây vừa ngồi xuống, liền nhanh chóng chạy lên cầu treo, đuổi theo đoàn.
Đã hứa là phải đi xem biểu diễn rồi! Trong đầu Lãnh Tử Tình xuất hiện
những hình ảnh nam nữ thanh niên người dân tộc Miêu và dân tộc Động cùng nhau nhảy múa ca hát, bài hát êm tai kia hẳn là bài Hùng ca Động tộc!
Không rõ chính mình vì sao lại biết, nhưng cô chính là có biết! Có lẽ
trước khi mình mất trí nhất định là rất thích đọc sách.
Một đoàn mười một người nghiêm chỉnh ngồi ở trên khán đài. Lúc này khán đài đã ngồi kín người, mọi người đều lần lượt ngồi cạnh nhau, ánh mắt đều
tăm tắp nhìn lên sân khấu.
Chỉ chốc lát sau, một cô gái
mặc trang phục dân tộc Miêu bước lên sân khấu. Trang phục của cô ta rất
tươi sáng, các vị trí vạt trước, vạt sau, ống tay áo, gấu áo. . . đều
gắn rất nhiều mảnh bạc hình vuông, hình chữ nhật, hình bán nguyệt và đồ
trang trí bằng bạc là những chiếc chuông, khi bước đi phát ra âm thanh
leng keng, nghe rất vui tai.
Chỉ chốc lát sau, một cô gái mặc trang phục dân tộc Miêu bước
lên sân khấu. Trang phục của cô ta rất tươi sáng, các vị trí vạt trước,
vạt sau, ống tay áo, gấu áo. . . đều gắn rất nhiều mảnh bạc hình vuông,
hình chữ nhật, hình bán nguyệt và đồ trang trí bằng bạc là những chiếc
chuông, khi bước đi phát ra âm thanh leng keng, nghe rất vui tai.
Lắng nghe thanh âm như chuông ngân của cô gái này, nói ra mới biết cô ta là
hoa khôi của Miêu trại! Vũ đạo của dân tộc Miêu khoan thai hoạt bát,
tiếng ca du dương êm tai. Mà bài hát đã được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể thế giới – Thiên Lại chi âm – Hùng ca Động tộc đầy tình cảm kia làm cho người ta dường như nghe được tiếng suối của Thiên Lại vậy.
Lãnh Tử Tình bất giác cũng hòa theo bài hát. Ánh mắt Thời Kính