con bạch hạc đang vươn thẳng lên.
Hắn ta giơ tay không làm bộ như cầm micro, hướng về phía Tô thon thả hát
tình ca: "Em là người tình của anh, người phụ nữ đẹp như hoa hồng! Dùng đôi môi lửa cháy của em, để anh lạc mất hồn trong đêm khuya! Em là
người yêu của anh. . ."
Bốn người còn lại túm tụm lại
cười, không chỉ bởi giọng ca run run vì thâm tình của Hồ đẹp trai, mà
còn buồn cười vì động tác khoa trương của hắn ta! Bốn người đánh bài
bên kia cũng bị bọn họ thu hút, cười đến nghiêng ngả. Phương Khiết còn
lớn tiếng kêu: "Hồ đẹp trai! Anh đừng có rên rỉ nữa được không! Làm tôi đánh bài sai hết rồi! Tô Tô, người của cô, cô không quản đi!"
Hồ đẹp trai nghe thấy lại càng hát hăng say: "Anh với em yêu yêu yêu
không hết. . . Thật sự rất nhớ em. . . Cô bé đối diện nhìn qua đây. .
." Bài nọ nối tiếp bài kia, quả thực đã trở thành buổi biểu diễn cá
nhân.
Mà Tô thon thả từ trước vẫn cười nhạo hắn ta cũng đã cười đến hết hơi, đành để mặc cho hắn ta điên cuồng.
Lãnh Tử Tình cũng cười đến không khép được miệng. Thực sự là Hồ đẹp trai đùa giỡn rất thú vị.
Thời Kính Nhiên nhìn Lãnh Tử Tình vẻ mặt tươi cười, nghiêm túc nói: "Em cười lên trông rất đẹp, nên cười nhiều hơn."
Một câu này làm cho nụ cười của Lãnh Tử Tình cứng ngắc, thu lại có chút
khó khăn. Suy nghĩ một lát, sợ anh ta sẽ tiếp tục như vậy, Lãnh Tử Tình bèn ăn ngay nói thật: "Này, Thời Kính Nhiên à! Tôi. . ."
"Em cái gì?" Thời Kính Nhiên nhíu mi, nhìn chằm chằm vào cô.
Bị Thời Kính Nhiên nhìn như vậy, lời đến miệng lại bị Lãnh Tử Tình nuốt trở lại! Phải nói ra thế nào đây?
"Em cái gì?" Thời Kính Nhiên nhíu mi, nhìn chằm chằm vào cô.
Bị Thời Kính Nhiên nhìn như vậy, lời đến miệng lại bị Lãnh Tử Tình nuốt trở lại! Phải nói ra thế nào đây?
Vạn nhất người ta không có cái ý tứ kia, cô nói ra như vậy có phải là quá
tổn thương người khác không? Người ta đã nói rồi, bọn họ là muốn làm bạn bè! Bạn bè khen bạn một câu, liền dựng ngay bức tường phòng ngự sao? !
Phải chăng là quá nhỏ nhen!
"Ờ, không, không có gì! Hồ đẹp trai thật thú vị!"
Thời Kính Nhiên nói tiếp: "Đúng, anh ta đúng là người hay pha trò! Có anh ta ở đâu, ở đó liền toàn là tiếng cười. Anh ta giống như mặt trời, đi đến
đâu liền mang ánh nắng và niềm vui đến đó."
"Vậy còn anh? Anh là gì?"
"Tôi ư?" Thời Kính Nhiên nghĩ một lát, nói: "Tôi là một vì sao, phải quan sát kỹ, mới có thể nhìn thấy ánh hào quang."
"Thần bí như vậy sao! Ha ha."
Cứ trò chuyện như vậy, bất tri bất giác thời gian liền trôi qua, hai người cũng thân thiết hơn nhiều.
Đến giữa trưa, nhóm Lâm Địch Phi bốn người đang chơi rất sôi nổi, còn nhóm
Hồ đẹp trai vẫn không ngừng cười đùa, vậy là nhiệm vụ gọi cơm trưa liền
đến tay Lãnh Tử Tình và Thời Kính Nhiên. Có lẽ, hai người bọn họ xem ra
tương đối "nhàn rỗi" !
Thời Kính Nhiên và Lãnh Tử Tình cầm thực đơn cẩn thận xem xét. Vốn dĩ bọn họ có cơm trưa theo đoàn tour,
nhưng mọi người đều biết cơm theo đoàn tour đương nhiên không ngon lành
gì, chỉ để ăn cho no mà thôi.
"Đến xem đi, muốn ăn gì?" Thời Kính Nhiên đưa thực đơn đặt trước mặt Lãnh Tử Tình, để tùy cô lựa chọn.
Lãnh Tử Tình lắc lắc đầu, nói: "Hay là anh chọn đi! Tôi không biết lắm!"
"Biết như thế nào? ! Muốn ăn cái gì thì chọn cái đó! Có gì mà không biết?"
Thời Kính Nhiên ghé sát lại, giúp cô mở thực đơn, đọc từng món cho cô
nghe.
"Ốc hút, xôi đậu xanh, tôm vừng chim bồ câu, thịt gà viên chiên, cá ống trúc. . . Ai da, những cái tên kỳ quái này là cái gì vậy? ! Tôi thấy món tôm cũng không tệ, Tử Tình, em thấy thế nào?" Thời
Kính Nhiên chỉ vào hình ảnh trong thực đơn, quả nhiên, món tôm vàng rộm
trông thực là hấp dẫn.
"Ừm, được, rất ngon!" Lãnh Tử Tình cười cười đáp lại.
"Hả? Cái gì vậy! Món tôm này là tôi chọn chứ! Em cũng chọn một món đi!" Thời Kính Nhiên tóm lấy tay cô, lại bắt đầu lật xem thực đơn.
Lãnh Tử Tình sợ tới mức vội vàng rút tay lại, ngượng ngùng nói: "Được được được! Tôi chọn là được rồi!"
Vội vàng vùi đầu vào thực đơn, cúi đầu không dám nhìn Thời Kính Nhiên, hai tay ra sức xoa xoa.
Nhìn từ đầu đến cuối thực đơn, Lãnh Tử Tình chỉ chỉ vào món "Ốc hút" nói:
"Chọn món ‘ốc hút’ này đi! Đây là món ăn vặt đặc sắc của vùng này, làm
từ ốc đồng, hương vị vừa cay vừa tươi, thơm ngon tuyệt vời."
"Ồ? Có phải không? Em từng ăn rồi hả?" Thời Kính Nhiên tò mò nhìn cô đang
chăm chú, nhìn sườn mặt của cô, đường nét rất tinh tế, dáng vẻ chăm chú
thật là hấp dẫn.
"Hả? Không. . . biết. Ha ha, cũng có
thể!" Lãnh Tử Tình sửng sốt, đúng vậy, hình như mình đã từng ăn rồi.
Nhưng ấn tượng vẫn có vẻ mơ hồ, nghĩ không ra chính mình rốt ruộc đã
từng ăn ở đâu.
" ‘Cá ống trúc’ là món ăn nổi tiếng của dân tộc Thống, ‘Khâu nhục khoai môn Lệ Phố’ cũng là một trong những món ăn
nổi tiếng cả nước, món ‘Thịt chó Linh Xuyên Quế Lâm’ này còn được gọi là ‘Thiên hạ đệ nhất mỹ vị’. . . đều rất ngon!" Lãnh Tử Tình nói lưu loát, lại không phát hiện miệng của Thời Kính Nhiên đã sớm mở lớn thành hình
chữ "O" rồi.
"Làm sao vậy? Có gì không đúng sao?" Lãnh Tử
Tình kinh ngạc nhìn vẻ mặt khoa trương của Thời Kính Nh