lựa chọn.
Không ngờ Lôi Tuấn Vũ căn bản ngay cả liếc mắt nhìn cũng không thèm.
Văn Quang Nhiễm cười nói: “Ê! Vũ, ông cố tình phải không? Mười phút này của ông định sao đây?”
Người đàn ông kia cũng trả lời: “Vous m’avez demandé de venir, je suis très occupé, est-ce bien cela?” [Là ông mời tôi đến, ông cho rằng tôi rảnh rỗi lắm sao?'>
[AC: Hix, chị tác giả này đã không biết tiếng Pháp còn chơi nổi, viết loạn
tùng bậy lên, làm mình lại phải đi sửa hộ cho đúng ngữ pháp, đã thế lại
còn dịch ra tiếng Trung sai so với câu tiếng Pháp sử dụng nữa chứ! Thôi
mình cứ để câu dịch theo ý tác giả!'>
Văn quang nhiễm khoát tay, nói: “Ligne, vous continuez. Le plus vous rendre les choses difficiles pour eux, plus les avantages pour moi, n’est-ce pas?” [Được, ông tiếp tục đi. Ông càng làm khó dễ bọn họ, đối với tôi càng có nhiều ích lợi, không phải sao?'>
[AC: Chịu không hiểu tác giả dùng từ “ligne” ở đây là sao, hơn 15 năm học tiếng Pháp của mình cũng chưa thấy ai nói như thế! _ __”'>
Lôi Tuấn Vũ bĩu bĩu môi, từ chối cho ý kiến. Hắn đang giúp Văn Quang Nhiễm, chẳng phải là nói thi đấu hay sao? Nếu đã là thi đấu, thì phải có rất
nhiều nhân tố không lường trước được. Chẳng lẽ bọn họ dám bảo đảm khách
nào đến khách sạn của bọn họ cũng là người văn minh lịch sự à?!
Vì vậy, hắn quay về phía bốn vị mỹ nữ kia nói: “Personne ne parle français, non?” [Không có người nào nói được tiếng Pháp sao?'>
Vì vậy, hắn quay về phía bốn vị mỹ nữ kia nói: “Personne ne parle français, non?” [Không có người nào nói được tiếng Pháp sao?'>
Một câu hỏi nghiêm khắc, cho dù mọi người nghe không hiểu cũng có thể nhận ra được ngữ khí chỉ trích trong đó.
Lãnh Tử Tình thật sự là không thể nào nín nhịn được nữa! Người đàn ông này
thật là khó chiều mà! Ngữ khí chanh chua đó sao mà giống tính cách của
Tô Mỳ Sợi vậy chứ! Còn nói là bạn tốt của chủ tịch Văn cơ đấy!
“Président, pourquoi si agréssif?” [Tiên sinh, việc gì phải hung hãn như vậy?'>
Giọng nói thanh thoát của Lãnh Tử Tình vang lên, cô quả thực không thể đứng
nhìn được nữa. Nếu không ra mặt thì cô sẽ không tha thứ cho chính mình.
Người đàn ông kia toàn thân chấn động, lập tức xoay phắt người lại. Văn Quang Nhiễm cũng nhìn sang bên này, ánh mắt phóng thẳng lên người Lãnh Tử
Tình.
Ngay cả chị Lưu và cô béo cũng đều toát mồ hôi hột vì Lãnh Tử Tình.
“Tử Tình à Tử Tình! Cô đang nói vớ vẩn gì thế?” Chị Lưu thì thào. Nghe ngữ khí Lãnh Tử Tình thì biết, cô ấy đang nói chẳng phải lời hay ý đẹp gì!
Chỉ có Lâm Địch Phi nhếch khoé miệng lên, ánh mắt tràn đầy chờ mong.
Lãnh Tử Tình nhìn thấy dung mạo của Lôi Tuấn Vũ thì nháy mắt ngây người ra.
Khuôn mặt đeo kính râm kia sao cô lại có thể không nhớ được chứ? Khó
trách cô cảm thấy âm thanh quen thuộc như vậy. Đó chẳng phải là Lôi Tuấn Kiệt hôm qua đuổi theo cô hay sao? Chẳng phải là anh ruột của chồng cô
hay sao? Chẳng phải tay đao phủ được cho là đã sát hại chồng cô hay sao?
“Vous parlez français?” [Cô biết tiếng Pháp?'> Lôi Tuấn Vũ tháo kính râm xuống, nhìn Lãnh Tử
Tình không dám tin. Hắn không ngờ cô lại xuất hiện ở chỗ này. Hơn nữa
hắn đột nhiên lại bừng tỉnh ngộ. Sự hiểu biết của hắn về cô nàng Lãnh Tử Tình thanh mai trúc mã này quá ít! Kỳ thật, sáng nay hắn lại đi vào
khách sạn Nhật Hàng này chính là vì đến tìm cô.
Tối qua cô nhóc này dám cả gan không gọi điện thoại cho hắn, hắn đã đợi
suốt cả một buổi tối! Lần đầu tiên hắn cứ ngây ngốc như vậy, cứ nghĩ là
mười phút sau cô sẽ gọi. Nhưng đã bao nhiêu là cái mười phút trôi qua
rồi, hắn mấy lần nhìn điện thoại xem có cuộc gọi nào hay không nhưng đều không thấy! Bộ dáng của cô ngốc này làm hắn cảm thấy tức điên lên được!
Nếu không phải tình cờ gặp Văn Quang Nhiễm ngoài cửa, thì hắn đã lật tung
cái khách sạn Nhật Hàng này lên, trong buổi sáng nhất định sẽ tìm ra
Lãnh Tử Tình! Không ngờ cô lại tự dẫn xác đến! Hơn nữa, chuyện làm hắn
càng giật mình hơn là, cô nói tiếng Pháp rất chuẩn! Cô con gái nhà giàu
không học vấn, không nghề ngỗng, bình thường đến mức không thể bình
thường hơn trước kia hắn quen là Lãnh Tử Tình sao?
Chẳng phải cô còn chưa tốt nghiệp đại học ư? Vậy tại sao nói tiếng Pháp lưu loát như vậy?
Lãnh Tử Tình lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ hắn bỏ kính râm ra, trời ơi
trời! Cô kìm lòng không đặng mà bưng chặt miệng lại, hắn… hắn giống với
chồng cô như hai giọt nước! Thảo nào Kiều Chi Ảnh nói với cô bọn họ là
anh em sinh đôi. Khuôn mặt này vài ngày nay cô đã nhìn ngắm không biết
bao nhiêu lần!
Cô tưởng tượng ra dáng vẻ ngọt ngào của đôi vợ chồng mới cưới đang ở bên
nhau, tuy chỉ là tưởng tượng nhưng tựa hồ như có thật vậy.
Lúc này, mặt và cổ Lãnh Tử Tình bắt đầu từ từ đỏ lên, sao cô lại thấy nóng
nực vậy nhỉ? Hơn nữa đối phương còn là kẻ thù của cô nữa chứ! Sao lại có thể như vậy được? Sao có thể có hai người có khuôn mặt giống nhau như
đúc vậy được?
Ánh mắt tinh tường của Văn Quang Nhiễm nhìn thấu biểu hiện của hai người họ, kịp thời nói: “Vũ, chẳng phải ông bảo khách sạn chúng tôi không có người biết tiếng Pháp
hay sao? Ông thấy đó, đây là nhân viên tạp