ả, cứng rắn chịu đòn từng cú đấm. Hắn biết, đối với
Lôi Tuấn Vũ, hắn xấu hổ đến không thể dung nạp nổi mình.
“Tại sao không đánh trả? Mày cho rằng như vậy thì tao sẽ tha cho mày hay sao?” Lôi Tuấn Vũ như phát điên lên, hung tợn túm lấy Cổ Dương, quăng hắn về phía xe ô tô, nặng nề va chạm vào cửa xe.
“Tao muốn nghe mày giải thích! Nói! Thằng chó khốn nạn này! Giải thích cho tao mau!” Tuấn Vũ nghiến răng nghiến lợi trợn trừng mắt nhìn hắn.
“Vũ, tôi thật xin lỗi ông!” Cổ Dương yếu ớt nói một câu. Trời ạ! Bị ăn đòn không phải đau đớn bình
thường nha! Cổ Dương trước giờ chưa từng bị đánh cho thê thảm như vậy.
“Tao không muốn nghe mày xin lỗi, tao muốn nghe mày giải thích tại sao mày làm thế?” Tuấn Vũ lại một quyền đấm vào bụng Cổ Dương, tiếng rên rỉ của hắn cho thấy lực đạo của quyền này không nhẹ.
“Vũ, tôi yêu cô ấy, ông rõ hơn ai hết!” Cổ Dương suy yếu đáp, trời ơi! Tên gia hoả này, muốn đánh chết hắn sao?
“Mày yêu cô ấy? Cô ấy có yêu mày không? Mày là thằng chó chết! Có phải mày
đưa cô ấy đi không? Cô ấy giờ đang ở đâu? Nói cho tao biết! Giờ cô ấy
đang ở đâu?” Lôi Tuấn Vũ gầm rú càng ngày càng lớn hơn, ánh mắt đỏ vằn tia máu cơ hồ muốn bóp nát Cổ Dương thành từng mảnh.
“Vũ, quên cô ấy đi! Tôi không muốn nói nhiều. Cô ấy giờ là vợ chưa cưới của tôi!”
“Đi chết đi!” Lôi Tuấn Vũ đẩy Cổ Dương ngã nhào xuống đất.
Một người đàn ông mặc đồng phục chạy đến cảnh giác hỏi bọn họ đang xảy ra chuyện gì.
Cổ Dương suy nhược nằm trên mặt đất xua xua tay với anh ta: “Không có việc gì đâu.”
Người nọ hồ nghi nhìn Lôi Tuấn Vũ, lo lắng nói: “Hai vị tiên sinh này có phải muốn đến khu trượt tuyết Lâm Hải hay không?
Ống nước phía trước bị vỡ, đang sửa, hai tiếng nữa mới có thể thông
đường. Tôi thấy hay là hai vị nghỉ ngơi ở đây một lát, đợi ống nước sửa
xong thì lại đi tiếp.”
Tuấn Vũ đem sự giận dữ trút lên người đàn ông kia: “Ống nước bị vỡ à? Vỡ cái con mẹ nó, có liên quan chó gì đến trượt tuyết chứ?!”
Người nọ bị sắc mặt đỏ gay hung tợn của Tuấn Vũ doạ cho đi rụt lùi lại từng bước, tay vuốt vuốt lấy mũi mình.
Cổ Dương bò lết gượng đứng lên nói: “Bọn tôi biết rồi, cảm ơn anh!” Nói xong thì đưa ánh mắt ra hiệu, người đàn ông kia nhanh như chớp chạy vù ra xa.
Cổ Dương lau vết máu trên miệng, e hèm dọn giọng rồi nói: “Bên kia có quán ăn Hàn Quốc, đến đó nghỉ ngơi chút, rồi tôi sẽ giải thích với ông!”
“Mày cho rằng tao sẽ nghe lời mày giải thích hay sao?” Tuấn Vũ giọng nói lạnh thấu xương, không có lấy một tia ấm áp nào.
Cổ Dương không khỏi kinh hãi, hắn ngẩng lên thẳng thắn nhìn Tuấn Vũ, nói: “Bọn tôi sắp kết hôn rồi. Vị hôn thê mà tôi nhắc đến lúc vừa về nước chính là Chi Ảnh!”
Tuấn Vũ trong mắt hiện lên một tia đau khổ, hắn cười khẩy: “Cổ Dương, mày có bản lĩnh thật đấy! Thấy tao đau khổ mày rất vui vẻ phải
không? Bây giờ mày trở về là để cười nhạo tao đúng không?”
Cổ Dương thành khẩn nói: “Vũ, nếu nói vậy, ông cho rằng tôi sẽ trở về hay sao? Thật đấy, tin tưởng tôi đi, lúc đó tôi cũng đau khổ như ông thôi!”
Tuấn Vũ không nói năng gì, nhìn hắn hồi lâu, ánh mắt kia tựa hồ như oán trách, nhưng lại càng nhiều tuyệt vọng: “Hai người thật sự sắp kết hôn sao?”
“Đúng vậy. Tôi là muốn chờ ông tìm được người yêu rồi mới kết hôn, thế nhưng…”
“……”
“Nhưng Chi Ảnh cô ấy… khá là nóng ruột…”
“Mày không để ý tao là người đàn ông đầu tiên của cô ấy à?” Tuấn Vũ đột nhiên cười, nụ cười có chút tà ác.
Cổ Dương cười tự trào, thản nhiên nói: “Tôi yêu là yêu cô ấy ở hiện tại, không để ý đến quá khứ của cô ấy.”
Trái tim Cổ Dương không khỏi run rẩy. Sao hắn lại không để ý chứ? Hắn cực kỳ để ý. Nếu Chi Ảnh nói thẳng ra với hắn, thì hắn cũng không đau lòng như vậy, không bị động như vậy.
Nhưng hắn lại không biết, một chút cũng không hề biết! Huống chi, hắn đã bị
sự giả dối kia che mắt. Lần đầu tiên của cô ta sao? Ngày hôm đó…
Cổ Dương đột ngột nhớ lại chuyện ngày hôm đó. Hắn gọi điện đến nhà Tuấn
Vũ, Chi Ảnh nói Tuấn Vũ có nhà. Nhưng lúc hắn đến thì lại không thấy
Tuấn Vũ đâu. Nếu nói vậy, Chi Ảnh cố ý hay sao? Không, không thể nào! Cô ấy thuần khiết như thế, lương thiện như thế, tại sao lại làm vậy? Cổ
Dương không khỏi lắc đầu.
Hắn nhớ rõ buổi hoàng hôn cực kỳ đẹp trời ngày hôm đó. Hắn đến tìm Lôi Tuấn Vũ, Chi Ảnh mở cửa cho hắn, sau đó nói Tuấn Vũ vừa có việc phải ra
ngoài, liền mời Cổ Dương ngồi chơi một lát.
Cổ Dương lúc đó đang buồn chán, rõ ràng vừa gọi điện thoại, Chi Ảnh nói hắn có nhà mà.
“Ủa? Nó không có nhà à, vậy anh đi đây!” Cổ Dương hiểu huynh đệ của mình. Cho dù là huynh đệ, nhưng hắn rất để ý việc mình và Chi Ảnh ở chung một chỗ.
Mà Cổ Dương, hắn rất nghĩa khí, trước giờ không bao giờ ở một mình với Chi Ảnh, cũng là vì ghen tị.
“Vội thế làm gì? Cổ, anh sợ em ăn thịt anh hay sao! Vừa hay em có chuyện này muốn nói với anh.” Chi Ảnh cười hồn nhiên, nhiệt tình mời hắn vào.
Cổ Dương do dự một chút, nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, không muốn làm cô thất vọng, liền bước vào.
“Chuyện gì vậy? Chi Ảnh? Có chuyện gì em cứ nói.” Cổ Dương hy vọng Chi Ảnh có chuyện gì mình có thể giúp đỡ được. Nhưng
chuy
