365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215611

Bình chọn: 10.00/10/1561 lượt.

Bá cười không đáp.

Tử Tình khoanh hai tay trước ngực, giấu hai tay dưới nách, không cho anh

có cơ hội cầm lấy chúng nữa. Quả thực bị anh làm cho tức chết mà! Hao

phí mất cả nửa ngày nghiêm túc nghe anh coi tướng tay, vậy mà anh lại

đùa giỡn cô như vậy! Thật là… có phải trên mặt cô có viết chữ “Dễ bắt

nạt” hay không?

Nhìn dáng vẻ tức tối bĩu môi của cô, Hoa Bá ý cười càng sâu.

Tử Tình tức giận ngoảnh mặt ra phía khác, không thèm nhìn nụ cười đắc

thắng của anh. Thật là! Sớm biết vậy không cho anh ngồi bên cạnh cô nữa!

“Làm sao thế? Tức giận thật à?” Hoa Bá hồi lâu không thấy Tử Tình có động tĩnh gì, liền lấy khuỷu tay

huých huých cô, tỉ mỉ nhìn ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của cô.

Tử Tình không nói năng gì.

Hoa Bá cười tự giễu, rồi nhắm mắt lại dưỡng thần.

Suốt bốn tiếng đi xe, đường tuy rất bằng phẳng nhưng ngồi lâu cũng thấy mệt.

Tử Tình bất tri bất giác ngủ.

Hoa Bá ôn nhu nhìn mái đầu đang dựa vào vai mình, ánh mắt trở nên thâm thuý vô cùng.

Tử Dạ, em có biết vị trí của em trong trái tim anh không? Nếu nói yêu là

một bình rượu, thì anh chỉ có thể nói bình rượu này càng để lâu càng say nồng.

Tại nhà của Lôi Tuấn Vũ.

Hôm nay là cuối tuần, Cổ Dương dậy hơi sớm. Nhưng không thấy bóng dáng Tử

Tình đâu. Hắn đi lên gác, gõ cửa vài cái rồi đẩy nhẹ ra. Không thấy bóng dáng cô.

Hắn đi thẳng vào phòng Lôi Tuấn Vũ qua cánh cửa thông phòng, giơ tay kéo tuột chăn của Tuấn Vũ ra.

“Ha! Vũ, ông ngủ không mặc quần chíp à?” Cổ Dương huýt sáo!

“Ông rảnh rỗi quá nên phát điên đấy à? Cuối tuần dậy sớm thế làm gì?” Lôi Tuấn Vũ giơ tay lên che ánh nắng chói mắt.

“Tôi muốn ngủ thêm chút nữa nhưng ông anh ruột của tôi thức dậy sớm quá.

Đúng rồi, ông đem nữ đầu bếp của tôi sung quân đi đâu rồi?” Cổ Dương vào phòng ngủ người khác mà không thấy xấu hổ chút nào, hai tay chống nạnh rất oai phong.

“Cái gì mà nữ đầu bếp?” Tuấn Vũ nhíu chặt mày lại. Cổ Dương vừa mới gõ cửa phòng Tử Tình, hắn

đã nghe thấy. Rõ ràng hắn hỏi Tử Tình nhưng Tuấn Vũ không có tâm trạng

để trả lời.

“Đừng giả ngu nữa. Tử Tình chứ ai, vợ hợp pháp của ông chứ ai! Cô ấy đâu rồi? Đừng nói là cuối tuần phải làm thêm đấy! Chắc không phải trốn ông chứ?”

Lôi Tuấn Vũ chậm rãi đứng lên, vừa mặc quần áo vừa trả lời: “Nhà xuất bản kia cuối tuần đi dã ngoại, sao ông một ngày không nhìn thấy cô ta thì không yên vậy?”

“Ông lượn đi! Á? Ông như thế này là đang ghen hay sao thế?” Cổ Dương trêu ghẹo.

Hiếm khi nhìn được hắn tỏ ra nghiêm túc như vậy.

Lôi Tuấn Vũ khựng lại một chút, rồi sau đó lại hung hăng cài cúc áo.

“Vẫn chưa ổn à?” Cổ Dương kinh ngạc nhìn bộ mặt dài thuỗn ra của Lôi Tuấn Vũ. “Ồ, đừng lo quá! Mới có mấy ngày thôi mà. Hay hôm nay là cuối tuần, theo

tôi ra ngoài vận động chút đi. Tình hình này, càng vận động nhiều hiệu

quả càng tốt!”

Lôi Tuấn Vũ lần đầu tiên không phản bác lại lời nói của Cổ Dương, làm cho

Cổ Dương rất kinh ngạc. Hắn đây là đang ngầm đồng ý sao? Trời ơi! Sao

lại vẫn chưa ổn chứ? Tiếng thét chói tai của Tử Tình kích động vậy sao?

“Tôi có hai vé mời VIP của khu trượt tuyết! Đi thôi! Đi vận động chút đi!” Cổ Dương đương nhiên biết chuyện này có ảnh hưởng thế nào đến Lôi Tuấn Vũ. Khó trách hắn cáu bẳn với Tử Tình như vậy!

“Không thích!” Lôi Tuấn Vũ yếu ớt nói. Từ lần đó trở đi, hắn không đi trượt tuyết nữa.

“Vũ, không nên ngoan cố vậy! Ông không thể cả đời này không trượt tuyết chứ! Đi đi! Tôi đảm bảo sau lần này ông nhất định tìm lại được cảm giác của 5 năm trước, nhất định sẽ hùng phong tái khởi, anh hùng tái xuất!” Cổ Dương ái muội nháy nháy mắt với hắn.

“Xéo đi!” Tuấn Vũ nhếch môi, xem như miễn cưỡng đáp ứng. Nhưng trong ánh mắt hắn

tựa hồ như đang giấu giếm gì đó, có chút bi thương chợt loé qua.

Cổ Dương cười ha hả. Chuẩn bị đơn giản, hai người lên xe Cổ Dương. Viện cớ Lôi Tuấn Vũ đang là “bệnh nhân”, Cổ Dương xung phong lái xe.

Trên đường, Cổ Dương thật sự không kìm nổi, hỏi: “Vũ, bây giờ ông… rốt cuộc là bị làm sao? Tại sao đột nhiên lại không làm được?”

Tuấn Vũ lườm hắn, không nói năng gì.

Cổ Dương sốt ruột: “Ê, Vũ! Tôi đang quan tâm đến ông đấy! Ông mau nói đi, tôi sẽ chữa cho ông!”

“Ông là kiến trúc sư, làm sao tự nhiên lại bắt đầu hành nghề bác sĩ vậy?” Tuấn Vũ tức giận hỏi.

“Được rồi được rồi, ông xấu hổ với tôi làm gì chứ! Là lúc bắt đầu không làm được, hay là sau đó… không làm được?” Cổ Dương kỳ thực chưa từng gặp tình huống này, nên cũng không nói chắc được.

“Sau đó!” Lôi Tuấn Vũ bực bội gạt gạt tóc mái xoà trước trán, ngữ khí vô cùng ảo não.

“Nói cụ thể hơn chút đi!” Cổ Dương nhíu mày lo lắng.

“Tôi đã thử vài lần, nhưng đều như vậy. Vào lúc mấu chốt cuối cùng, tôi

phảng phất nghe thấy tiếng hét ghê người chết tiệt của con nhóc kia,

dường như nhìn thấy ánh mắt kinh hãi của cô ta, sau đó đột nhiên xìu

xuống! Khốn kiếp! Cô ta quả đúng là ma chú mà!” Tuấn Vũ buồn bực hung hăng đập vào thành xe.

“A nhẹ tay chút! Cẩn thận không phóng đạn bừa bãi ra đấy!” Cổ Dương trêu chọc, “Yên tâm đi! Ông là quá căng thẳng thôi! Lôi Tuấn Vũ tung hoành tình trường

bao nhiêu năm mà lại bị một tiếng hét t


XtGem Forum catalog