35 Milimet Yêu

35 Milimet Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325903

Bình chọn: 7.00/10/590 lượt.

ể đoán được.

"Cô đã biết rõ tầm quan trọng của Arthur đối với Cục Tình Báo Quân Sự Số

Sáu thì nên hiểu lời tôi nói. Arthur là một nhân tài hiếm thấy, trên

phương diện tình báo ở Châu Âu và Châu Phi không ai có thể xuất sắc hơn

cậu ta, cũng không ai biết được nhiều hơn cậu ta, thế mà cậu ta lại vì

một người phụ nữ hết lần này đến lần khác làm trái với chỉ thị của cấp

trên, đó là một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm." Ánh mắt Caroline đột nhiên

trở nên vô cùng sắc bén, như một lưỡi dao sắc cắt không khí nhắm thẳng

vào Đường Mật.

Caroline nhìn chằm chằm khuôn mặt Đường Mật, có chút tái nhợt nhưng cũng không

có vẻ sợ hãi như trong dự liệu, cô ta nâng cao giọng nói hơn: "Cô chụp

được cảnh chúng tôi giao dịch với quân đội Anderson, cô vốn phải chết,

nhưng vì sự ngăn cản của Arthur mà giữ được tính mạng đồng thời tham gia vào kế hoạch đối phó với Emile. Arthur vào sau khi hoàn thành nhiệm vụ

vốn nên toàn thân trở ra nhưng lại vì cứu cô mà giết Emile dẫn tới một

trận sóng to gió lớn trong nước Z, việc này đã hoàn toàn vượt khỏi phạm

vi dự tính của chúng tôi. Nghiêm trọng hơn chính là anh ta vì cô mà dám

liều lĩnh tự mình ở lại nơi này không lập tức về nước báo cáo nhiệm vụ,

còn nói với tôi muốn rời khỏi Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu! Cô biết

không? Nếu như Arthur chỉ là một đặc công bình thường, có lẽ tôi sẽ giúp hai người như ý, nhưng cậu ta lại nắm giữ trong tay

quá nhiều cơ mật, nếu như cậu ta không làm việc cho chúng tôi, có thể sẽ bị nước khác lợi dụng, nói cách khác việc cậu ta rời khỏi Cục Tình Báo

Quân Sự Số Sáu sẽ nguy hiểm như quả bom hẹn giờ!"

Lời của Caroline thoáng như sấm sét, từng chữ từng câu đều bổ vào ngực

Đường Mật, bên trong tai ong ong một trận, đầu óc trống rỗng, chỉ có

tiếng đàn sục sôi cùng quần áo đỏ rực của vũ công trước mắt không ngừng

thoảng qua, tựa như từng đóa hoa máu lớn bắn vào mắt.

"Tại sao bà phải nói những lời này với tôi? Bà vốn có thể phái người giết

tôi mà, việc ấy không phải trực tiếp hơn sao?" Trong hoảng hốt, Đường

Mật nghe thấy giọng nói của mình bình tĩnh lại bay bổng tựa như ảo giác

vậy.

"Đúng vậy, tôi vốn có thể giết cô. Nói thật là bên ngoài có mười mấy sát thủ

đã mai phục ở xung quanh, nhưng tôi quý trọng nhân tài như Arthur, không muốn khiến cậu ta sau này mang theo thù hận mà bán mạng cho quốc gia.

Hơn nữa, tôi cũng là phụ nữ..."

Nói đến đây, Caroline đột nhiên giơ tay lấy bông hoa sơn chi trên tóc Đường Mật xuống, đặt ở chóp mũi khẽ ngửi. "Tình yêu vĩnh hằng", cô ta nói ý

nghĩa của hoa sơn chi, nhìn Đường Mật cười nói: "Tình yêu giống như bông hoa xinh đẹp này, yếu ớt vô cùng lại luôn khiến người ta sinh lòng yêu

thương." Sau đó đem cánh hoa căng tràn kia chậm rãi bóp nát trên đầu

ngón tay, rơi vãi trên bàn. Trong lúc hương thơm bị tàn phá, nụ cười của cô ta vẫn không thay đổi, đôi mắt màu xám nhạt lạnh tựa như tấm sắt

lạnh lẽo: "Bất quá, lại chẳng có chút ý nghĩa nào."

"Bà muốn tôi làm như thế nào?" Đường Mật thở hào hển, trái tim giống như

cánh hoa bị Caroline nghiền nát, đau đến vỡ thành mảnh nhỏ, chỉ cần vừa

nghĩ tới mình phải rời xa anh mãi mãi thì ngay đến hít thở cũng trở nên

khó khăn.

"Đây là thuốc mê nồng độ mạnh, trong mười mấy giây đủ khiến cho một người

đàn ông trưởng thành bất tỉnh nhân sự. Chỉ cần Arthur ngủ mê tự nhiên sẽ có người đón cô đến sân bay, sau đó đưa cô về nước. Cô có thể tiếp tục

cuộc sống tự do tự tại trước kia, không còn ai sẽ quấy rầy cô nữa."

Caroline đưa cho cô một viên con nhộng nho nhỏ, trong giọng nói bình

tĩnh có ma lực mê hoặc lòng người.

"Cô Đường, cô nên biết rằng rời xa cậu ta đối với cô mà nói chẳng qua chỉ

là từ biệt một đoạn tình yêu, nhưng dù sao vẫn có thể bắt đầu lại một

lần nữa. Nhưng đối với cậu ta mà nói, đó là vấn đề sống còn." Lúc rời

đi, Caroline đột nhiên quay đầu nhìn khuôn mặt tái nhợt lại bình tĩnh

khác thường của Đường Mật, trong giọng nói dường như có chút không đành

lòng.

"Như vậy, bà Caroline, bà có từng yêu chồng mình không?" Đường Mật không

ngẩng đầu, chỉ là nhìn chằm chằm chiếc nhẫn cưới trên ngón tay Caroline, đột nhiên nghĩ tới vấn đề này.

Caroline giật mình, ánh mắt tối đi, trong đôi mắt kiên định như vách sắt lại nứt ra một khe hở. Cô ta quay đầu, tiếp tục đi về phía trước, giọng nói

lạnh như băng truyền tới: "Có, nhưng với tôi mà nói thì bảo vệ anh ấy

quan trọng hơn yêu anh ấy rất nhiều!"

Khi Arthur trở lại quầy bar của quán rượu, Đường Mật đang tựa vào quầy bar

hút thuốc, lười biếng nhìn vũ công trên sân khấu tiến vào cao trào của

toàn bộ điệu múa, trong mắt cô tối đen nặng nề, không chiếu ra được một

tia sáng, giống như thời điểm tối nhất của nửa đêm vậy.

"Em yêu, sao vậy?" Anh ôm cô, eo thon mềm mại giống như lúc nào cũng sẽ

thuận theo gió mà đi mất, anh vô thức siết chặt khuỷu tay.

"Không có gì, sao anh đi lâu vậy? Có phải bị con gái của ông chủ cửa hàng bán

thuốc quấn lấy không?" Đường Mật quay người lại, ôm bờ vai anh, giương

môi anh đào áp lên môi anh, nhiệt liệt mà triền miên hệt như đây là lần

đầu tiên bọn họ hôn nhau vậy.

"Không có


Duck hunt