iếc lá xanh, nụ là những chấm vàng, trông khá rực rỡ. Chuyện này quả lạ lùng! Với thời tiết và không khí ô nhiễm như hiện nay ở Trái Đất mà cũng còn một loài hoa nở đẹp như vậy thì chứng tỏ, sức sống của nó rất mạnh mẽ.
“Sim dại đấy!” – Tuyết Tùng xem ra khá am tường – “Hồi chiều, mình đi quanh đây rồi tình cờ phát hiện ra nó. Thú vị thật!”
Nếu Phong Lữ nhớ không lầm thì hoa sim là biểu tượng cho tình yêu. Cậu đọc sách, thấy có nhiều nhà thơ sáng tác về những mối tình liên quan đến loài hoa này.
“Sáng mai, bọn mình cho Mẫu Đơn, Vạn Niên, Thạch Trúc xem hoa sim nở, chắc chắn, họ sẽ thích lắm.” – Tuyết Tùng hạ giọng – “Trong hoàn cảnh mệt mỏi hiện tại, nhìn sự sống nhỏ nhoi trong hốc đá tối tăm, mình cảm giác như thêm sức mạnh!”
Bên cạnh, khi nghe câu nói nhẹ nhàng ấy, Phong Lữ chợt cảm thấy lòng bình yên. Tuyết Tùng nói đúng! Hoa cỏ còn kiên cường như thế thì con người càng phải vững vàng hơn. Nghĩ đến Vệ Thuỷ, lòng Phong Lữ xuất hiện niềm tin lớn lao. Nhất định, cậu sẽ không bỏ cuộc cho đến khi tàu cứu hộ đến. Và kể cả bốn người bạn…
Đêm đó, hai chàng trai đã được thắp sáng một ngọn lửa hy vọng nhỏ nhoi bởi loài hoa sim dại kỳ lạ.
***
Sau khi quyết định kỹ lưỡng, Vệ Thuỷ không tiếp tục học ngành hiện tại mà chuyển sang học Kỹ thuật hàng không vũ trụ. Cô muốn cùng Phong Lữ bước đi trên con đường khoa học. Cô sẽ hoàn thành lời hứa của cả hai cho dù đang cách rất xa cậu. Tình yêu, hy vọng, chờ đợi, ước mơ, tất cả sẽ là sợi dây liên kết giữa cô với người đó.
Vệ Thuỷ bắt đầu nghiên cứu về hố xoáy. Cô ở trong thư viện gần như suốt mỗi tuần để mày mò nghiên cứu những chi tiết liên quan đến thứ đang là rào cản giữa cô với Phong Lữ. Cô tin rằng, nhất định một ngày nào đó, mình sẽ tìm ra cách đưa tàu cứu hộ vượt qua cái lỗ đen ngòm ấy, đến Trái Đất và cứu cậu bạn cùng bốn người nọ.
Chắc chắn ngày đó sẽ đến.
Không bao lâu nữa…
***
Thấm thoắt, ba năm trôi qua…
Vệ Thuỷ, lúc này đã hai mươi bốn tuổi, vươn vai ngáp uể oải kết thúc một ngày học tập mệt mỏi trong thư viện. Đưa mắt nhìn đồng hồ, gần 7h tối, cô chậm rãi đứng dậy, thu xếp sách vở và kéo ghế lại chỗ cũ. Cô nên rời khỏi thư viện trước khi bác bảo vệ đi tuần đêm kiểm tra. Lần nào gặp cô, bác cũng lắc đầu, than vãn vài câu vì quá quen với “gương mặt ham học” này. Cứ đến chiều là cô gái lại vào đây rồi ngồi đọc sách tới tối mịt mới chịu về.
Rời khỏi thư viện khoảng nửa tiếng sau thì Vệ Thuỷ về đến nhà. Bố mẹ đã ngủ hết nên bên trong tối om. Khẽ khàng, không gây tiếng động, cô bước thật nhẹ lên những bậc cầu thang.
Đèn được bật, căn phòng nhỏ bỗng chốc sáng choang, mọi khoảng tối đều bị đuổi đi nhanh chóng. Đặt mấy cuốn sách dày cuộm lên bàn học, Vệ Thuỷ thả phịch người xuống ghế, bóp bóp đôi vai mỏi nhừ và xoay cổ. Vừa làm các động tác thư giãn, cô vừa nhớ lại những thứ mình học xong trong ngày hôm nay. Cũng có thêm vài phát hiện thú vị. Hiện cô gái trẻ này đang là sinh viên ưu tú của ngành Kỹ thuật hàng không vũ trụ. Nhiều giáo viên bảo cô rất có triển vọng, sau này nhất định sẽ thành công.
Vệ Thuỷ mong mình mau chóng tốt nghiệp để được vào làm việc trong phòng trung tâm nghiên cứu quốc gia. Dù gì, cũng chỉ còn chưa đầy một năm là cô sẽ hoàn thành khoá học. Nghĩ đến những dự định tương lai đang ấp ủ trong nhiều năm qua thì cô thấy vui lắm.
Đêm nay vẫn như mọi lần, khi thư giãn xong, Vệ Thuỷ hướng mắt nhìn chiếc phone nghe được treo trên tường. Ba năm rồi, kể từ lúc nhận tin nhắn đó, cô không còn thấy tín hiệu liên lạc nào của Phong Lữ từ Trái Đất. Suốt quãng thời gian dài, cô không ngừng tìm hiểu về hố xoáy nên được biết, càng ngày nó càng đẩy những phi thuyền ra xa. Hiện tại các nhà khoa học, kể cả cô, chưa tìm ra cách giải quyết vấn đề nan giải đó. Nhưng theo thăm dò của trung tâm Không gian Quốc gia, họ vẫn nhận được tín hiệu từ Trái Đất dù đường truyền đứt quãng và không rõ ràng. Điều ấy chứng tỏ, nhóm khoa học thiếu niên đang còn sống và chờ đợi.
Không buồn bã và khóc như ngày xưa nữa, giờ đây Vệ Thuỷ chỉ chú tâm vào việc cứu Phong Lữ. Cô luôn cố gắng hết sức, không ngừng nghỉ. Mỗi ngày, tuy vẫn chờ đợi cuộc gọi của cậu nhưng cô không tuyệt vọng, chán nản. Cô tin rằng, sẽ có ngày cả hai gặp nhau.
“I miss you!” chính ba từ đó đã giúp cô thêm niềm tin cho đến tận giờ phút này.
Đeo phone nghe vào, Vệ Thuỷ bấm số. Cuộc gọi kết thúc nhanh chóng khi hơn năm phút không hề có dấu hiệu kết nối. Đôi mắt thoáng buồn, định bỏ phone nghe xuống thế nhưng chẳng rõ lý do gì đã khiến cô gái ấy bấm số gọi lại lần nữa.
Ban đầu không hề xuất hiện một âm thanh nào hết và mãi mấy phút sau, đột nhiên, tai Vệ Thuỷ nghe thấy một tiếng kêu đứt quãng, khá nhỏ. Hy vọng bắt đầu xuất hiện, cô kiên trì nhẫn nại lắng nghe thật chăm chú. Chờ đợi… Tít! Tít! Mắt Vệ Thuỷ sáng bừng khi tín hiệu kết nối kêu lên. Tiếp theo, bên kia đầu dây, tiếng đỗ chuông vang dài, rời rạc. Cuối cùng, đã xuất hiện dấu hiệu liên lạc!
Rất nhanh sau
