Snack's 1967
2201: "goodbye! I Love You!"

2201: "goodbye! I Love You!"

Tác giả: Võ Anh Thơ

Thể loại: Truyện ngắn

Lượt xem: 321895

Bình chọn: 10.00/10/189 lượt.

h cảm cậu bạn dành cho mình!

Lúc nghe câu trả lời từ Vệ Thuỷ, Dương Liễu hụt hẫng vô cùng. Dù biết có thể sẽ bị từ chối nhưng sao cậu vẫn thấy lòng đau nhói.

“Mình xin lỗi!” – Vệ Thuỷ nói khẽ – “Hai năm qua, mình đã không thật sự rõ ràng với cậu và ngay cả với bản thân nên khiến cậu nuôi hy vọng… Mình vẫn nhớ cậu ấy!”

Dương Liễu mỉm cười sau vài phút lặng im:

“Ừm, mình hiểu rồi. Chúc hai người sớm gặp lại.”

Chẳng kịp để Vệ Thuỷ nói gì thêm là Dương Liễu đã xoay lưng. Trước khi rời khỏi, cậu chậm rãi bảo một câu:

“Mình rất ngưỡng mộ cậu ấy!”

Dõi theo bóng dáng lặng lẽ của Dương Liễu, mắt Vệ Thuỷ bất động. Tiếp đến, cô đưa tay lên, lau nhanh giọt lệ sắp rơi. Cậu bạn đó là một người con trai tốt. Nhưng đáng tiếc, trái tim cô đã có người khác.

Nhẹ nhàng quay qua cửa sổ có tấm kính tròn bên cạnh, Vệ Thuỷ nhìn đăm đăm vào cái hố xoáy giữa lòng vũ trụ bao la. Từ giờ, cô gái ấy quyết tâm chờ đợi Phong Lữ, dù có mất bao nhiêu thời gian đi nữa. Bên cạnh đó, cô còn thay đổi một chuyện…

“Chúng ta hãy cùng nuôi dưỡng tình yêu này cho dù không được ở cạnh nhau!”

Lời thì thầm yêu thương của Vệ Thuỷ vang vọng từ các vì sao xa xôi nhất và, phía bên kia – một nửa vũ trụ – mong rằng Phong Lữ có thể nghe thấy.

***

Đêm gió lớn, Phong Lữ vẫn ngồi ở một vùng đất trống rộng lớn chỉ toàn bụi cát. Cậu đang ngắm nhìn những vì sao lu mờ vì bị mây che, tay phải giữ chặt máy nhắn tin, còn tai thì đeo phone nghe. Chẳng rõ đây là đêm thứ bao nhiêu cậu gọi cho Vệ Thuỷ. Và cũng giống hệt tình cảnh cô bạn, cậu không nhận được bất kỳ tín hiệu nào. Buồn bã nhưng không tuyệt vọng vì cậu là người rất vững tin.

Hạ phone nghe xuống vai, Phong Lữ tự hỏi, Vệ Thuỷ đang làm gì lúc này, có nhận được tin nhắn ngẳn ngủi hai năm trước của mình?… Nhớ cô gái thì cậu lại nghĩ đến hoàn cảnh của bản thân. Thời gian cậu và bốn người bạn bị chôn chặt ở Trái Đất đã qua bốn năm. Khoảng thời gian khá dài đủ đề người ta chết dần trong chờ đợi. Rốt cuộc, còn phải tiếp tục thế này trong bao lâu nữa?

Hy vọng được cứu sống và hy vọng về mối dây liên kết của tình yêu trở nên mong manh. Chúng khiến tất cả cảm thấy mệt mỏi lẫn khó khăn.

Có người đặt tay lên vai mình, Phong Lữ liền quay qua, là Tuyết Tùng. Nụ cười hiền lành, dịu dàng trên môi cậu bạn khiến người đối diện bất giác an tâm hẳn.

“Chưa ngủ sao?” – Tuyết Tùng ngồi xuống bên cạnh.

“Mình không ngủ được.”

Nhận ra vẻ buồn bã qua câu trả lời đó, Tuyết Tùng đưa mắt nhìn xuống máy nhắn tin nằm im trong bàn tay bạn và đã hiểu.

“Cậu đang cố gắng liên lạc với cô ấy?”

Phong Lữ cười cười, gật đầu. Thấy vậy, Tuyết Tùng bảo:

“Cậu thích cô ấy nhiều đến thế ư?”

Ánh mắt trầm tư hướng vào đêm tối mờ mịt trước mặt, cậu thở ra, giọng đều đều:

“Bố mẹ mất khi mình còn nhỏ, tiếp, ông ngoại cũng rời khỏi thế gian lúc mình chưa mười lăm tuổi. Có thể nói, mình chỉ còn mình cô ấy.”

“Cô ấy thích cậu chứ?”

“Mình không rõ cô ấy nghĩ gì về mình. Lúc diễn ra cuộc di dân, cả hai vẫn còn là bạn bè, chẳng hề có bất kỳ biểu hiện nào khác. Nhưng mỗi lần nói chuyện qua cuộc gọi, mình nghe giọng cô ấy rất vui.”

“Vậy thì có thể cô ấy thích cậu đấy, ngốc ạ!” – Tuyết Tùng hơi ngã người ra sau một tí – “Dù gì, cậu cũng may mắn hơn mình.”

Phong Lữ quay qua, ngạc nhiên:

“Cậu cũng có người yêu sao?”

Nụ cười thật buồn, Tuyết Tùng nhìn lên bầu trời, về một nơi xa xăm bất tận nào đó:

“Người yêu thì không phải. Chính xác là mình yêu đơn phương. Cô ấy luôn xem mình như anh trai. Khi biết tin cô ấy sắp hứa hôn, mình chỉ còn biết cất giấu tình cảm và chúc phúc cô ấy. Trước lúc lên phi thuyền, cô ấy dặn mình phải giữ liên lạc với nhau. Nhưng… bốn năm qua, mình không gọi lần nào cả dù rất nhớ bởi mình nghĩ, như vậy sẽ tốt hơn. Không có mình, cô ấy vẫn hạnh phúc!”

Phong Lữ hơi bất ngờ trước bí mật của Tuyết Tùng. Bình thường, thấy cậu bạn hiền lành ít nói lại hay cười đùa, cậu cứ ngỡ người đó vui vẻ nhất. Hoá ra, cậu ấy đang mang một nỗi niềm nặng trĩu hơn hết thẩy. Giờ, Phong Lữ mới biết, bản thân may mắn hơn Tuyết Tùng rất nhiều. Ít ra, mối quan hệ giữa cậu và Vệ Thuỷ vẫn duy trì tốt.

Không muốn bạn buồn theo mình, Tuyết Tùng tự dưng đứng dậy, bảo nhanh:

“À, mình có cái này hay lắm muốn cho cậu xem.”

Vừa nói, Tuyết Tùng vừa ra dấu yêu cầu Phong Lữ đi theo. Tuy chưa rõ là gì nhưng Phong Lữ cũng đứng lên, bước cùng bạn.

Hai chàng trai rời khỏi vùng đất trống mấy chục bước, băng qua một bãi rác lớn rồi dừng lại ở chỗ có nhiều phiến đá chồng chất lên nhau. Thoáng nhìn qua bạn xong, Tuyết Tùng đi đến gần hốc đá nhỏ nằm bên dưới, từ từ ngồi xuống, nhìn vào bên trong.

Tò mò, Phong Lữ chậm rãi bước lại chỗ Tuyết Tùng, đồng thời đưa mắt vào hốc đá. Ban đầu chỉ là màu đen nhưng dần dần những khoảng tối được mở ra và cậu hết sức kinh ngạc lẫn bất ngờ khi thấy giữa hốc, một loài hoa màu tím nhạt đang nở. Đoá hoa nhỏ mọc trên cành cây có vài ch