ì? – Bách ngạc nhiên.- Hay lắm, ở trong này. – Bà ta vẫn chúi mặt xuống cái rổ.- Đâu? – Bách quên mất việc người ta có thể buôn bán gì trong cái ngách bốc mùi này, nhưng phản xạ tò mò tự nhiên và bênh nghề nghiệp khiến anh dán mắt vào chiếc rổ kín mít. – Cho tôi xem.
Người đàn bà dùng tay trái tô đỏ chót lần giở tỉ mỉ những lớp vải vụn. Bà ta giở mãi, giở mãi một cách thận trọng khiến Bách phát sốt ruột, và khi bà ta hé một góc rổ, mùi ai ai bốc lên khiến anh muốn lộn mửa. Bách quát lên.- Giở hẳn ra xem nào.Bà ra lật toàn bộ đống giẻ rách lên và Bách thấy đầu óc quay cuồng. Nằm quây tròn trong rổ là một lũ mèo đã chết cứng. Có một con mèo mẹ và bốn con mèo chưa mở mắt nằm nhầy nhụa trong lớp máu còn tươi. Hoặc là con mèo mẹ vừa đẻ xong bầy con đã bị hậu sản hoặc mụ đàn bà này giết hết sạch lũ mèo.- Đồ bẩn thỉu, đi ra đằng kia.Tức thì mụ đàn bà ngẩng mặt lên, một khuôn mặt ngang dọc những vết rạch không ra mặt người với những vệt máu đang ứa từ hai bên mép. Bàn tay còn lại của mụ ta đang đưa một con mèo chết lên miệng. Bách vội vàng đóng sập cửa rồi chạy như ma đuổi ra đầu ngõ. Công việc lút đầu khiến anh quên tiệt câu chuyện khó chịu này nhưng trong tiềm thức lúc nào cũng cảm thấy một điều gì đó không vui.Bây giờ, khi đứng trước cái lốp xe thủng vào lúc nửa đêm, Bách mới nhớ lại chuyện hồi sáng” Đúng là con mụ điên đã ám quẻ mình suốt từ sáng đến giờ”. Nếu bà mẹ mê tín của anh chứng kiến cảnh đó hẳn sẽ làm một lễ đốt vía kinh đình sau khi kiên quyết nhốt anh trong nhà hẳn một ngày. Bách không tin vào những chuyện may xui, nhưng trước hàng loạt việc bực mình ngày hôm nay, anh đành đổ riệt cho mụ điên hồi sáng.Bách cúi xuống bánh xe xem xét hòng tìm một tia hy vọng mỏng manh, bất ngờ một vật trăng trắng rơi ra từ trong túi áo dốc ngược của anh. Bách lượm cái vật mà lúc chiều tay Hoan đã đút hộ vào túi. Dưới ánh đèn đường, chiếc phong bì màu trắng hằn lên một dòng chữ đỏ sẫm phía bên trong. Bách xé chiếc bao ngoài. “Trại Hoa Đỏ”, là những con chữ màu hơi rợn nhưng được thiết kế rất mỹ thuật trên nền giấy mà thoạt nhìn đã biết là đắt tiền. “ Giấy mời khánh thành”. Bách ngạc nhiên mở trang trong” Trân trọng kính mời ông Phan Đăng Bách đến dự lễ khánh thành Trại Hoa Đỏ vào ngày thứ sáu, 17/6…Tiệc khánh thành sẽ được tổ chức…Sự có mặt của Quý ngài…Chủ trang trại: Trần Hoàng Lưu – Mai Diên Vĩ.” Trên bìa bốn là một sơ đồ chỉ đường rất khoa học với một cánh cổng màu đỏ được khoanh tròn ở giữa và các mũi tên liên hoàn xuất phát từ trung tâm thành phố. Phía góc dưới cùng là một chữ viết bút bi đã cố gắng nắn nót “ Em Sương”. Bách quẳng chiếc giấy mời vào đống rác mà người phục vụ quán bia đã vun sẵn thành ụ to cạnh vỉa hè.Thằng Sương, một gã ma cô dốt nát. Hắn lúc nào cũng săn đón và mời mọc Bách. Sương hơn Bách chừng năm tuổi nhưng luôn dùng danh xưng “anh Bách”. Vài lần, Bách nhận được cú điện thoại của Sương và sau đó thể nào anh cũng trở thành kẻ đồng loã trong vài phi vụ bẩn thỉu của hắn. Đối với Bách, chỉ cần nhìn thấy một kẻ móc túi trên ti vi hay một thằng cha say rượu vượt đèn đỏ mà không làm gì được là y như rằng anh có cảm giác mình cũng là kẻ tòng phạm. Thằng Sương lừa đảo, thằng Sương trốn thuế, thằng Sương làm đủ thứ không giấy phép, nhưng anh vẫn cần đến hắn, cần con đường hầm dẫn vào thế giới của hắn. Có lần Huy đã kìm anh lại khi Bách nổi xung lên.- Lần này nhất định tôi phải cho thằng đểu giả đi nghỉ suốt.- Đừng, thằng Sương chỉ là thứ cò con, tôi đánh giá ngang với trộm vặt xóm liều. Cậu còn cần đến nó.- Ngần ấy chứng cứ, đủ để nó nghỉ ngơi vài năm chứ chả ít.Huy tủm tỉm.- Đừng cáu, thế cậu chưa đổi được món hời nào à?- Được một cái công ty ma, mà nó chỉ điểm cũng là vì có xích mích với thằng trùm kia, thành ra mình đi dọn dẹp không công cho nó. Vụ này bên kinh tế họ vào chứ tôi cũng chả được dính dáng gì. Đã thế hôm nọ phải can thiệp giúp một thằng bạn nó thoát được cái vụ bê bối trong quán bar. Nếu tôi không nhúng tay vào, thì cái quán ấy đã bị giải thể rồi. – Bách đau khổ.Và chỉ nội việc anh lưu số của Sương vào trong điện thoại đàng hoàng như bất kỳ mối quan hệ nào cũng đủ để anh thấy khổ sở lắm rồi.- Xe thủng lốp à? – Lão chủ quán bia nguệch mồm ngáp rồi chui tót lên chiếc Ford Lancer màu ánh bạc sau khi buông ra một câu xã giao.Bách thấy không gì tệ hơn thế.” Thế giới này, toàn những kẻ đáng ghét. Đúng là con mụ điên đã ám quẻ mình suốt từ sáng đến giờ”. Anh ngồi lên xe. Phương án tốt nhất là qua nhà Huy ngủ nhờ. Quãng đường về căn hộ tập thể của anh sẽ gấp mười lần từ đây về nhà Huy. Bách nổ máy. Xe đang được chạy bằng vành. Anh đành hy sinh chiếc lốp này. Sáng mai, Huy sẽ đèo anh đến chỗ làm, chiếc xe nhân cơ hội này sẽ được bảo dưỡng chỉnh tề. Anh cũng nhân cơ hội sử dụng ké cái bồn tắm nước nóng rất xịn của Huy, ăn ké những đồ ăn rất ngon trong tủ lạnh mà cô bạn gái của
