Polaroid
Trại Hoa Đỏ

Trại Hoa Đỏ

Tác giả: Di Li

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 326693

Bình chọn: 9.5.00/10/669 lượt.

ảm bảo an toàn cho kho báu của mình, họ Quách giấu nó ở một nơi mà chỉ mình ông ta biết. Bất cứ một người vợ hay người con trai nào của ông đều không được biết tí tung tích nào về kho báu này. Nhưng, cô gái kia là một phụ nữ khôn ngoan. Không biết bằng cách nào cô ta lần ra dấu vết của kho báu và một ngày nọ đã tìm cách trốn thoát được đến đó. Chắc hẳn cô ta đã tính toán sẽ trốn khỏi bản với tất cả kho báu kia. Nhưng không may, một trong những người con gái của trưởng bản họ Quách đã phát giác ra điều đó và tố cáo với Pổ. Vậy là người đàn ông đầy những mưu mẹo và thủ đoạn đủ để thu phục tất cả những gì trở thành chướng ngại vật trên đường đi đã xuất hiện rất đúng lúc ở cái nơi mà ngoài ông ta giờ đã có thêm một người thứ hai nữa cũng biết. Ông ta đâm cô gái với hàng trăm nhát dao và rải máu cô ta lên khắp kho báu. Ông ta cũng công khai điều đó với mọi dân bản để răn đe những ai nuôi ý định dại dột đó lần thứ hai.- Sao chị biết rõ mọi chuyện thế? – Vĩ khoanh chặt thêm đôi tay trước ngực như tự che chở mình. Cô không có can đảm nghe thêm bất kỳ câu chuyện nào về những chủ nhân của ngôi nhà mà cô đang đứng trong đó. Vĩ cảm thấy như họ đang tụ cả về đây và đứng xung quanh cô.- Những người dân quanh vùng đều biết rõ câu chuyện này. Vì thế họ không bao giờ dám bén mảng qua đây kể cả vào ban ngày. Họ cho rằng nó đã bị ám bới một lời nguyền.- Lời nguyền?- Trước khi bị giết chết, cô ta đã có một lời nguyền vô cùng khủng khiếp và tàn ác. Kể từ đó những bóng ma đã bao phủ ngôi nhà này. Dòng họ Quách dần dần bị diệt vong.- Lời nguyền đó là gì?- Muộn quá rồi, cô nên về cho kịp kẻo trời tối. Nơi này không có lợi cho cô. - Người phụ nữ có vẻ lo lắng cho Vĩ khi nhìn ra ánh nắng quái đã hầu như không còn sức lực để vun nốt những vệt nắng tàn lên mảng sân lát đá.- Lời nguyền đó là gì? – Cô níu chặt người phụ nữ đang đeo lại chiếc gùi lên vai.- Ngài đã an bài. - Chị ta ngửa cổ lên trời nói một câu mà Vĩ đã nghe ở đâu đó rồi. – Nhưng cô hãy bảo trọng. Cô về ngay đi. Nơi này không tốt cho cô. Cô, và cả gia đình cô, hãy quay trở về thành phố.Người phụ nữ trẻ đã rảo bước ra cửa, quay lại nhìn Vĩ bằng đôi mắt đen sẫm. Cô hoàn toàn không nhìn rõ đôi mắt của cô ta nhưng rõ ràng cảm thấy có nét thù địch trong đó.- Chị nói đi, lời nguyền đó là gì? – Cô gặng hỏi, nhưng người phụ nữ đi vội ra ngoài sân, chiếc váy đen của cô ta hầu như hoà lẫn bóng chiều.Khi Vĩ đuổi theo ra ngoài, người phụ nữ bí ẩn đã biến mất. Vĩ ngơ ngác, cô nhớ lại câu chuyện của Ráy: Lời nguyền, dòng họ Quách, những người phụ nữ chưa chồng thắt cổ tự tử, lẽ nào… chủ nhân của ngôi nhà đá ong thứ chín chính là hậu duệ của dòng họ Quách. Nhưng…lời nguyền đó là gì? 

Không dấu vết

Khi Bách lách được đuôi xe qua bãi đậu, Hoan rảo bước về phía anh.

- Anh Bách, anh có thư.Bách đang lúng túng với một tay là mũ bảo hiểm và tập tài liệu, một tay loay hoay với ghi đông xe, đành cười cầu tài.- Ờ, cậu nhét vào túi áo cho tớ.Bách cực chẳng đã để bàn tay đầy gân xanh luồn vào ngực áo mình và giữ yên đấy lâu hơn mức thường lệ. Anh cố nén khó chịu.- Ờ, cảm ơn cậu.- Không có gì, anh Bách. – Gã kia tủm tỉm.Hoan bị cả phòng ghét cho dù đã vài lần anh cố thanh minh cho gã, như lúc chiều hôm qua chẳng hạn.- Không phải đâu, hôm nọ cũng thấy có cô nàng ngồi cạnh.- Chị gái nó đấy, thỉnh thoảng ở quê lên thăm thằng em, mà cớ làm sao đằng ấy cứ phải thanh minh cho nó. Hay cùng hội cùng thuyền mất rồi. – Tay Mạnh thò cái đầu bù xù ngó tận mặt Bách đầy khiêu khích. Thỉnh thoảng hắn hay gọi Bách là “đằng ấy” một cách cà khịa.- Thì…tôi đoán là nó cũng có bạn gái, thế thôi.- Thôi, sớm muộn gì đằng ấy cũng phải thừa nhận đi. Không thì tốt nhất là hôm nào làm lễ để anh em trong phòng cùng…kiểm tra.- Kiểm tra cái đếch gì, ông có giỏi đưa vợ ông ra đây thử. - Mặt Bách nóng bừng. Anh rất hiếm khi tỏ ra mất kiềm chế trước mặt người khác.- À, tao đang đùa nhé, còn mày có gay giống thằng Hoan hay không thì mặc xác mày, cấm có nói đụng đến vợ tao. - Mạnh gạt khay tách trên bàn khiến chỉ sém hai phân nữa là tan tành trên mặt đất.- Thôi thôi, đang đùa vui vẻ mà, trưa nay hai cậu lại quá chén rồi. – Bình chen vào giữa cười cầu hoà. – Huy rót cho các anh hai người mỗi người một tách trà mày.Huy rót trà nóng ra chén và đấy tận giữa bàn.- Các ông nói nho nhỏ thôi. Tôi vừa thấy sếp đi ngang qua phòng. Chiều nay lại có chuyện nghiêm trọng đây.

Huy đã mừng thầm vì câu chuyện kết thúc sớm. Bất cứ khi nào những câu tán dóc đưa đẩy về Bách là thế nào Huy cũng bị liên luỵ. Cả Huy lẫn Bách đều chưa vợ, và mối quan hệ đặc biệt của họ, lại hiếm khi thấy bóng dáng phụ nữ bên cạnh khiến những tay hình sự bỗ bã, cao to, râu ria hàng tuần quên không cạo thường lôi r