. Tuy không ai ở nhưng nó vẫn được em gái cậu Liên dọn dẹp hàng tuần. Dũng tiến tới bên cạnh giường rồi nằm xuống. Cậu ngước mắt lên trên đầu và thấy tấm hình cả gia đình đang mỉm cười được chụp cách đây 8 năm. Mẹ là người cười tươi nhất trong 4 người. Mẹ Dũng là người xinh đẹp, đảm đang và sống cực kì nội tâm. Nụ cười của bà làm hai gò má đỏ hồng lên, chứng tỏ bà đang rất hạnh phúc. Dũng nhớ đây là lần cuối cùng thấy mẹ cười. Sau đám tang, cả gia đình cậu có cơ hội gặp lại mẹ. Đó là linh hồn mẹ hiện về. Có lẽ đó sẽ không phải là lần cuối cùng nếu như linh hồn mẹ không bị tên quỷ đó giết hại và yểm Tà thuật lên. Linh hồn bà sẽ dần chết mòn đi. Âm giới không chịu cho bà chú ngụ lâu. Họ bắt bà phải đi qua “Cánh cổng Nước”, nó sẽ dẫn dắt mọi linh hồn đầu thai trở về dương gian. Dũng vẫn nhớ y nguyên cái khung cảnh đó, lần đầu tiên thấy bố khóc nhiều đến thế, ông khóc như 1 đứa trẻ và xin được vợ mình tha thức. Dũng và em gái không hề nói gì mặc dù trong thâm tâm tụi nó muốn nói: “Mẹ đừng đi!”. Đứa em gái chỉ biết thút thít còn Dũng, không hiểu sao cậu không hề nhỏ 1 giọt nước mắt nào. Cậu chỉ thấy lòng mình thắt lại, con mắt vu vơ như mất hồn nhìn chằm chằm vào linh hồn mẹ cho đến khi bà từ từ biến mất.
Đã 8 năm trôi qua, chợt những kí ước về mẹ lại quay lại, Dũng bật dậy, lục tung căn phòng, tìm lại những kĩ niệm đã đánh mất về mẹ. Dũng tìm thấy 1 cuốn album ảnh gia đình, đã lâu rồi cậu không thấy nó. Cậu dở từng trang một, ngắm kĩ từng bức ảnh, cố gắng nhớ bức ảnh được chụp vào dịp nào. Khi xem hết cuốn album, Dũng lại tiếp tục lục lọi căn phòng, soi mói từng centimeters vuông. Cậu chợt phát hiện ra một chiếc hòm nhỏ, màu bạc, có ổ khóa và mật mã an toàn ở dưới đáy tủ quần áo. Kéo chiếc hòm ra khỏi tủ, cậu không ngờ nó lại nặng như vậy. Cẩn thận đặt chiếc hòm xuống sàn. Chìa khóa! Bố cậu nói nó chỉ trong căn phòng này thôi. Căn phòng tuy không lớn nhưng Dũng tìm mãi không thấy. Cậu gọi cho Liên hỏi xem trong lúc dọn dẹp có thấy nó không. Con bé trả lời có: “Nó ở đằng sau khung ảnh chụp cả gia đình trên đầu giường ý”. Dũng nghĩ con bé ắt hẳn biết đó là chiếc chìa kháo mở cái hòm bạc này.
Khi lấy được chìa khóa trong khung ảnh, không khó khăn gì để mở chiếc hòm ra. Bên trong còn có một chiếc hòm nhỏ khác, có khóa cẩn thận. Cạnh đó có mấy cuốn sách cũ. Dũng dở qua từng quyển ra xem thì thấy chữ viết trong đây nửa tiếng Việt nửa tiếng Hán. Từng trang giấy bắt đầu mọt đi, màu mực nhòe dần, không còn rõ nét chữ. Cậu đoán chỗ sách này đã có gần cả thế kỷ rồi ấy chứ. Và thứ cuối cùng còn sót lại trong hòm là một cuộn giấy khá lớn được cuộn tròn chặt lại. Chất giấy trắng và dày, lại còn mới nữa. Dở cuộn giấy ra xem. Hóa ra là một bức tranh, màu mực in có vẻ đây là bản scan lại 1 bức vẽ cổ. Khi ngắm nghía kĩ bức tranh, Dũng chỉ biết thôi lên trong đầu rằng:
-“Ôi trời! Cô ấy đẹp quá!”
CHƯƠNG 2
Dũng chưa thể rời mắt ra khỏi bức tranh. Cậu chưa thấy cô gái nào xinh đẹp tới vậy. Không biết dùng những từ ngữ gì để miểu tả được vẻ đẹp của của người con gái này. Càng nhìn Dũng càng nhận thấy những câu thơ của Nguyễn Du khi nói về Thúy Kiều rất hợp để miêu tả vẻ đẹp của cô gái. Trang sức và cách ăn mặc cho thấy đây là 1 cô gái thời phong kiến. Cụ thể vào thời kì nào thì Dũng không rõ nhưng không hiểu sao cậu có cảm giác là đã từng nhìn thấy trước kia rồi. Mặc dù biết đây chỉ là bản scan lại nhưng cậu vẫn nghĩ người vẽ bức tranh này vào khoảng thời gian đó ắt hẳn là một họa sĩ tài năng.
Dũng cẩn thận cuốn bức tranh lại đặt nó vào trong hòm cộng với mấy quyển sách. Cậu nặng nề bê cái hòm về phòng mình, quyết định dành thời gian cả chiều này để nghiên cứu chỗ sách này. Đầu tiên, Dũng tìm cách làm phẳng bức tranh rồi bắt đầu nghiên cứu kĩ hơn từng quyển sách trong hòm. Hầu hết các sách này đầu là sách pháp thuật, một số điều trong này cậu đã được học. Ngoài ra, cậu còn phát hiện còn có rất nhiều điều mình còn chưa học. Càng xem càng thấy thú vị! Nó sẽ giúp cậu mạnh hơn. Đặc biệt có một quyển trong số đó chỉ cách thức làm thế nào phá hoặc tạo một phong ấn. Cực kì ấn tượng với quyển sách này. Đầu tiên, nó chỉ cho Dũng cách tạo ra một phong ấn để giam giữ kẻ thù. Phong Ấn là thuật khó nhất trong cách loại pháp thuật, không dễ dàng gì để phong ấn được một con quỷ, nó cần rất nhiều yếu tố ngoại cảnh lẫn kĩ năng, nội lực của người phong ấn. Và việc phá phong ấn còn khó hơn, cần phải biết địa điểm phong ấn, cần phải tìm ra chốt ấn. Để biết được, làm được hai điều đó quả không hề đơn giản cho kẻ phá phong ấn.
Trời tối rất mau.
Sau khi hoàn thành bữa tối một cách nhanh chóng, Dũng lại dán mắt vào quyển sách dạy phong ấn. Một số chỗ cậu hoàn toàn không hiểu gì vì cách hành văn quá ưa khó hiểu. Một số chữ cậu còn không biết ý nghĩa của nó và cậu nghĩ mình cần một quyển từ điển Hán - Việt. Dũng bắt đầu nản phần chỉ dậy cách phong ấn nên cậu chuyển ra đọc cách phá phong ấn. Đây cũng là phần Dũng rất quan tâm. Phần này có vẻ đọc dễ hiểu hơn chút. Có rất nhiều cách để phá phong ấn nhưng không có nghĩa là dễ thực hiện. Trong này có một c