Duck hunt
Điệu Nhảy Thầy Tu

Điệu Nhảy Thầy Tu

Tác giả: Jarson Dark

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 324432

Bình chọn: 9.5.00/10/443 lượt.

g cuống họng. Anh ta bước về phía chị, cởi quần áo chị ra và dẫn chị vào phòng ngủ. Cả hai người đã chìm xuống chiếc giường và Fedora trải qua những giây phút sau đó như trong một giấc mơ.

Khi mọi việc đã qua đi, chị thấy mình nằm lại trên giường, không nhìn thấy người đàn ông đâu nữa.

Anh ta xuất hiện bí hiểm ra sao, thì cũng đã rút lui thần bí như vậy.

Trong những ngày sau đó, Fedora tột cùng bối rối. Raymond, chồng chị, đã hành hạ chị bằng biết bao câu hỏi, nhưng chị không thể đưa ra một câu trả lời cụ thể. Mặc dù chính chị cũng muốn nói về chuyện đó, nhưng không thốt nổi một lời. Chị vừa đau khổ, vừa chờ đợi, bởi chị chắc chắn rằng người đàn ông kia sẽ quay trở lại.

Và anh ta đã trở lại thật ...

Lại thêm một ngày nữa, anh ta đột ngột xuất hiện. Anh ta đứng trước mặt chị như vừa hiện ra từ cõi hư không, nhưng lần này anh ta không dẫn chị vào phòng ngủ, mà dẫn xuống tầng hầm, vào trong một căn phòng cổ xưa nhất trong các căn phòng ở đây. Ở đó anh ta chỉ cho chị thấy tất cả. Anh ta biết nỗi đam mê hội họa của chị, và anh ta giải thích rằng chị cần phải vẽ những gì mà anh ta ra lệnh.

Fedora đồng ý. Người đàn bà sa vào ảnh hưởng của người đàn ông lạ mặt, quyền uy vô hình của anh ta đóng đinh chị, xoa tan đi mọi mong muốn và suy nghĩ riêng tư của chị. Cứ lúc nào giơ tay cầm bút vẽ là chị lại tạo nên đường nét và màu sắc về nhân vật mà thật ra bản thân chị không hề biết. Cứ như thế, một bức tranh dần dần xuất hiện. Nó cần phải trở thành tác phẩm đẹp nhất và tốt nhất của cuộc đời chị, và nó chỉ thuộc về một mình người đàn ông đó.

Khi bàn tay người đàn ông chuyển động, Fedora như tỉnh lại từ một giấc mơ sâu.

– Còn bây giờ? – Chị nghe tiếng thì thào sát tai mình. – Em có muốn nhìn nó không?

– Em ... Em biết nó mà.

– Không hẳn vậy đâu, nàng Fedora xinh đẹp. Đã có thêm một yếu tố nữa, và bức tranh cuối cùng đã hoàn tất.

Fedora giật mình. Người đàn bà đột nhiên thấy chóng mặt. Nếu người đàn ông không giữ lại, có lẽ chị đã ngã lăn xuống đất rồi.

– Anh làm được rồi ư? – Chị thì thào.

– Dĩ nhiên.

– Vậy là ...Vậy là họ sống?

– Em nhìn mà xem.

– Không, em không muốn! – Fedora lắc đầu. Làn tóc chị chắc phải chạm vào mặt người đàn ông đứng sau, nhưng anh ta không tỏ ra khó chịu. Dịu dàng nhưng rất cương quyết khống chế, người đàn ông đẩy chị đến trước chiếc giá vẽ phủ vải.

Fedora có cảm giác như đang trôi bồng bềnh trên những đám mây. Căn phòng trong tầng hầm với những bức tường xù xì của nó đột ngột chứa đầy sự sống. Đã có điều gì đó xảy ra ở đây, một chuyện mà chị không hiểu nổi, và chị biết chị đang tới gần mục tiêu.

Nếu người đàn ông quả thật giữ lời hứa, thì ngay tới đây chị sẽ được chứng kiến một sự việc nằm ngoài tất cả những suy nghĩ logic bình thường.

Người đàn ông nhận ra vẻ chần chừ của chị.

– Để ta làm nhé? – Anh ta hỏi.

– Vâng, anh làm đi ...

Hai bàn tay biến khỏi đôi vai người đàn bà. Người đàn ông bước sang phía trái Fedora, đến bên cạnh khung vẽ, duỗi dài cánh tay ra và cầm lấy một mép vải phủ.

Chỉ một cú giật duy nhất, anh ta rút lần khăn phủ ra.

Fedora nhìn trân trối lên bức tranh.

Hai, ba giây đồng hồ liền, người đàn bà đứng bất động. Thế rồi chị đập cả hai bàn tay lên mặt mình và bắt đầu nức nở.

Những gì hiện ra trước mắt chị, thật nằm ngoài sức tưởng tượng của một con người!.

Jarson Dark

Điệu Nhảy Thầy Tu

Chương 3

Tất cả những bạn bè ở London của tôi đều bị sốc trước cái chết của Tanith.

Tôi gọi điện báo cho họ biết, và dĩ nhiên câu hỏi đặt ra là liệu tôi có cần giúp đỡ gì không.

Tôi muốn tự mình xem xét trong giai đoạn đầu, nhưng cũng thông báo địa chỉ để bạn bè biết cần phải tìm tôi ở đâu khi cần thiết.

Vùng quê mà người dân Pháp gọi là Bretangne có một bãi biển rất dốc ở phía Tây. Người ta gặp ở đây những vệt đá kỳ lạ, nhiều vách núi hùng vĩ, mọc thẳng đứng như những bức tường chống giữ những con sóng tràn vào từ ngoài khơi. Tôi đã biết những tảng đá tương tự như vậy ở miền Cornwalll, mà dân cư ở Bretangne cũng thưa thớt y như vùng đất anh em của nó tại nước Anh. Có những bãi biển rất dài hoàn toàn chẳng có một ngôi làng nào, chỉ lâu lắm mới có một trang trại cô đơn, hoặc nhô lên một thành lũy rất cổ. Một mảnh đất tuyệt vời với những người yêu thiên nhiên, cô độc mang đạm dấu ấn của ngọn gió tây.

Một mảnh đất thấm đẫm những huyền thoại bí ẩn.

Từ Paris, tôi thuê một chiếc xe và cùng nó đi về hướng Tây.

Trước mắt tôi là một bài toán khó. Tôi phải tìm cho ra ngôi nhà nơi người họa sĩ đó đang sinh sống. Nó không nằm trong một ngôi làng, mà cũng chẳng nằm trong thị trấn. Chắc chắn người đàn bà này sống trong một ngôi nhà hẻo lánh bên cạnh những vách đá, để có thể toàn tâm toàn lực phục vụ cho công việc của mình.

Chiếc Ranault ngoan ngoãn thực thi nhiệm vụ, nhưng tôi bỗng thấy mệt mỏi và sau một vài tiếng đồng hồ đi đường, tôi quyết định nghỉ đêm trong một ngôi làng bên đường.

Chắc nó phải nằm ở giữa khoảng đường từ Paris xuống Bretangne. Đêm đó tôi ngủ không yên. Cái chết của Tanith là một đòn quá mạnh, và đến ngày hôm sa