ều khiển bọn sâu bọ kia nhảy nhót; taytrái của gã không có ngón cái, tay phải không có ngón giữa; anh cảm thấy đámsinh vật ấy chính là ngón cái và ngón giữa của gã.”
Lục Lục lại rùng mình. Thứ quái trùng ấy từng xuất hiện ởnhà cô, cũng tức là ngón tay của Điền Phong thò lên cái lỗ thoát nước trongtoilet. Còn con quái vật giống đứa trẻ sơ sinh xuất hiện ở bãi tha ma, có nghĩalà khi hai người chạy ra khỏi thị trấn Đa Minh thì một ngón tay của Điền Phongvẫn bám đuổi theo họ...
Lục Lục hỏi: “Bây giờ ta nên làm gì?”
Chu Xung nói: “Chúng ta không đối phó nổi gã quái dị này, taphải báo công an bắt hắn. Ta sẽ bảo họ xét nghiệm ADN thì sẽ biết ngay hắn cóphải người bình thường hay không.”
Lục Lục băn khoăn: “Liệu công an có tin không?”
“Chúng ta phải động viên hai ông bà Vương Hải Đức và Diệp TửMi ra làm chứng cùng với chúng ta. Họ là cha mẹ nuôi của Điền Phong, công ankhông thể không tin.”
“Nhưng họ rất thương yêu con, em nghĩ họ sẽ không chịu.”
“Ta cứ thử xem sao.”
Bàn bạc một lúc, cả hai ra ngoài. Bố mẹ nuôi của Điền Phongcăng thẳng nhìn họ, như thể đang chờ tuyên án.
Chu Xung ngồi xuống, chậm rãi nói: “Hai bác ạ, các hành vi củaĐiền Phong là phạm pháp, ít nhất cũng là tội bắt giữ người phi pháp, anh ta đãlàm hại Khúc Thiêm Trúc, đồng thời cũng gây ra nỗi ám ảnh tâm lý lâu dài chonhiều người khác. Hôm kia hai chúng cháu suýt nữa bị anh ta giết chết, may sao chúngcháu đã trốn thoát. Mai chúng cháu sẽ đến công an trình báo, mong rằng hai bácsẽ ra làm chứng. Cháu biết hai bác rất thương anh ta, nhưng cháu cũng tin rằnghai bác là người biết bảo vệ cái đúng.”
Hai người già nhìn nhau. Bà Diệp Tử Mi bắt đầu lau nước mắt.
Ông Vương Hải Đức khẽ hỏi: “Anh bảo chúng tôi phải làm gì?”
Chu Xung nói: “Bác chỉ cần kể lại các hành vi bất thường củaĐiền Phong từ nhỏ đến giờ là được.”
Ông Hải Đức lại hỏi: “Nó có bị kết án không?”
Chu Xung trả lời: “Đó là việc của tòa án, cháu không rõ.”
Ông Hải Đức châm thuốc lá, rít những hơi thật dài.
Lát sau, bà Tử Mi lau khô nước mắt, nói rành rọt: “Anh chịyên tâm, chúng tôi không bênh con đâu! Ông ơi, ông nghĩ sao?”
Ông Hải Đức trầm ngâm một lúc rồi đáp: “Nhà nước có pháp luật.Ngày mai chúng tôi sẽ cùng anh chị đi gặp công an.”
Chu Xung mừng rỡ: “Cảm ơn hai bác! Sáng sớm mai sẽ đến đónhai bác.”
Rồi anh đứng lên khẽ nói với Lục Lục: “Chúng ta về thôi.”
Lục Lục nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài tối om. Cô lại nhìnhai ông bà già, hỏi: “Hai bác ơi, Điền Phong sợ gì nhất?”
Hai ông bà nhìn nhau, không hiểu ý cô.
Lục Lục giải thích: “Từ nhỏ, anh ta sợ gì nhất, ví dụ, lửahoặc nước...”
Ông Hải Đức nghĩ ngợi, rồi nói; “Hình như nó dị ứng với thảodược, có lần nó bị cảm, tôi đưa nó đi bốc thuốc, vừa vào cửa, ngửi thấy mùi thảodược nó bị ngất luôn... Có vấn đề gì à?”
Lục Lục trả lời qua quýt: “Cháu chỉ thuận miệng hỏi thếthôi.”
Cả hai chào ông bà già rồi ra về. Lục Lục và Chu Xung rảo bướcra cổng chính của xưởng dược phẩm Hoa Đức. Đây là một khu tập thể rất cũ kỹ xậpxệ, tất cả đều một màu xam xám, nhà cửa chen chúc, nhân khẩu rất đông, gần nhưkhông có sân vườn hay công viên làm không gian cho người tập thể dục và trẻ nhỏvui chơi.
Một đứa bé đang ngồi xổm dưới ánh đèn đường mờ mờ, nghịch thứgì đó. Hai người đi qua, nhận ra nó đang cầm con dao gọt bút chì cứa vào mộtcon sâu. Một phụ nữ thò đầu ra từ một cửa sổ trên gác, gọi nó về nhà. Đứa bé cấtcon dao vào túi, nhìn lại con sâu bị cắt thành hai đoạn, rồi hùng hục chạy về.
Lục Lục và Chu Xung ra khỏi cổng chính, lên tắc-xi. Nửa giờsau họ về đến nhà.
Vào nhà rồi, Chu Xung bỗng nói: “Tối nay chúng ta vẫn chưaăn gì cả.”
“Em không thấy đói.”
“Anh sẽ ra mua mấy gói mì ăn liền.”
“Vâng. Em phải viết một lúc đã.”
“Lúc này mà em còn có thể ngồi viết lách?”
“Hôm nay em sẽ viết về vụ án kinh thiên động địa này, vàtung lên mạng.”
“Rất hay!”
Sau đó Chu Xung đi mua mì ăn liền, Lục Lục bước vào thưphòng.
Cô bật máy tính, mở trang word mới. Cô bỗng do dự. Đôi mắtkia chắc chắn đang nấp trong máy tính, nó sẽ chấp nhận đứng nhìn cô phanh phuibí mật hay sao? Rất có thể cô vừa viết xong thì tất cả sẽ bị xóa sạch...
Lục Lục mở trang web “Lưới tình”, đăng nhập diễn đàn, lập mộtthread nội dung mới, tiêu đề là “Người bất tử ở ngay bên cạnh bạn”. Cô định viếtxong đoạn nào thì đăng luôn đoạn ấy.
Viết xong đoạn thứ nhất, cô đưa lên diễn đàn suôn sẻ, mạng vẫnchạy bình thường, diễn đàn cũng không từ chối, từ ngữ cũng không bị biến thànhcác chữ số vô nghĩa...
Lục Lục cảm thấy vui, cô hăm hở định viết tiếp. Tung được bímật này lên mạng cũng tức là thông báo cho toàn thế giới biết. Nhưng cô dừng lại,nhìn quanh bốn bề. Cô ngờ rằng gã quái vật ấy đã thu đôi mắt trong máy tính lại,và chính gã đã mò đến tận đây. Biết đâu lúc này gã đang đứng ngoài cửa sổ theodõi cô!
Cô đưa mắt nhìn từng cửa sổ, ngoài kia tối nhờ nhờ, không thấykhuôn mặt trắng nhợt của gã. Lục Lục yên tâm, trở vào thư phòng định viết đoạnthứ hai.
Nhưng đi đến cửa thì cô dừng bước.
Lục Lục vốn nhạy cảm. Đó là cái nhạy cảm cố hữu của dânchuyên viết lách. Đôi khi người ta chết vì sự nhạy cảm