Polaroid
Con ma trong tấm gương

Con ma trong tấm gương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 323094

Bình chọn: 8.00/10/309 lượt.

đang dán mắt vào kính. Đúng lúc đó, chú Titus bước ra khỏi kho, cùng Hans và Konrad. Ba người leo lên xe, rồi ra đi.

- Hay quá! - Hannibal nói. Làm đúng y chỉ thị. Bây giờ, chỉ còn việc hờ mà thôi.

Henry Anderson định xuống xe.

- Anh đi đâu vậy? - Peter hỏi.

- Xem máy xe, - Henry trả lời - Khi xe hư, đó là việc làm đầu tiên của người lái xe. Nếu cứ ngồi ở trong xe, sẽ khả nghi lắm.

Hannibal cười.

- Hay quá, anh Henry ơi! Anh có máu thám tử đấy!

Chương 16 Trận Chiến Quanh Tấm Gương

Henry Anderson làm việc rất nghiêm túc. Nét mặt tập trung, Henry nhào đầu vào máy xe. Anh vặn óc ra, lấy các bộ phận lau chùi, đặt trở? về vị trí, kiểm tra bình xạc, xem xétt bộ tản nhiệt...

Trong xe, 3 thám tử và Jeff Parkinson, ngồi sátt nhau, cố trốn cho kín. Hannibal vẫn để mắt tới nhà khọ Peter quỳ gối theo dõi phần đường phía bên mình.

- Tình hình không khá lên! - Peter nói - Sương mù dày thêm và trời bắt đầu tối. Có thể Gomez không còn trong nhà kho nữa. Nếu hắn ở? lâu, thì sợ khi hắn ra bọn mình không thấy.

- Mình không nghĩ hắn đã có mặt ở đây - Hannibal trả lời - Hắn không dại gì ngồi chờ người ta mang gương đến bên trong. Giả sử bà Darnley quyết định báo cảnh sát, hắn sẽ như con chuột kẹt bẫy. Theo mình, hắn đang theo dõi vùng quanh đây, để kiểm tra xem cảnh sát có tới hay không. Nếu hắn lảng vảng đâu đây, sợ hắn sẽ thấy anh Henry khả nghi.

Hannibal cạo nhẹ thành tôn xe. Henry Anderson hiểu tiếng gọi và bước lạii gần, như đang tìm dụng cụ khác.

- Anh giả bộ gọi gara đến cứu giúp đi - Hannibal nói khẽ - Nếu anh gặp rắc rối thật, thì anh đã làm vậy đúng không?

- Đúng - Henry nói thật khẽ.

- Vậy anh đi tìm buồng điện thoại đi. Trước sau gì ta cũng sẽ cần gọi điện thoại, khi tên bắt cóc Jeff lộ mặt. Nếu anh ở đây lâu quá, sợ anh sẽ làm cho con mồi của ta sợ.

- Anh không muốn ngăn cản công việc - Henry trả lời trước khi băng qua đường và biến mấtt ở khúc quẹo.

5 phút trôi quạ Đột nhiên...

- Nhìn kìa! - Peter kêu khẽ.

Peter dùng tay chỉ 1 hàng rào ngăn công trình xẻ gổ. Tuốt phía cuối, 1 gã đàn ông mảnh khảnh, mặc quần áo màu sậm, vừa mới xuất hiện. Hannibal thấy hắn đa nghi liếc nhìn xe ba bánh.

- Đúng hắn phải không? - Hannibal hỏi Jeff.

- Hình như thế. Nhưng sương mù dày quá, khó mà nói chính xác.

- Chờ 1 chút là biết ngay - Bob nói.

Gã đàn ông bước dọc theo lề đường, đi thẳng về hướng 4 bạn.

- Chết rồi! - Peter rên - Hắn sẽ thấy bọn mình!

- Đúng là Gomez! - Jeff nói - Làm gì bây giờ?

- Nằm xuống! Nhanh lên! - Hannibal ra lệnh.

Khi đó, giọng nói vui vẻ của Henry Anderson vang lên trong sương mù.

- Chào ông.

- Xin chào - Tên bắt cóc Jeff đáp - Anh làm việc trễ quá.

- Tôi định cố kiếm thêm chút đỉnh - Henry vui vẻ giải thích - Tôi không ngờ tối thứ 7 San Pedro lại vắng vẻ như thế này. Thêm chuyện xui nữa, là xe bị hự Chắc chắn sẽ bị Ông chủ mắng. Này ông có muốn mua 1 ổ bánh mì ngọt nóng dòn không?

- Bánh mì à? Sao lại không? Tôi rất muốn xem anh bán loại bánh mì gì.

Bốn bạn hoảng hồn thu mình thật nhỏ lại trong xe. Henry Anderson leo nhanh lên xe, thò tay tới lấy giỏ bánh.

Bob vội lặng lẽ chuyển giỏ bánh cho Henrỵ Henry quay lại và xém đụng đầu với gã đàn ông nhỏ đã bước lại gần.

- Ông nhìn đây! Henry vừa nói vừa đưa cái giỏ. Tôi có bánh mì trắng thường, bánh mì lúa mạch, bánh mì lúa mì, bánh mì nường củi và có cả...

- táh6y rồi, thấy rồi - gã đàn ông nhỏ ngắt lời - Nhưng tôi nghĩ lại rồi, chắc tôi không mua gì đâu.

Henry ra vẻ thất vọng:

- Hay ông mua bánh ngọt? - Henry đề nghị - hay mua bánh mì tròn này?

- Không. cám ơn. Xin lỗi đã? làm trễ anh.

- Không trễ - henry vui vẻ khẳng định - Tôi đang chờ xe gara đến giúp. Tôi vừa mới gọi điện thoại.

- Chúc anh may mắn!

- Cám ơn ông!

Gomez bước về phía nhà khọ Ba thám tử trẻ và Jeff thở phào nhẹ nhõm.

- Thoát chết! - Bob nói - Anh đến kịp thời, anh Henry à.

- Có buồng điện thoại ở trạm xăng đầu tiên, sau khúc quẹo - Henry giải thích.

Trong khi đó, gã đàn ông nhỏ đã đi đến cửa nhà khọ Sau khi nhìn lấm lét xung quanh, hắn mở ra, bước vào.

- Có theo hắn không? - Jeff hỏi.

- Chờ 1 chút nữa đi - Hannibal bình tĩnh nói.

Đúng lúc đó, 1 hình bóng khác bước ra từ sau hàng rào công trường cưa gỗ. Gã đàn ông này cao hơn Gomez. Nhân vật thứ nhì này, không nhìn trái nhìn phải, mạnh dạn bước thẳng đến nhà kho Peckham, rồi đi vào bên trong.

- Hình như là Santora - Peter nói khẽ.

- Đúng y như mình hy vọng! - Hannibal thốt lên - Bây giờ, ta có thể xuống và đi đến đó xem có nghe thấy gì được không. Anh Henry à, anh chờ tụi em 10 phút. Qúa 10 phút, anh hãy đến buồng điện thoại gọi cảnh sát. Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, ta cũng cần tiếp viện.

- Được! - Henry bình tĩnh đáp.

Ba thám tử và Jeff xuống xe, bước nhanh về nhà khọ Bốn bạn dừng lại trước cửa.

- Không nghe gì cả, Bob nói.

Bob thử đẩy cửa. Cửa mở ra nhẹ nhàng. Bốn bạn nhìn thấy 1 bức tường và 1 cánh cửa thứ nhì. Phía trên cao và bên phải, cửa sổ lưới để lọt những tia nắng mặt trời lặn cuối cùng, bị sương mù làm dịu đi. Gian phòng trốn