sau hành động của tất cả những người kia: Santora, Baldini, Gomez... Và có thể sẹ không bao giờ? biết được bí? mật về tấm gươnh Chiavo!
- Tôi muốn làm rõ mọi chuyện - Bà Darnley cương quyết nói.
- Hay quá! - Thám tử trưởng tán thành - Nhưng nếu vậy, thời gian rất gấp. Peter? và cháu sẽ đến thẳng nhà kho ấy. Xin bà nói giúp với Bob là đến đó tìm tụi cháu. Bob phải đứng chỗ nào mà tụi cháu? có thể thấy dễ dàng khi xe đến từ con đường lớn. Tụi cháu sẽ đi taxi và...
- Các em sẽ không đi taxi! - Henry Anderson phản đối.
- Sao ?
- Anh? nói các em sẽ không đi taxị Mà đi xe ba bánh của anh. Anh đã liều nghe theo các em,nhưng các em không nói láo. Nên anh muốn tham gia chuyện này đến cùng.
- Xe ba bánh bán bánh mì! Peter reo lên - Tuyệt vời! Ai có thể nghi xẻ ba bánh chở thám tử ?
- Đồng ý! - Hannibal nói vào ống nghe - Tụi cháu sẽ ở trong xe ba bánh thuộc hãng bánh mì Van Alstyn. Tụi cháu sẽ tìm rước Bob và theo dõi nhà khọ Nếu Gomez có đồng lõa, tụi cháu sẽ thấy mặt. Tấm gương quá nặng, 1 người không xoay xở 1 mình nổi. Chắc chắn phải có đồng lõa!
Jeff lấy ống nghe.
- Bà ơi! Con đi theo Hannibal và Peter.
Rồi Jeff gác máy ngay để khỏi nghe bà phản đối.
- Lên đường! - Peter kêu - Gần 6 giờ rồi! Lên đường đi đại lộ Đại Dương!
- Đại lộ Đại Dương hả? - Henry hỏi lại - Tận San Pedro à? Ta đi đến đó sao?
- Phải - Peter nói - Và phải có mặt ở đó trước 7 giờ. Anh nghĩ kịp nổi không?
Henry tự tin mỉm cười:
- Có thể do chạy nhanh quá, anh sẽ làm bẹp dẹp vài cái bánh, nhưng không sao! Ta sẽ có mặt ở đó kịp thời!
Hannibal và Jeff chen nhau ngồi trong thùng xe, giữa khay và giỏ chất đầy. Peter luồn ra phía trước, ngay sàn, giữa ghế ngồi lái và 1 cửa nhỏ. Henry Anderson ngồi tay lái, nồ máy và phóng thật nhanh như đang chạy đua.
Henry chỉ mất vài phút là ra được quốc lộ. Khi ra đó, Henry chạy hết tốc độ.
- Chạy nhanh hơn nữa được không? - Peter hỏi - 6 giờ 5 rồi.
- Tốc độ Ở đây bị giới hạn. Nếu tăng tốc, sợ bị cảnh sát bắt lại - henry giải thích - Đừng lọ Ta sẽ đến kịp thôi.
Thật vậy, khi xe ba bánh đến San Pedro, lúc đó mới 6 giờ 25. Rất xui là khi đó, dòng lưu thông dày đặt đến nỗi Henry phải chạy thật chậm. Phía sau, Hannibal và Jeff tức tối trong mình. Peter không ngừng càu nhàu.
- Bình tĩnh - Henry nói - Còn thời gian. Càu nhàu chỉ làm bực mình thêm mà thôi... A! ở đây đỡ xe hơn rồi. Cũng may là không bị kẹt xe hẳn!
Xe ba bánh lại tăng tốc. Chẳng bao lâu, xe ra đến đường dọc theo bờ biển. Mặt trời đang lặn xuống ở đường chân trời đột ngột mờ đi.
- Sắp có sương mù - Anderson thông báo - Có hại đến công việc các em không?
- Vẫn phải xoay xở thôi - Hannibal khẳng định - Không phải lần đầu tiên bọn em làm việc trong sương mù.
- Hình như sắp đến rồi! Đúng... Đây là đại lộ Đại Dương!
Henry cẩn thận rẽ vào.
- Bạn các em đang chờ đâu đó à? Anh có phải bóp còi không?
- Không. Bob đi từ Hollywood. Nên đã đến trước. Có lẽ Bob đã tìm ra nhà kho, hy vọng thế. Chắc là Bob đang chờ ở 1 góc nào đó. Anh chạy chậm đi.
- 7 giờ kém 10 rồi! - Peter nhận xét.
- Còn 10 phút - Hannibal đáp.
Đúng lúc đó, 1 hình bóng nhỏ nhắn bắn ra khỏi 1 cái cổng chạy về hướng xe ba bánh.
- Bạn em đây hả? - Henry Anderson hỏi.
Hannibal thò đầu ra.
- Phải. Bob đó.
Peter vẫy taỵ Bob tiến tới, nhanh nhẹn leo lên xe ba bánh.
- Rất tiếc là bị lạc mất Santora! - Bob nói.
Rồi Bob mỉm cười quay sang Jeff nói:
-Cậu làm mọi người hú hồn!
-hông bằng chính mình hú hồn đâu! - Jeff nhăn mặt đáp lại.
- Để sau này, bàn về chuyện đó - Hannibal ngắt lời - Anh Henry ơi, anh cứ tiếp tục chạy chậm... như thể anh đang chờ ai đó ra mua bánh mì.
Henry Anderson vàmư lm đúng theo lời thám tử trưởng vừa giải thích:
- Hiện giờ, công ty anh có 1 xe ba bánh đang phục vụ Ở San Pedrọ Người giao hàng này chỉ cấp cho khách hàng là công nhân làm việc ở bến dở hàng hoặc các công trình xây dựng gần đây. Nhà kho mà các em tìm ra sao?
- Đó là 1 toà nhà to lớn bỏ hoang - Bob giải thích - Xưa kia do công ty Peckham sử dụng. Lúc nãy em thấy rồi. Gần đây lắm. Anh sẽ thấy Peckham được ghi bằng chữ to trên đó.
- Khi đến đó, anh sẽ chạy chậm hơn nữa - Hannibal nói với Henry - anh dừng lại, rồi anh giả bộ như không chạy lại được nữa.
- Hư xe hả? Dễ ợt! - Henry đáp.
Đại lộ hầu như vắng người. Xưởng và văn phòng đều đã đóng cửa. Một chiếc xe vượt qua xe ba bánh và biến mất. Một người công nhân đang bước trên lề đường, về nhà thật nhanh. Đột nhiên Bob nói khẽ:
- Đây!
Hannibal và Jeff quỳ gối, thò đầu ra. Bên phải, có 1 toà nhà rộng lớn, hình vuông, bằng gạch đỏ, bị dính khói đen và cũ kỹ. Chữ Peckham bị mờ đi nhiều, nhưng còn đọc được.
- Chú Titus, anh Hans và anh Konrad còn đó! - Bob khẽ thông báo.
- Có lẽ tên bắt cóc chờ mọi người đi hết, mới dám ra - Peter nói.
Hannibal nói với Henry Anderson:
- Anh chạy vượt qua xe tải nhẹ kia và dừng lại 20 mét sau khối nhà này.
Henry chạy chậm qua nhà kho, và khi đã đi xa hơn 1 chút, tắt máy xe.
Peter và Bob lẻn ra phía sau để nhìn ra cửa sổ cuối xe. Hannibal và Jeff