sát.
Bởi vì ... như thế sẽ không ai thấy khóe miệng vặn vẹo dưới mặt nạ của anh. . . . . .
"Cô làm gì vậy, đồ ngốc!" Anh không hề do dự tung mình nhảy vào từ cửa sổ,"Luyện tập môn khiêu vũ ngày hôm qua à? Ngốc ơi là ngốc, tập với cái ghế kia sao được! Thôi, tới đây."
Anh đứng thẳng tắp, nghiêngngười vươn tay về phía cô, biểu tình trên mặt rõ ràng là "Nể mặt cô, tôi mới luyện tập với cô một chút đấy", thế đứng cũng đã thành tư thế bắtđầu khiêu vũ theo chuẩn cung đình. . . . . .
Động vật nhỏ lại không hề cảm kích.
Cô ấy ôm cái ghế lắc đầu, nhỏ giọng lầm bầm: "Không cần đâu."
"Cái gì? !" Người nào đó chưa bao giờ nghĩ mình lại bị cự tuyệt, ánh mắt bắt đầu hung ác. . . . . .
Động vật nhỏ chấn kinh, trốn ra sau cái ghế, vẫn thẳng thắn như cũ: "Tôikhông muốn luyện với anh. . . . . . Bởi vì anh luôn dùng ánh mắt cô thật ngốc nhìn tôi. . . . . ."
"Thì cô vốn là đồ ngốc mà." Người nào đó không hiểu nổi, hiên ngang khẳng khái trả lời.
". . . . . ." Động vật nhỏ cúi đầu, mím môi, hồi lâu sau mới thốt ra mộtcâu, "Cho nên chờ tôi luyện tập bớt kém cỏi sẽ nhảy với anh."
Không cần tốn công giáo dục, trực tiếp nhận thành quả, theo lý thuyết không phải tốt hơn nhiều sao?
Chẳng qua là. . . . . . Chẳng biết tại sao sắp xếp như thế đột nhiên lại làm cho người ta có cảm giác lạnh lùng bài xích.
Thất thu hồi cánh tay đang duỗi trên không trung, không khỏi cảm thấy hơi thất vọng.
Giovanni xuất hiện, cô ấy lại từ phía sau đuổi theo, dùng ánh mắt lệ thuộc nhìn anh, núp ở bên cạnh anh.
Rất rõ ràng, giữa anh và Giovanni, cô ấy lựa chọn tin tưởng anh.
Điều này làm cho anh có phần vui sướng. Thậm chí ở trước mặt người khác trực tiếp dùng máu của mình phát động trạng thái thứ hai của cáo lửa—— đâylà hành động rất mạo hiểm, tương đương bộc lộ thực lực thực sự của mìnhvới mọi người.
Nhưng trước mắt, anh không suy nghĩ được nhiều như vậy.
"Lúc ta không có ở đây hãy bảo vệ cô ấy." Anh sờ sờ đầu thần thú, sau đónhìn vẻ mặt bất an của động vật nhỏ cũng đưa tay sờ sờ đầu cô ấy.
Trong giây phút này anh bỗng nhiên hiểu ra nguyên nhân khiến mình vừa buồnbực vừa vui sướng bấy lâu, anh hi vọng cô ấy lệ thuộc vào anh, hơn nữa,rất thích cô ấy lệ thuộc vào anh.
"Hai người chúng ta, quảnhiên rất giống." Nhất ngồi trong phòng nghỉ cách vách, thờ ơ thưởngthức ly rượu đỏ trong tay, mỉm cười nhìn anh, "Tôi cũng thích cuộc sốnglộn xộn của người kia, làm cho người ta cảm thấy nếu như bỏ mặc cậu ta,cậu ta chắc chắn sẽ chết . . . . . ."
Thất kinh ngạc nghe Father nói.
Anh biết Nhất từng có một đoạn tình cảm gút mắt nát tan cõi lòng, nhưngtrước nay không thấy đề cập tới, nên anh chỉ biết kết quả là người kiađã chết mà Nhất thì cố chấp không chịu chữa trị đôi mắt đã mất thị lực. . . . . .
"Dường như chúng ta luôn là dễ dàng bị kiểu ngườihoàn toàn ngược lại hấp dẫn. Cho nên tôi mới nói tộc Assamite thườngthua trên tay những động vật nhỏ. . . . . ." Nhất nói tiếp, "Nhưng là có một điều cậu cần phải nhớ kỹ, dù thế nào động vật ăn cỏ cũng sợ mãnhthú ăn thịt, cậu càng theo đuổi họ càng trốn đi thật xa. . . . . . luônluôn như vậy."
Nhất nói nhỏ dần, tựa hồ đã chìm đắm trong ký ức của bản thân.
Nhất nói rất mơ hồ, Thất nghe xong vẫn không hiểu lắm.
Anh đuổi em trốn, sự lệ thuộc cũng là nỗi lo sợ, giữa động vật ăn cỏ vàmãnh thú ăn thịt dù cố gắng tới mức nào vẫn tồn tại một bức tường vôhình. Cô ấy không thể không e ngại hoàn toàn tin cậy anh, anh cũng không có cách nào hoàn toàn tôn trọng đối đãi với cô ấy một cách ngang hàng.
"Vậy Ventrue thì sao?" Thất vẫn không phục, "Tại sao anh ta lại có thể?"
"Chuyện này sao. . . . . ." Nở nụ cười gian xảo như vừa nghĩ ra điều gì, "Người đàn ông kia là trường hợp đặc biệt. Từ một góc độ nào đó mà nói, anh là động vật ăn tạp."
Tôi gặp lại động vật nhỏ ở Đấu trường.
Thất vốn còn muốn phân cao thấp với tên " động vật ăn tạp " kia —— dù saokhi mặt đối mặt chém giết..., thì động vật ăn thịt vẫn chiếm lợi thếđúng không? Nhưng vào khoảnh khắc anh đứng trong sàn đấu tràn ngập mùimáu, anh bỗng nhiên hiểu ra tại sao anh không bao giờ thắng được ngườiđàn ông kia.
"Cút ngay đi! Đừng mang vẻ mặt đói khát đó đứng đây! Nếu như không giúp được gì, thì cút ngay cho tôi!"
Người đàn ông kia dùng một tay túm cổ áo của anh lôi lên, trực tiếp ném anh ra thật xa.
Móng tay của anh đã vươn ra, ranh nanh cũng đâm nát đôi môi, con ngươi lúcnày đã gần như biến thành màu vàng. . . . . . Thất biết, hiện tại đốiphương cũng rất hưng phấn, rất thèm muốn dòng máu kia giống anh.
Nhưng hai người khác nhau ở chỗ, lúc này anh rất muốn tuân theo bản năng, cắn một phát rồi nói sau, mà anh ta thì vẫn ưu tiên lo lắng cho tính mạngcô như cũ.
Nhất nói rất đúng, động vật ăn thịt vẫn là độngvật ăn thịt, bất kể bình thường có thích dùng móng vuốt đùa nghịch vớiđộng vật ăn cỏ đến cỡ nào, thời khắc mấu chốt vừa đến vẫn lộ ra bản tính phàm ăn như cũ!
Có lẽ chúng ta thật sự không thích hợp ở bên nhau.
Trong lúc anh xuất thần, Tiểu Chi nằm trên bụng đã ngủ thiếp đi. . . . . . Ừ, lực sát thương của ánh mặt trời giữa trưa quả nhiên rất mạnh.
Cúi