XtGem Forum catalog
Blood X Blood

Blood X Blood

Tác giả: Yêu Chu

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 328370

Bình chọn: 10.00/10/837 lượt.

. . . . . .

Từ khi quan sát cuộc sống sinh hoạthàng ngày của cô ấy, Thất rất kinh ngạc phát hiện, thì ra động vật nhỏkia không chỉ khi chạy trối chết mới ngốc nghếch, mà làm gì cũng nhưvậy. . . . . .

Quét dọn gian phòng mất từ sáng tới trưa? !Không tin nổi, vậy còn thời gian đâu làm những việc quan trọng? Lúc bòlên bò xuống phủi tro bụi cũng ngã lộn cổ xuống thang; đi siêu thị vềrách túi đồ ăn lăn trên đất, cô ấy cũng chỉ biết chậm rì rì lượm về sauđó ngồi dưới đất cất giọng yếu ớt xin những người đi đường khác đừngdẫm; đi cho đám chim đã bị xích ăn cũng bị chúng nó mổ tóc, ra vườn rauhái cỏ Waiter cũng bị sâu dọa cho run lẩy bẩy; cầm túi và dao găm đitheo một con rồng béo ú hành động chậm chạp cả ngày trời cũng không bắtđược.. . . . . . Rốt cuộc sinh vật như cô làm sao mà sống được đây?

Sinh mạng này đúng là đồ bỏ. . . . . .

Gầy yếu tới mức này đúng là chỉ cần sơ ý một chút sẽ phát hiện cô ấy bịtông chết bên đường. Làm cho người ta không nhịn được luôn chú ý đến cô, thường xuyên quay đầu lại coi chừng, xem thử có phải cô ấy lại gặpphiền toái gì không. . . . . .

Đồng chí Thất à, chẳng phảicậu cũng thấy mỗi ngày rình lén như vậy rất thú vị sao? Sáng sớm đã chạy tới nằm vùng, không bỏ lỡ ngày nào.

Mãnh thú bên cạnh động vật nhỏ cũng rất chú ý đến cô ấy, nhưng phương thức hoàn toàn khác với anh.

Người đàn ông kia kia sẽ đỡ lấy cô khi cô ấy ngã khỏi thang, sau đó nhân cơhội hôn nhẹ ôm ấp; khi thấy đồ ăn rơi xuống đất sẽ dùng ánh mắt đe dọatất cả người đi đường ép họ đi đường vòng, sau đó giúp cô ấy nhặt lênđổi lấy ánh mắt cảm kích và nụ cười của động vật nhỏ; giúp cô ấy lấy tóc ra khỏi miệng chim, đuổi sâu đi để cô ấy tựa vào lòng run run, giả nhưnhư không có việc gì đi ngang qua sau đó dẫm lên đuôi rồng để cô ấy giết chết. . . . . .

Thì ra loại động vật nhỏ này, ngoại trừ ăn sạch và khi dễ, còn có thể dùng để chăm sóc.

Thất không khỏi hâm mộ thái độ dịu dàng cô ấy dành cho anh ta sau khi được giúp đỡ. . . . . .

Cho nên không lâu sau, khi Viện Trưởng Lão ra giá bằng máu, khẩn cầu tộcAssamite làm hộ vệ, anh không chút do dự đồng ý, thậm chỉ bỏ qua cả quátrình xin chỉ thị.

Có thể ở bên cạnh quan sát cuộc đời ngốcnghếch của cô, cũng có thể giống như người đàn ông kia thử chăm sóc côấy một chút, hơn nữa còn có đồ ăn ngon, kiếm được đống tiền, chuyện tốtnhư thế, vì sao phải bỏ qua?

Mới vừa thức tỉnh không lâu,Thất đã từng tiếp nhận huấn luyện ở học viện chuyên dùng cho quý tộc đếđô này. Nhưng tộc Assamite khác với các gia tộc khác, chương trình huấnluyện tại đế đô chẳng qua chỉ là một phần nhỏ trong sự huấn luyện củaanh, phần lớn những buổi huấn luyện đặc biệt để giết người chỉ bí mậttiến hành trong biển cát.

Mặc dù chỉ là một chương trình học văn hóa nho nhỏ, nhưng tuân theo truyền thống ưu tú của tộc Assamite,thành tích của Thất trong tất cả chương trình học tại học viện Collegeđều xuất sắc. Dĩ nhiên, những người cùng thời khác cũng không hề thuakém. Từ một mức độ nào đó mà nói, đúng là một đám người hoàn mỹ đến tẻngắt. . . . . . So với bọn họ, cuộc sống đi học của động vật nhỏ ngốcnghếch đến đòi mạng này thú vị hơn nhiều.

Quả nhiên đúng như dự đoán, trượt ngã trật chân rớt đồ, động tác chậm chạp thể lực yếu ớttrí nhớ tồi tàn, đã học không được còn thích khóc, người này từ sinh lýđến tâm lý đều chẳng có điểm nào để khen. . . . . .

Quả nhiên, nếu cô ấy không có anh bên cạnh..., thì chẳng làm gì nên hồn.

Vì thế Thất không khỏi vô cùng đắc ý.

Anh làm công việc hộ vệ hết sức hăng say, thậm chí còn tích cực hơn cả khimình đi học, cả ngày cả đêm không ngủ giống như một con dơi khổng lồtreo mình ngoài phòng cô ấy rình lén ( Cậu. . . . . . )

Nhưng trong thời gian chăm sóc phụ nữ mang thai này, Thất đã ý thức được hai chuyện:

Thứ nhất, quả nhiên như Nhất dự liệu, cuộc tranh đoạt người gây giống ngàycàng kịch liệt. Đảo qua danh sách quý tộc trong vở của Đại Bàn, Thất bắt đầu cảm thấy có lẽ ban đầu Nhất không cho anh tham gia vào có khi lạilà quyết định đúng đắn . . . . .

Mà thứ hai, chính là động vật nhỏ ngốc nghếch này, có lẽ còn cố gắng hơn cả sự tưởng tượng của anh.

Vào giữa trưa một ngày, trong căn phòng yên tĩnh anh từng thấy cô ấy cúi đầu khom lưng với một cái ghế. . . . . .

Cô ấy kéo mép váy nghiêm túc hành lễ theo chuẩn cung đình, "Chào ngài ghế, lần đầu gặp mặt. . . . . . ặc. . . . . ." Vươn cổ liếc mắt nhìn quyểnvở trên ghế, nói tiếp câu sau, "Có thể, có thể cùng khiêu vũ với ngài là vinh hạnh của tôi, mong gia tộc ghế vinh quang sẽ che chở chúng ta!"Sau đó đứng lên. . . . . . Dường như vì cúi người quá lâu nên chân hơitê dại, cô ấy lắc lư một cái, nhưng vẫn kịp thời bắt được lưng ghế dựa. . . . . . Hô, may qúa….Cô đưa cánh tay nhỏ nhắn vào lỗ tròn có khắc hoavăn trên lưng ghế, làm ra tư thế vịn tay bạn nhảy, nhón chân kéo cáighế bước vào sàn khiêu vũ, gập ghềnh đi tới. Quyển vở đặt trên ghế rớtxuống, cô vội vàng cúi nhặt quên mất cánh tay còn khoác trên ghế, mépváy bị móc lại thế là xoẹt thêm một tiếng nữa. . . . . .

Lúc này, Thất rất may mắn vì mình có thói quen mang mặt nạ do công việc ám