Disneyland 1972 Love the old s
Blood X Blood

Blood X Blood

Tác giả: Yêu Chu

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 328572

Bình chọn: 7.00/10/857 lượt.

? Chậc, bỏ đi, cho dù cô ấy có mở to mắt thì làm được gì chứ. . . . . . Ừ, cuối cùng cũng bay đirồi, bay thấp như vậy không được đâu, chỉ cần kẻ địch có pháo xạ tầmtrung là bắn rớt xuống liền. . . . . . Ngồi kiểu gì mà ngã trái ngã phải vậy, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể rớt xuống, rốt cuộc cô ấy cóbiết cưỡi rồng không. . . . . .

Vẫn đưa mắt nhìn đối phươngbiến mất ở chân trời, quý ngài sát thủ của chúng ta mới đột nhiên ý thức được, mình lại đổ mồ hôi vì loại “động vật nhỏ” kia! Thậm chí nhìn thấy cô ấy trúc trắc bay đi lại có cảm giác "Cuối cùng cũng có thể thở phàonhẹ nhõm" . . . . . . Chuyện này, chuyện này đúng là. . . . . . quá sỉnhục. . . . . .

Đây là lần đầu tiên kẻ săn mồi hùng mạnh tung hoành biển cát, bách chiến bách thắng phạm phải loại sai lầm cấp thấp này!

Thất ủ rũ ngồi xổm xuống, buồn bực, lặng yên, dùng dao đào cái hố nhỏ dưới đất để bày tỏ nỗi oán hận. . . . . .

Thi thể rơi vãi tứ phía: ". . . . . ."

Đối với thất bại lần trước, Thất quyết định nguyên do là vì đối phương thật sự ngốc đến vượt quá tưởng tượng, tác động mãnh liệt đến nhân sinh quan của anh, khiến suy nghĩ của anh hỗn loạn. . . . . .

Mà biện pháp tốt nhất để vượt qua thất bại, chính là dùng thành công đè bẹp nó.

Thất quyết định phải tìm được động vật ăn cỏ thơm ngon kia, sau đó ăn nó.

Anh tìm kiếm thật lâu trong sa mạc mênh mông vô bờ, kiểm tra cả những mảnhthi thể rơi vãi lúc đó, tìm tòi mạng lưới tin tức trong thành Sailer,thậm chí tìm được thiết bị điều khiển của cô ấy trên lưng một con rồngcánh xám . . . . . Loài chó lông giỏi tìm kiếm nhất sa mạc cũng khôngnhẫn nại và tinh tế bằng anh! Trò chơi này đã khiến anh tốn nhiều côngsức hơn bất cứ trò chơi nào trước đây!

Nhưng kết quả vẫn không thu hoạch được gì.

Anh bắt đầu hơi phiền não, không rõ là vì chưa tìm ra cách áp chế thất bại hay vẫn nhớ đến mùi hương ngọt ngào kia.

"Thật hiếm khi nhìn thấy cậu chấp nhất như thế, để ý người ta rồi à?"

Ngài Nhất, Father theo chủ nghĩa thả rông của anh chủ động mở miệng hỏithăm, nhìn bộ dạng nôn nóng của Thất đã ngầm hiểu rồi.

Thất buồn bã lắc đầu: "Không phải là Huyết tộc, là một động vật nhỏ. Yếu ớt muốn chết, cũng rất khó tìm."

"Chớ coi thường những động vật yếu ớt, " Father mỉm cười, "Tộc Assamite rất dễ thua trong tay loại sinh vật này."

"Đây là lời tiên đoán của nhân ngư à?" Anh nhớ gần đây Nhất có mang một con về.

"Không, đây là kinh nghiệm của riêng tôi."

Thất biết cho dù ở trong cộng đồng Thánh Huyết tộc Nhất vẫn có vị trí đặcbiệt, anh sống còn lâu hơn Hội trưởng lão. Thất luôn tôn trọng lắng nghe kinh nghiệm của Nhất nhưng lần này, anh cho rằng đây là tình huống đặcbiệt. Anh trăm phần trăm tin chắc, dù là Nhất cũng chưa bao giờ nhìnthấy loài sinh vật có mùi hương đặc biệt như thế. Nên khi Nhất đầy thâm ý rủ anh đi tiễn Old, Dược sĩ riêng của tộc Assamite, anh cũng không đểý.

Dĩ nhiên, sau này, vào một ngày nào đó khi anh nhìn thấyđộng vật nhỏ mà mình đi mòn gót giày cũng không thấy trong phòng nhỏ của Old, đồng chí Thất rất là hối hận vì đã bỏ lỡ cơ hội ban đầu.

Nhất đa mưu túc trí khốn kiếp đã biết từ lâu rồi sao?

Đám cương thi này, quả nhiên càng sống lâu thì đạo hạnh càng khó lường.

Ban đầu Thất rất không hiểu tại sao Nhất lại nhượng bộ.

Cho dù đối phương là thân vương lại là người chấp chính Sange, nhưng Nhấtđâu phải là người thuất phục dưới quyền thế, mà mình cũng chẳng muốn nhả con thỏ đã tới miệng cho kẻ khác. Huống chi còn mua một tặng thêm cáolửa quý giá! Đáng nghét, Nhất đã hứa sau này sẽ tặng nó cho anh . . . . . .

"Vậy là sao? Tại sao chúng ta phải làm vậy? Tôi đã bắt được cô ấy! Hơn nữa đây còn là địa bàn của tộc Assamite!"

"Khách trước, chủ sau. Cậu không thể không tuân theo hai điều luật của Huyếttộc. Tôi cũng không muốn vì đồ ăn của cậu mà gây nên xung đột nội bộHuyết tộc." Nhất đi phía trước đột nhiên quay đầu nhìn anh, "Tiểu Thất,đối với cậu cô ấy là cái gì?"

"Thức ăn ngon." Thất trả lời vô cùng dứt khoát.

Nhất khẽ cười: "Quả nhiên là thế. . . . . . Như vậy thành thật xin lỗi, lần này tôi đứng về phía Ventrue."

"Tại sao? Ngài là Father của tôi! Tôi mới là tộc nhân của ngài!"

"Tại sao không. . . . . . Thứ nhất, tôi từng đồng ý sẽ giúp người đàn ôngkia tìm bạn đời, cũng đã đến lúc thực hiện lời hứa rồi. Thứ hai, nếutình cảm cậu dành cho cô ấy chỉ tới mức độ thức ăn ngon thì tôi cho rằng cậu không cần phải tham dự trận tranh đoạt và hy sinh sắp xảy ra xoayquanh con người có thân phận đặc biệt kia. Thứ ba, mới vừa nãy rõ ràngcô ấy rất sợ rất muốn chạy trốn nhưng vẫn nắm tay Ventrue kiên quyết ởlại, cậu cũng nên hiểu tiểu thư “đồ ăn” kia đã có sự chọn lựa rồi."

Nhất bật cười, đưa thay sờ sờ đầu tên thú ăn thịt cao to phía sau, "Có lẽnếu lúc đầu cậu chịu đi tiễn đưa..., mọi chuyện đã khác. Nhưng cậu đã đã bỏ lỡ cơ hội của mình thì không còn gì để nói nữa, là đàn ông phải biết nhìn thẳng về phía trước."

Đồng chí Tiểu Thất có cố gắngnhìn thẳng về phía trước hay không chúng ta không biết, nhưng một thờigian dài sau này, cuộc sống của anh ta đúng là lặng lẽ núp trong bóngtối nhìn lén