XtGem Forum catalog
Blood X Blood

Blood X Blood

Tác giả: Yêu Chu

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 3212500

Bình chọn: 8.00/10/1250 lượt.

hía trước.

Cao Đại Bàn đoán anh ta còn đang tức giận, nhưng chính bản thân cô cũngkhông hiểu, không biết nên nói gì với anh ta. Chỉ khẽ thở dài một hơi,yên lặng theo sau.

Abel mặc đồ đen sắc mặt lạnh lùng, đi trên đường khiến bao người quay đầu lại nhìn.

Huyết tộc là dân tộc tôn vinh cái đẹp, cũng không kỳ thị hành động vây xemmấy chàng đẹp trai. Các em gái chủ động hôn gió chào hỏi càng vô số kể……

Cao Đại Bàn đứng phía sau nhìn, bỗng nhiên hơi xúc động bùi ngùi: Hiện tạidung mạo Abel đã chỉnh sửa, nếu anh ta để tóc vàng mắt xanh tuyệt đốigiống hệt vương tử, càng có thể mê đảo chúng sinh…… Người đàn ông nhưvậy lại đi cùng một con nhóc béo ú dù ở Địa Cầu cũng không thể coi làngười đẹp như mình, đúng là rất lãng phí.

Cao Đại Bàn cúi đầulặng lẽ nhéo nhéo thịt béo hai bên thắt lưng—định cư ở thành Wish nàygần một năm hoàn cảnh yên ổn, cơm no áo ấm, tâm tình thoải mái nên người cũng mập lên, độ dầy của lớp thịt tự nhiên cũng……

Đồng chí Đại Bàn ủ rũ, buồn bực thở dài. Không thấy được bả vai run nhè nhẹ của người đàn ông phía trước……

Hơn nữa, không nói đến vấn đề ngoại hình. Cao Đại Bàn cân nhắc, dù là chỉsố thông minh, hoặc là phương diện vững vàng tỉnh táo, Abel cũng trưởngthành hơn mình. Giống như lúc nãy, mình phải nhờ anh ta tới cứu.

Ban đầu là mình chứa chấp Abel, nhưng hiện tại, khó mà nói rõ ai đang dựavào ai…… Cuộc sống cô độc, hình như bản thân cô đã khó có thể chịu đựngnổi?

Lúc trước quyết định chờ đến ngày Abel hiểu lý lẽ liền đuổi anh ta đi, hiện tại đại khái ngày nào đó đã đến rồi chăng?

Giằng tới giằng lui làm gì? Thả anh ta đi đi.

Sau khi đưa ra kết luận này, Đồng chí Cao Đại Bàn càng thêm uể oải, hít dài một hơi……

Thôi, Cao Đại Bàn lắc đầu, đau dài không bằng đau ngắn, thừa dịp hiện tại chưa đổi ý, đêm nay bảo anh ta đi thôi!

Nhưng mà, chắc anh ta sẽ viện cớ không chịu đi?

Anh ta đại khái sẽ nói “Trời sắp sáng rồi, ban ngày tôi không tiện đi lại, đêm mai sẽ đi”.

Ừ….. Vậy miễn cưỡng đợi tới đêm mai.

Nhưng mà, đến ngày mai anh ta sẽ nói “Tôi hiện tại không có đồng nào, căn bản sống không nổi, chờ kiếm đủ tiền lại đi ”.

Hứ……, với khả năng của anh ta có thể sống không nổi sao? Cùng lắm thì mình đưa anh ta chút lộ phí là được.

Sau đó chắc anh ta sẽ tìm lý do khác “Tôi còn chưa tra ra thân phận củamình, tùy tiện rời đi rất nguy hiểm, nên chờ đến khi biết rõ chân tướngmọi chuyện lại đi”.

Ừm…… Mình sẽ đưa tư liệu gia tộc tra đượcthông qua huy chương trên quần áo cho anh ta, sau đó bảo anh ta “Anh đã không còn lý do gì, mau mau thu dọn đi đi”……

Cao Đại Bàn hạ quyết tâm xong xuôi phục hồi tinh thần lại mới phát hiện, hai người đã ngồi trên tàu điện quay về.

Đêm đã khuya, bình minh sắp đến, trong xe trống trơn.

Trên băng ghế thật dài chỉ có Abel và cô cách nhau không xa không gần.

Người đàn ông bên cạnh hai tay đút túi ngồi trên ghế, giống như không hề để ý đến sự tồn tại của cô, tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trầm ngâm thật lâu, hít sâu hai lần, Cao Đại Bàn vẫn mở miệng:“Abel, đêm nay anh đi đi”.

Nói xong câu đó, Cao Đại Bàn phát hiện mình hoàn toàn không bình tĩnh nhưtrong tưởng tượng. Trái tim đập bình bịch trong lồng ngực! Tiếng mạchmáu nhảy lên kịch liệt chấn động màng nhĩ, cơ hồ không nghe rõ câu trảlời của Abel…… Nhưng mà, cô vẫn nghe thấy. Hơn nữa hoàn toàn ngoài dựkiến, Abel chỉ trả lời một chữ –“Được”.

“Cái gì?” Cao Đại Bànkhông thể tin nổi quay đầu nhìn anh ta! Giống như muốn xác nhận có phảicâu trả lời kia từ miệng anh ta thốt ra hay không, nhìn môi anh ta chằmchằm đợi câu tiếp theo……

Abel rất kiên nhẫn, hơn nữa vẫn bình tĩnh giống như lần đầu tiên, anh ta lặp lại một lần nữa:“Được, đêm nay tôi sẽ rời đi”.

“Hả? Nhưng mà…… trời, trời sắp sáng rồi,” Cao Đại Bàn nói quanh co, ánh mắtkhông có mục đích nhìn lung tung chung quanh,“Ban ngày anh không tiện đi lại, nếu phơi nắng bị thương tôi lại mắc công cứu anh thêm lần nữa……Đêm, đêm mai hẵng đi cũng không phải không được , dù sao tôi cũng khôngxét nét một hai ngày…..”.

Abel chậm rãi mở mắt ra, thản nhiên nói:“Được, đêm mai tôi sẽ đi”.

Cao Đại Bàn không được tự nhiên dịch qua dịch lại trên ghế ngồi, cô khôngnghĩ tới Abel còn kiên quyết muốn đi hơn cô. Chẳng lẽ anh ta vẫn còn tức giận chuyện lần trước? Hay là do cô tỏ thái độ kháng cự không cho anhta tiếp cận khiến anh ta tổn thương? Hôm nay sau khi thử anh ta đã hoàn toàn thất vọng về cô rồi?

“Vậy…… Trên người anh có tiền không?Hiện tại anh không có đồng nào, căn bản là sống không nổi? Không bằngchờ kiếm đủ tiền lại đi”. Cao Đại Bàn nhỏ giọng than thở, liếc liếcngười đàn ông bên cạnh một cái.

Abel bỗng nhiên cười khẽ, nghiêng mặt qua nhìn Cao Đại Bàn chằm chằm, hơi trào phúng và ngạo mạn gằn từng chữ:“Với khả năng của tôi có thể sống không nổi sao?”

Cao ĐạiBàn nghẹn lời, cúi đầu nhìn đầu gối của mình, hai tay nắm chặt ống quầnlại thả lỏng, cắn cắn môi,“Anh còn không biết mình là ai, tùy tiện rờiđi rất nguy hiểm, ít nhất phải biết rõ chân tướng mọi chuyện trước đã?”

“Không phải em đã tra kỹ càng giúp tôi rồi sao?” Abel đã hoàn toàn quay sang,thân mình nghiêng