ánh dấu sự sụp đổ trong cái gia đình này. Tối hôm qua chỉ là ông có về muộn một chút mà bà đã la lối, tính khí của bà càng ngày càng tồi tệ.
Mở cửa đi dọc hành lang, lúc đi qua phòng tôi ông dừng lại và nhìn vào cánh cửa đóng chặt, ông biết cô bé đó nhất định đang ở trong phòng, muốn giơ tay gõ cửa nhưng lại dừng lại. Ông như đang sống trong sự đau khổ tột cùng, những giọt mồ hôi lăn dài trên trán và chảy dọc xuống gò má, ông thở dốc. Có thể là ông đang nghĩ tới đứa con trai đã mất của mình, thật thương thay cho những người làm cha làm mẹ trên cõi đời này!
Tôi nhìn ra thấy ông đang tự tát mình một cái, đứng không vững loạng choạng tay vịn vào lan can, nhìn chăm chăm vào cánh cửa rồi quay người bước xuống lầu. Tôi hé mở cửa đủ để nhìn thấy bóng dáng ông khuất dần.
Tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng xem ông có động tĩnh gì không, thấy ông đang hít từng hơi thuốc trên ghế sô pha, một lúc sau cả căn phòng mịt mù khỏi thuốc. Ông đứng ngồi không yên, tâm trạng có gì bất an, sau đó trở về phòng mình.
Lâu lau không có động tĩnh gì, tôi giả vờ dậy đi tiểu tiện vào đêm và đi qua phòng ông ấy, nghe thấy giọng hai ông bà nói gì đó với nhau, thì ra là vừa rồi ông mơ thấy một cơn ác mộng, trong mơ thấy Tiểu Lâm chạy thục mạng về phía trước, đằng sau là một người dàn ông rượt đuổi quyết liệt để truy sát. Người đàn ông đó mặc một cái áo màu đỏ thấm như màu máu của Tiểu Lâm. Xem ra thì ông vẫn không thể nào quên được đứa con đã mất của mình.
Trời sáng, khi ánh bình minh vừa rọi vào phòng, tôi mở mắt lơ mơ nhìn xung quanh. Tia nắng hiền làng xuất hiện chiếu qua cửa sổ rọi vào người tôi, tôi đứng lên vươn vai đầy sức sống.
Nhìn đồng hồ đoán là Tiểu Mai và Tiểu Lâm giờ vẫn chưa dậy, tôi đi tất và nhẹ nhàng đi xướng dưới bếp chuẩn bị bữa sáng.
Khi ăn sáng, Tiểu Lâm cố tình nói to là mình muốn về nhà, chủ nhà nghe thấy nhưng không nói gì, nhìn bộ dạng của ông đầy vẻ trầm tư.
Sau này khi Tiểu Lâm rời khỏi đây, mọi người trở lại cuộc sống thường nhật của mình, ông chủ nhà xem ra không được vui cho lắm, Tiểu Lâm đi rồi. Mấy ngày liền ông đều thở ngắn than dài.
Chiều tối, tôi lang thang một mình ở ga tàu điện, nhìn bức tường đá cẩm thạch tôi bất giác nhớ đến Tiểu Lâm, bây giờ không biết nó như thế nào rồi, chắc là đang ăn bánh KFC, nhớ đến bộ dạng ăn uống của nó tôi lại không nhịn được cười. Tôi càng bực mình hơn khi Tiểu Lâm bỏ đi từ đó đến giờ không hề gọi một cú điện thoại thông báo gì cả làm tôi và Tiểu Mai mấy hany đều nhớ nó.
“Cái áo đỏ quá!”, trước mắt là một cái bóng màu đỏ, tôi hơi ngạc nhiên. Lại là trí tưởng tượng mẫn cảm về màu sắc của phái nữ bắt đầu xuất hiện, tôi muốn xem rốt cuộc người đàn ông này nrn mà lại có thể mặc một cách lòe loẹt như vậy.
Tôi lập tức giơ máy ảnh lên, điều chỉnh tiêu cự, hy vọng đối phương không làm tôi thất vọng. Bỗng nhiên phát hiện đi bên cạnh người này lại là Tiểu Lâm, thật sự là một điều ngạc nhiên không nói thành lời, tôi cũng đang nhớ đến cô bé đó, không ngờ có thể gặp được nó ở đây. Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của nó tôi nghĩ người đi bên cạnh chắc là bố nó.
Nghĩ cho cùng mới tí tuổi đầu mà đã học được cái trò bỏ nhà ra đi, chắc khi về nhà thể nào bố mẹ nó cũng không bỏ qua cho đâu. Nhất định sẽ cho mấy roi vào đít. Tôi định ấn nút máy ảnh chụp họ làm kỷ niệm. Nhưng ai biết được đèn chụp chưa kịp lóe sáng thì tay tôi cảm thấy đau đau, còn chưa kịp phản xạ lại thì máy ảnh đã bị người ta cướp mất.
Tôi có một chút sợ hãi, lúc này mới phản ứng thì trong tay chỉ còn mỗi cái dây máy ảnh, tôi vội vàng đuổi theo.
Trở về nhà, tôi buồn bã ngồi trong phòng khách, nghĩ mình thật là đen đủi, máy ảnh bị cướp mất, may mà kịp thời truy đuổi đến cùng. Tuy máy ảnh đã lấy được về nhưng thằng trộm té ngã làm máy ảnh rơi mấy lần trên đường. Phải làm thế nào đây? Làm sao giải thích được với Tổng biên tập đây? Đành phải tự rút tiền của mình để mua đền vậy.
Tiểu Mai ngồi bên cạnh vừa chửi mắng thằng trộm quái ác, vừa khuyên tôi đừng lo lắng, chắc sếp cũng không đến nỗi vậy đâu.
Ông chủ nhà bước vào phòng khách mặt lạnh lùng ngồi xuống ghế, ánh mắt thẫn thờ nhìn về phía trước.
“Bác à, bác sao vậy?” Tôi và Tiểu Mai đều nhìn ông thấy lo lắng tiến lại gần hỏi han.
Giọng ông trầm xuống “Tiểu Lâm chết rồi!”. Lúc này ông thực sự rất hối hận, đã nghĩ phải bảo vệ Tiểu Lâm cơ mà, không ngờ cuối cùng vẫn… ông giày vò mình.
“Cái gì?...”, tôi không dám tin vào chính tai mình, nghĩ đến người đàn ông mặc áo đỏ mà đã gặp trong ga tàu, lúc đầu lại cứ nghĩ là bố của cô bé, bây giờ nghĩ lại thì người đàn ông đó chính xác là con ma giết người. Vẻ đáng yêu của Tiểu Lâm làm tôi càng hối hận hơn, nếu lúc đó không đuổi theo thằng trộm thì chắc Tiểu Lâm đã không chết.
Tôi vội vã xem đã có chuyện gì xảy ra.
Ông chủ nhà kể lại, tối hôm đó người đi lại trên đường rất đông, ai cũng vội vội vàng vàng, lúc này ông nhìn sang bên trái chỗ cổng nhà ga thấy có một đám người xúm đông vây quanh nhau. Ông hiếu kỳ đến ngó xem và kinh ngạc phát hiện cảnh tượng quá quen bày ra trước mắt: Tiểu Lâm đã chết,