gió ở Mang Sơn, tuy hai người họ gặp mặt không nhiều nhưng mối giao tình thì không tầm thường.
Lâm Sinh nhác thấy Cốc Chi Hoa đứng lấp ló dưới gốc cây, đoán rằng nàng là đệ tử của Lữ Tứ Nương, thế là đánh hờ ra một chiêu, nhảy ra khỏi vòng chiến, Kim Thế Di cười ha hả: "Chuyện này cũng không liên quan đến phái Mang Sơn nhà ngươi, thông minh thì hãy chạy cho mau."
Chung Triển và Võ Định Cầu thầm trách Lâm Sinh không nghĩa khí, Lư Đạo Lân chưa từng gặp Cốc Chi Hoa, cũng cảm thấy ngạc nhiên. Kim Thế Di càng đánh gấp tới, trận thế của bọn họ càng lung lay.
Cốc Chi Hoa đang suy nghĩ chợt thấy có một người chạy về hướng mình thì ngạc nhiên, Lâm Sinh chạy tới trước mặt nàng, thở hổn hển nói: "Có phải Cốc sư muội đó không? Tôi là đệ tử đời thứ ba trong phái Mang Sơn tên gọi Lâm Sinh." Cốc Chi Hoa nói: "Ô, té ra là cao đồ của Lộ sư bá." Định gọi y một tiếng "Lâm sư huynh", chợt nhớ lại giờ đây mình đã bị chưởng môn sư tỷ đuổi ra khỏi sư môn, thế là tiu nghỉu, chỉ hờ hững nói: "Đúng thế, tôi là Cốc Chi Hoa.".
Lâm Sinh cảm thấy hơi ngạc nhiên, lớn giọng hỏi: "Sư muội, muội có thấy gì đấy không? Người của phái Mang Sơn chúng ta đang bị Kim Thế Di bắt nạt, nếu bị y đánh bại dưới núi Mang Sơn, mặt mũi chúng ta biết để đi đâu." Cốc Chi Hoa nói: "Ồ, tôi đã thấy." Lâm Sinh tưởng nàng không biết Kim Thế Di là ai, vội vàng giải thích: "Đó là tên ma đầu trên giang hồ gọi là Độc thủ phong cái. Y muốn cướp vị hôn thê của một người họ Chung phái Thiên Sơn, lại còn dám chặn đường không cho y lên Mang Sơn. Chuyện này chúng ta không nhúng tay cũng được. Nhưng đáng ghét là tên Kim Thế Di này cũng đánh cả đệ tử của phái Mang Sơn chúng ta, phàm là đồng môn thì phái rút đao tương trợ, sư muội, muội hãy mau đến." Ngay lúc này, chỉ thấy tiếng binh khí giao nhau không ngớt bên tai, Kim Thế Di chợt vung cây gậy lên, hai cây trường kiếm của Võ Định Cầu và Chung Triển bị y đánh bay lên không trung, Lư Đạo Lân thất kinh né tránh nhưng đã không kịp nữa, Kim Thế Di cười rồi nói: "Cây thiết tỳ bà của ngươi rất ngộ nghĩnh, cho ta xem thử." Rồi y vung tay chụp được cái cần đàn của Lư Đạo Lân, gõ lên cây gậy sắt kêu keng một tiếng, Kim Thế Di nói: "Tốt lắm, tốt lắm, thanh âm nghe rất êm dịu." Thế là món binh khí của Lư Đạo Lân bị Kim Thế Di gõ một cái cong vòng.
Khâu Nguyên Giáp thấy tình thế nguy cấp thì xông lên đấm ra hai quyền, quyền trái là chiêu Thương long xuất hải, quyền phải là chiêu Bão hổ quy sơn, đó là những chiêu số liều mạng, Kim Thế Di cười rằng: "Đánh cả buổi ngươi cũng đã mệt, hãy nghỉ ngơi một lát!" Khâu Nguyên Giáp liều mạng, chàng lại có ý đùa cợt, đột nhiên lướt tới trước mặt Khâu Nguyên Giáp, chụp vào nách của y, Khâu Nguyên Giáp không được Chung Triển yểm hộ, thế là không thể né tránh cú chụp ấy được, y chỉ cảm thấy ngứa ngáy vô cùng, toàn thân mềm nhũn, không nén được tiếng cười ngã xuống đất.
Trong trận này đệ tử của ba phái Thiên Sơn, Mang Sơn và Thiếu Lâm đều thua liểng xiểng, Kim Thế Di cười rộ phóng vọt người lên, toan chụp hai người Chung, Võ tra hỏi, chợt nghe Cốc Chi Hoa lớn giọng nói: "Kim đại ca, ngừng tay!"
Kim Thế Di vẫn chưa hết hứng, quay đầu nhìn lại thì thấy Cốc Chi Hoa và Lâm Sinh vội vàng chạy tới, Kim Thế Di nói: "Ô, sao cô nương lại lo chuyện bao đồng thế?" Cốc Chi Hoa nói: "Ở đây là núi Mang Sơn, mong huynh hãy nể mặt tôi." Kim Thế Di nói: "Tào Cẩm Nhi đã bắt nạt cô nương chưa đủ sao? Cô nương muốn giữ sĩ diện cho bà ta?" Cốc Chi Hoa nghiêm nghị nói: "Tôi tuy không còn là đệ tử của phái Mang Sơn, nhưng phần mộ của sư phụ tôi ở trên núi Mang Sơn, hai vị bằng hữu đến tảo mộ cho sư phụ tôi, huynh muốn hỏi họ chuyện gì cũng nên đợi họ xuống núi rồi tính tiếp." Lâm Sinh nghe Cốc Chi Hoa bảo không còn là đệ tử của phái Mang Sơn thì thất kinh, Cốc Chi Hoa nói: "Lúc nãy Kim đại ca đã giúp chưởng môn sư tỷ của các vị, lát nữa các vị hỏi Tào sư tỷ sẽ rõ. Tôi khuyên các vị đừng nên coi y là kẻ địch." Đệ tử phái Mang Sơn đưa mắt nhìn nhau, Lư Đạo Lân hỏi: "Cô nương đã phạm lỗi gì mà Tào sư tỷ đã đuổi ra khỏi sư môn?" Cốc Chi Hoa nói: "Huynh cứ hỏi Tào sư tỷ, tôi cũng không biết đã phạm lỗi gì." Kim Thế Di nạt: "Ta nể mặt Cốc cô nương, hôm nay để cho các người đi, người còn lắm lời?" y biết Cốc Chi Hoa đang buồn lòng, không muốn cho họ nhắc lại chuyện này. Lư Đạo Lân nghe chàng quát thì trong lòng hậm hực nhưng cũng không dám gây sự, bèn nhặt cây thiết tỳ bà bỏ đi. Hai người Chung, Võ đã bỏ đi từ trước, Khâu Nguyên Giáp lầm lì bước theo.
Sau khi bọn người ấy bỏ đi, Cốc Chi Hoa liếc nhìn Kim Thế Di rồi cũng cất bước. Kim Thế Di đuổi theo: "Này, cô nương sao thế?" Cốc Chi Hoa nói: "Huynh đi đường huynh, tôi đi đường tôi; có chuyện gì đâu?" Kim Thế Di nói: "Lúc nãy sao cô nương không bảo như thế?" Cốc Chi Hoa nói: "Giờ thì tôi đã nhớ ra, sau khi nghĩa phụ tôi qua đời, tôi vẫn chưa thăm mộ của người, tôi phải về nhà nghĩa phụ một chuyến. Xin thứ tôi không thể đi ra biển với huynh, cũng không đi theo huynh tìm người."
Kim Thế Di thộn mặt ra, thầm nhủ: "Sao nàng lại trở nên lạnh nhạt với mình thế?" Cốc Chi