Insane
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210791

Bình chọn: 8.00/10/1079 lượt.

thế nhưng đây là lúc phân thắng thua, ông ta cũng phải dốc hết toàn lực! Đường Hiểu Lan đã dùng mười thành công lực để phát ra cây thần mãng thứ ba, cây thần mãng bật ra như sấm sét! Lệ Thắng Nam không rút kiếm chống đỡ, cũng không dùng khinh công né tránh, chỉ thấy thần mãng bắn tới, nàng xoay người, soạt một tiếng cây thần mãngbắn trúng vào lưng của nàng, nàng kêu thảm một tiếng loạng choạng thối lui mấy bước, lảo đảo như muốn ngã xuống! Khi bọn thị nữ vội vàng ra đỡ nàng, mọi người đều căng thẳng đến nỗi nghẹt thở. Bỗng thấy Lệ Thắng Nam đẩy bọn thị nữ ra, trở tay rút cây thần mãng, cây thần mãng chẳng hề dính máu! Lệ Thắng Nam ném cây thần mãng rồi lạnh lùng nói: "Đường chưởng môn, bây giờ đến lượt tôi!" Té ra nàng mặc bộ nhuyễn giáp bằng ngọc, tiếp cây thần mãng cuối cùng của Đường Hiểu Lan, tuy bị nội lực của Đường Hiểu Lan đánh chấn thương, nguyên khí giảm xuống nhưng vẫn còn có thể cầm cự được. Lệ Thắng Nam nói câu ấy, tất cả mọi người đều im lặng, chỉ nghe thấy nhịp tim của mình đập. Đến cục diện như thế này, dù Đường Hiểu Lan không trúng tên của nàng, quá lắm cũng chỉ có thể huề với nàng. Đường Hiểu Lan chậm rãi nói: "Đường mỗ đã bày trò, chỉ mong ném đá dẫn ngọc, xin mời cô nương phóng tên!" Bốn ả thị nữ khiêng cây ngọc cung tới, Lệ Thắng Nam không cầm cây cung, chỉ thấy nàng nhíu mày, mặt lộ vẻ cười khổ.

Mọi người thấy vẻ mặt của nàng như thế thì dấy lên một tia hy vọng trong lòng, đều nghĩ rằng: "Đường đại hiệp đã tổn thương nguyên khí, nhưng tình hình này có lẽ ả yêu nữ bị thương nặng hơn ông, dùng cây ngọc cung nặng nề như thể chưa chắc đã vừa tay!" Chỉ thấy Lệ Thắng Nam trợn mắt, đột nhiên cắn đầu lưỡi phun ra một màn mưa máu, tinh thần đột nhiên phấn chấn, cầm cây ngọc cung giơ cung lắp tên, rít lên:

"Đường chưởng môn tiếp tên!" nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, chỉ nghe tiếng đây cung bật như sấm sét, cây ngọc tiễn bắn về phía ngực Đường Hiểu Lan nhanh như sao chổi! Đường Hiểu Lan quát 1ên một tiếng, vung cây Du long kiếm hóa thành một đạo ngân hồng lia lên không trung, chỉ thấy ánh sáng chạm nhau trên không trung phát ra tiếng kêu chấn động lỗ tai của tất cả mọi người, chỉ thấy ánh ngân quang xà xuống đất, chỉ thấy kiếm và tên đều cắm vào tảng băng, chuôi kiếm đuôi tên rung lên bần bật không ngừng! Sau một hồi im lặng như tờ, tất cả mọi người đều hoan hô như sấm dậy ! Các bậc võ học tôn sư như Bản Không đại sư, Tân Ẩn Nông, Tiêu Thanh Phong thì không reo theo mọi người mà tâm trạng càng nặng nề hơn. Thủ pháp ném kiếm đánh tên của Đường Hiểu Lan đẹp đẽ lạ thường, nhưng còn kém hơn công phu vung kiếm chém thần mãng của Lệ Thắng Nam một bậc. Đường Hiểu Lan phải mượn lực xung kích của thanh kiếm mới có thể hóa giải kình đạo của mũi tên, rõ ràng ông ta đã mất lòng tin đối với công lực của mình, không dám đợi mũi tên bay đến mới vung kiếm đánh rơi.

Các bậc võ học tôn sư thầm lo, nhưng không biết Lệ Thắng Nam càng thất kinh hơn. Nàng tưởng rằng sau khi Đường Hiểu Lan tỉ thí nội công, dốc hết toàn lực phóng ra ba cây thần mãng thì sẽ sức cùng lực kiệt, không ngờ ông ta còn đủ sức đánh rơi tên ngọc của mình, nàng thầm nhủ: "Mình phải nhờ Thiên ma giải thể đại pháp mới tăng được công lực còn ông ta chỉ dựa vào công lực còn sót lại. Nếu so bần lĩnh chân thực, dù mình luyện mười năm nữa cũng chưa chắc bằng ông ta." Đường Hiểu Lan hít sâu một hơi, đột nhiên ngồi xếp bằng xuống đất, nói: "Lệ cô nương, uy lực thần tiễn của cô nương quả thực vô song trên đời, nếu tôi chết bởi tên của cô nương cũng chẳng oán. Xin mời phát tiếp." Lệ Thắng Nam nghiến răng, trầm tư trong chốc lát rồi cầm cây ngọc cung, kẻo căng dây ra, vút một tiếng: mũi tên thứ hai đã bật ra! Đường HiểuLan đã không còn kiếm phòng thân, khi thấy mũi tên bắn tới thì ông ta vẫn ngồi yên!

Trong tiếng kêu kinh hãi của mọi người, chỉ thấy Đường Hiểu Lan chậm rãi giở hai chưởng lên, nói ra cũng rất lạ, cây tên bắn tới trước người ông ta thì đột nhiên chậm lại như bị cản. Đường Hiểu Lan vung hai chưởng lên, cây tên rơi xuống lòng bàn tay của ông ta tựa như có người cầm cây tên đặt nhẹ vào. Đường Hiểu Lan thi triển công phu kỳ điệu ấy khiến cho tiếng kêu kinh hãi trở thành tiếng reo hò, nhưng mọi người đều không hiểu tại sao Đường Hiểu Lan dùng Du long kiếm đánh rơi cây tên thứ nhất của Lệ Thắng Nam lại phí sức đến thế, còn mũi tên thứ hai của nàng mạnh hơn lúc nãy mà trái lại ông ta vẫn có thể chụp một cách nhẹ nhàng như thế?

Mọi người nào biết, lúc này Đường Hiểu Lan đang thầm kêu khổ. ông ta chụp cây tên chẳng hề mất sức, nhưng thực ra đã phải ngưng tụ công lực của cả đời, nội công của ông ta đã sắp cạn kiệt! Đường Hiểu Lan như đèn khô dầu cạn, người bên cạnh chưa biết, Lệ Thắng Nam cũng không khỏi thầm khâm phục, nàng thầm hỏi:

"Chả lẽ mình phải giết chết một bậc tôn sư võ học thiên hạ đệ nhất hay sao?" trong khoảnh khắc này, nàng hầu như đã mềm lòng, nhưng chỉ trong chớp mắt nàng nhớ lại di ngôn của Kiều Bắc Minh, trong đầu hiện lên hình bóng của Kim Thế Di, rồi lại thầm nói với mình: "Mũi tên này mình thực sự không phải bắn