Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210350

Bình chọn: 9.5.00/10/1035 lượt.

quên gia quy của nhà họ Lệ chúng ta rồi sao?" Nàng ngập ngừng rồi lại dùng thuật Thiên độn truyền âm nói: "Năm xưa huynh có nhớ tại sao thúc tổ của muội không giết huynh không? Nhà họ Lệ không để cho người ngoài biết bí mật của mình, càng không để cho người ngoài chia chác đồ vật của mình. Bởi vậy suýt nữa ông ta đã giết huynh, nhưng sau đó lại tha cho huynh, chắc huynh cũng hiểu lý do." Đương nhiên Kim Thế Di hiểu điều đó. Bởi vì với mối quan hệ giữa nhà họ Lệ với nhà họ Kiều, bất cứ những thứ gì thuộc về bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh thì Lệ gia đã coi đó là đồ của mình. Quyển Bách độc chân kinh lúc đầu tuy là của giáo chủ Thất Âm giáo nhưng sau đó Kiều Bắc Minh đã cướp đi truyền cho nhà họ Lệ, bởi vậy họ càng có lý do coi đó là bí kíp của nhà mình. Nay Kim Thế Di tuy chỉ xin thuốc giải, nhưng lại có liên quan đến Bách độc chân kinh, theo quy củ của nhà họ Lệ, nàng không thể lấy thuốc cho người ngoài, trừ phi Kim Thế Di là người nhà họ Lệ.

Kim Thế Di nằm mơ cũng không ngờ rằng Lệ Thắng Nam lại đưa ra một thứ gia quy kỳ quặc đến thế? Năm xưa thúc tổ của Lệ Thắng Nam không giết chàng là bởi vì Lệ Thắng Nam nhận chàng làm chồng. Giờ đây Lệ Thắng Nam đưa ra thứ gia quy ấy chỉ có một dụng ý, đó chính là đòi Kim Thế Dí nhận nàng làm vợ nàng mới chịu đưa ra thuốc giải! Trong khoảnh khắc Kim Thế Di đứng trơ ra như một pho tượng nhưng trong lòng thì rối bời! Lệ Thắng Nam lạnh lùng nói: "Từ nhỏ muội đã không tin số phận, thứ muội muốn có nhất định phải lấy cho được, dù cho số phận đã an bài, muội cũng phải cố gắng lấy cho bằng được!" Trong tất cả những người có mặt, Lý Tâm Mai là người quan tâm Kim Thế Di nhất, tuy nàng không nghe cuộc nói chuyện của họ, những từ vẻ mặt Kim Thế Di nàng có thể cảm thấy có điều không ổn, đang thắc mắc thì chợt thấy Kim Thế Di rời khỏi Lệ Thắng Nam chậm rãi đi về phía mình.

Phùng Lâm thất kinh, Phùng Anh hạ giọng nói: "Muội muội, muội đừng lo, y quyết không làm điều vô lễ." Lý Tâm Mai chứa chan nước mắt, nàng vừa mừng vừa hơi đau lòng. Kim Thế Di bước tới trước mặt nàng, nói: "Muội muội, hôm nay là ngày vui của muội, xin thứ huynh đã đến trễ." Lý Tâm Mai ngẩn ra một lúc, nói: "Huynh trở về được thì rất tốt, huynh không cần phải nói gì cả, muội chẳng hề trách huynh."

Kim Thế Di nói: "Hôm nay là ngày đại hỉ, huynh chẳng có vật quý gì làm quà cho muội. Mấy năm trước ở ngoài biển, huynh nhặt được một ít đồ, nay tặng cho muội." Nói xong thì lấy ra một cái tráp.

Kim Thế Di mở cái tráp, bên trong cái tráp đựng nào là vỏ sò, lông chim, sỏi, các loại hạt...

Kim Thế Di nói: "Đây là lông chim phỉ thuý, đáng tiếc huynh không thể bắt một con cho muội chơi. Đây là lông chim sẻ biển, đẹp hơn cả lông hạc núi Đại Tuyết, còn đây là vỏ sò trên Xà đảo, màu gì cũng có. Những hòn sỏi này thì huynh nhặt ở núi lửa, muội sờ thử xem có thấy nóng hay không? Còn đây là hạt của một loại kỳ hoa ngoài biển, huynh cũng không biết tên, muội hãy thử trồng ở nơi gần suối nước nóng, xem có thể đơm hoa kết trái hay không?" Khi mới quen biết Kim Thế Di, Lý Tâm Mai còn là một cô bé thích chơi những thứ kỳ lạ, năm đó họ đi ngang qua núi Đại Tuyết, Lý Tâm Mai thường đòi Kim Thế Di bắt chim, hái hoa dại, nhặt sỏi cho nàng.

Lý Tâm Mai rân rấn nước mắt, lòng thầm nhủ: "Té ra dù ở ngoài biển y vẫn không quên mình! Chao ôi, trong mắt y, mình vẫn mãi mãi là một tiểu muội muội!"

Lý Tâm Mai bưng cái tráp, hai tay run run, có mấy phần thương cảm, nhưng vẻ mặt thì rất xúc động. Áng mây sầu trong lòng Chung Triển tán biến, y thầm nhủ: "Mình đã nhận ra, họ vốn chẳng qua chỉ là tình huynh muội. Chỉ là trước đây Tâm Mai còn quá nhỏ, cả bản thân nàng cũng không biết đó là thứ tình cảm gì." Một giọt nước mắt trong veo rơi xuống, một lát sau Lý Tâm Mai mới nói: "Món quà này quý giá hơn bất cứ thứ gì, Thế Di ca ca, đa tạ huynh! Mong rằng sau này muội cũng sẽ uống rượu mừng của huynh!" Kim Thế Di cười khổ sở nói: "Hôm nay muội có thể uống rượu mừng của huynh! Huynh định thương lượng với muội..." Lý Tâm Mai kinh hoảng, kêu lên: "Cái gì? Huynh... hôm nay huynh mời muội uống rượu mừng?" Đột nhiên nàng hiểu ra, hôm nay Kim Thế Di cưới Lệ Thắng Nam chứ không phải Cốc Chi Hoa! Kim Thế Di cố nén nỗi xúc động trong lòng mình, chàng hạ giọng nói: "Đúng thế, hôm nay huynh mời muội uống rượu mừng. Nhưng chuyện này vừa mới quyết định, huynh nhất thời định không đến, cho nên muốn thương lượng với muội, mượn chỗ của muội, mượn đồ của muội, mượn rượu thịt của muội để làm hôn lễ, bày tiệc mời khách!" Lý Tâm Mai ngẩn người ra rồi nói: "Đây là chuyện lớn cả đời, huynh đã nghĩ kỹ chưa?"

Kim Thế Di nói đầy vẻ thê lương: "Đã nghĩ kỹ, muội còn chưa biết sao? Ngoại trừ con đường này huynh còn có thể đi con đường nào khác?" Lý Tâm Mai đương nhiên hiểu, đó hoàn toàn là vì Cốc Chi Hoa. Nàng chẳng hề muốn Kim Thế Di lấy Lệ Thắng Nam nhưng nàng cũng như Kim Thế Di, chẳng thể nào mở mắt nhìn Cốc Chi Hoa chết đi.

Lý Tâm Mai cố gượng cười: "Thế Di ca ca, vậy muội cũng chúc mừng cho huynh. Không ngờ chúng ta lại thành hôn trong cùng một ngày, những thứ h


XtGem Forum catalog