hực ra Đường Hiểu Lan không biết rằng, Thiên ma giải thể đại pháp là môn công phu rất hao tốn chân lực, nếu phát huy đến cực độ, vẫn có thể lấy mạng Đường Hiểu Lan nhưng bản thân của nàng cũng sẽ ói máu mà chết. Lệ Thắng Nam nhảy xuống tảng băng, điềm nhiên nói: "Trong trận tỉ kiếm ông đã tha cho tôi, trận này tôi tha cho ông, vậy là huề, chuyện này không cần nhắc đến nữa, giờ đây tôi muốn lĩnh giáo Thiên Sơn thần mãng của Đường chưởng môn." Đường Kinh Thiên thấy ánh mắt cha mình đờ đẫn, sắc mặt xám ngoét: đó là hiện tượng chưa bao giờ có, chàng biết ông ta đã hao tổn nguyên khí, bènbước lên khẽ nói: "Cha, chi bằng đổi ngày khác tỉ thí ám khí!" Đường Kinh Thiên cố gắng nói nhỏ nhưng Lệ Thắng Nam đã nghe thấy, cười ha hả rằng: "Đường thiếu chưởng môn định nài nỉ tôi dùm cho lệnh tôn? Đường chưởng môn, nếu ông quả thực đã kiệt lực, tôi cũng không làm khó, sẽ để cho ông sống thêm một ngày nữa!" Đường Hiểu Lan trừng mắt, ánh mắt có thần, tựa như trở thành một người khác, lớn giọng nói: "Đã nói rõ hôm nay tỉ thí ba trận, dù thế nào Đường mỗ cũng phải chiều đến cùng! Trận này đôi bên không cần lưu tình, nếu cô nương có bản lĩnh thì cứ lấy mạng của lão phu!" Lúc này sắc mặt của Lệ Thắng Nam đã trắng bệch như tờ giấy, nhưng nàng lại cười ha hả: "Hay, quả nhiên không hổ là bậc tôn sư võ học thiên hạ đệ nhất!"
Rồi nàng vẫy tay, chỉ thấy bốn ả thị nữ mặc áo trắng cầm một cây cung, cây cung này trong suốt ánh sáng chói mắt, đó chính là cây ngọc cung được làm bằng hàn ngọc dưới đáy biển, một trong ba món báu vật của Kiều Bắc Minh! Không ai từng thấy hay từng nghe nói về cây cung này, tất cả ánh mắt đều tập trung vào cây cung. Giang Nam thầm lo: "Sao cây cung này lại kỳ quái đến thế?" Lệ Thắng Nam đảo mắt một vòng, lạnh lùng nói: "Tôi không tự lượng sức mình, dùng cây cung này đối phó với Thiên Sơn thần mãng tuyệt thế vô song của Đường chưởng môn! Xin mời vị võ lâm tiền bối nào ra đây thử xem sao!" Đường Hiểu Lan ngạc nhiên nói: "Thử cái gì?" Lệ Thắng Nam nói: "Có người ngờ rằng cây cung của tôi cổ quái, nếu không thử thì làm sao các
vị yên tâm?" Đường Hiểu Lan nhíu mày, nói: "Cần gì phải thử?" Giang.Nam kêu lên:
"Để mọi người nhìn một phen cũng tốt." Tân Ẩn Nông bước ra, nói: "Tiểu ca này nói rất đúng, lão phu không phải hoài nghi mà bởi vì cây cung này là báu vật hiếm có trên đời!" Tân Ẩn Nông là chưởng môn thay thế của phái Thanh Thành, võ công còn cao cường hơn cả Bản Không đại sư, vả lại tinh thông các loại ám khí, kiến thức hơn người, rất thân thiết với Đường Hiểu Lan, miệng nói không hoài nghi nhưng thực ra chính vì không yên tâm, sợ Đường Hiểu Lan thua thiệt cho nên mới đến xem thử cây ngọc cung quái lạ.
Lệ Thắng Nam thấy Đường Kinh Thiên cũng lộ vẻ kinh hoàng thất sắc, mỉm cười nói: "Xin mời hai người đến thử xem, cũng không cần là võ lâm tiền bối, Đường thiếu chưởng môn, ngươi không cần khách sáo, xin mời bước ra đây. Còn ngươi nữa, Giang Nam, ngươi cũng bước ra đây xem cho rõ để khỏi sau này ngươi lại nói càn." Giang Nam nói: "Được, nếu cô nương đã có lời mời tôi cũng muốn mở rộng tầm mắt." Đường Kinh Thiên bước ra.
Giang Nam dưa tay sờ, chỉ cảm thấy bàn tay lạnh lẽo, ngoài ra chẳng có điều gì khác lạ. Bốn ả thị nữ đột nhiên đồng thanh nói: "Đứng vững đấy!" Bốn người cùng buông tay, cây cung rơi vào tay Giang Nam, Giang Nam kêu lớn: "Đè chết ta rồi!"
Rồi té sấp xuống, Đường Kinh Thiên cả kính vội vàng chạy đến đỡ may mà chàng ở bên cạnh Giang Nam, mà Giang Nam lại né tránh lanh lẹ, lăn xuống đất tránh ra đến ba trượng, chỉ bị đuôi cây cung chạm trúng nhưng dù như thế khi đứng dậy cũng tái mặt, miệng rịn máu. Mẹ con Dương Liễu Thanh vội vàng chạy tới, Trâu Giáng Hà trách: "Chỉ tại huynh lo chuyện bao đồng, sao rồi?" Giang Nam nói: "Còn may, may mà không bị nó đè trúng, nếu không đã thành một cái bánh thịt!" Công lực của Đường Kinh Thiên đương nhiên hơn Giang Nam, nhưng khi chàng cầm lấy cây ngọc cung cũng chịu không nổi. Cây ngọc cung này làm bằng hàn ngọc dưới đáy biển, nặng gấp trăm lần so với sắt thép cùng thể tích, năm xưa Kim Thế Di cũng chỉ có thể cầm cây ngọc cung chứ không thể sử dụng. Nay công lực của Đường Kinh Thiên cũng ngang bằng với Kim Thế Di lúc đó cho nên cầm cây ngọc cung được một lúc thì trán nổi gân xanh, hơi thở nặng nề.
Tân Ẩn Nông thất kinh, vội vàng nói: "Lão phu cũng mở rộng tầm mắt." Thế rồi nhận lấy cây ngọc cung, công lực của ông ta nhỉnh hơn Đường Kinh Thiên một chút, nhưng vẫn cảm thấy mất sức, ông ta nhìn kỹ thì thấy cây cung nặng nề lạ thường, ngoài ra chẳng có điều gì khác lạ. Ông ta nhìn kỹ lại cây cung, nếu dùng đồ bạc hoặc đồ ngọc thử bấtcứ loại thuốc độc nào cũng sẽ có chấm đen hoặc có màu xám, nay thấy cây cung trong suốt thì mới yên tâm.
Lệ Thắng Nam nói: "Còn có ba cây tên ngọc, xin mời Tân chưởng môn xem thử." Tân Ẩn Nông thấy ba cây tên giống nhau, cầm lấy một tên rồi đặt lên dây kéo thử, dù ông ta dốc hết sức mình nhưng cũng chẳng thể nào kéo căng ra được. Ông ta hoảng hồn đặt xuống, nói: "Lệ cô nương thần lực kinh người,