XtGem Forum catalog
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211144

Bình chọn: 9.00/10/1114 lượt.

Sơn thần mãng!" Có người hỏi: "Đã bảo tỉ thí bằng ba môn võ công, vậy có thể dùng độc để thủ thắng không?" Trong số khách khứa thì Bản Không đại sư của chùa Thiếu Lâm là có tư cách cao nhất, bèn nói: "Theo lão nạp thấy, nếu dùng binh khí và ám khí có độc tuy kém quang minh chính đại nhưng cũng không khỏi vượt qua phạm vi tỉ thí của Lệ cô nương, nếu dùng chất độc thì hình như nên cấm. Không biết Lệ cô nương thấy thế nào?" Lời của Bản Không bề ngoài tựa như có lợi cho Lệ Thắng Nam nhưng thật ra là ngầm giúp Đường Hiểu Lan, với võ công trác tuyệt như Đường Hiểu Lan thì làm sao có thể trúng ám khí hoặc binh khí của Lệ Thắng Nam? Bản Không thượng nhân chỉ là lo Lệ Thắng Nam đột nhiên sử dụng thuốc độc trong cuộc đấu.

Lệ Thắng Nam nghe xong cười lạnh: "Bản Không đại sư, ông cũng đã coi thường tôi!" Bản Không đại sư chắp tay nói: "Vậy Lệ cô nương không dùng độc? Nếu là như thế thì coi như lão nạp đã quá lời, lấy bụng tiểu nhân do lòng quân tử, thứ tội, thứ tội!" Lệ Thắng Nam cười lạnh nói: "Nếu các người thấy tôi ra tay dùng độc dược, tôi sẽ để mặc cho các người loạn kiếm phân thây? Chẳng những như thế mà binh khí hay ám khí của tôi cũng chẳng có độc." Mọi người nghe nàng nói như thế thì đều như trútđược gánh nặng trong lòng. Đường Hiểu Lan thầm ngạc nhiên, nghĩ bụng: "Khẩu khí của ả yêu nữ này thật lớn, ả không dùng độc dược, vậy dựa vào bản lĩnh gì thắng mình? Chả lẽ chỉ trong vòng hai năm mà ả đã luyện được võ công quái dị tuyệt thế vô song?" Lệ Thắng Nam rút kiếm ra khỏi vỏ, ôm kiếm nói: "Xin mời Đường chưởng môn rút kiếm ban chiêu!" Lệ Thắng Nam rút thanh kiếm ra, mọi người đều không khỏi thất kinh, thanh kiếm này trong suốt, mỏng tựa tờ giấy, phát ra luồng ánh sáng màu xanh nhạt, vừa nhìn thì đã biết đó là thần binh lợi khí, xem ra thanh kiếm này còn tốt hơn cả Du long kiếm. Đường Kinh Thiên vội vàng trao Du long kiếm cho cha nói: "Cha, người dùng thanh kiếm này." Đường Hiểu Lan nói: "Được!" Rồi nhận lấy thanh kiếm, cười khổ nói: "Không ngờ chỉ trong vòng hai năm mà ta phải hai lần dùng bảo kiếm. Lệ cô nương, cô nương là khách phương xa, xin mời ban chiêu trước!"



Lệ Thắng Nam tuy ngông cuồng, nhưng khi tỉ kiếm thì vẫn lấy lễ hậu bối ôm kiếm vái một cái, sau đó đâm soạt ra một kiếm.

Nhát kiếm này đủ mười phần lực đạo, nhưng trong mắt của Đường Hiểu Lan chiêu số chẳng có gì đặc biệt, Đường Hiểu Lan là đại tôn sư kiếm thuật, thấy nàng vừa đâm nhát kiếm này thì biết nàng muốn dùng thanh bảo kiếm chặt gãy Du long kiếm của mình, cho nên tương kế tựu kế không né tránh mà giơ kiếm chặn ngang, sauđó dùng tự quyết chữ "niêm" dán chặt vào cây Tài vân kiếm của Lệ Thắng Nam.

Tài vân kiếm quả thực tốt hơn Du long kiếm, nếu hai bên có công lực tương đương nhau, hai kiếm vừa giao nhau thì Du long kiếm chắc chắn sẽ gãy, nhưng nay hai kiếm giao nhau chỉ nghe tiếng loạt soạt vang lên, cây Tài vân kiếm của Lệ Thắng Nam cứ lướt qua lướt lại trên cây Du long kiếm mà không thể nào thoát ra được. Té ra luồng kình lực mà nàng đánh tới đã bị Đường Hiểu Lan hóa giải, bảo kiếm tuy bén nhưng không thể xuất kình được cho nên cũng vô dụng. Đường Hiểu Lan ngầm vận huyền công, định xoay cây kiếm nàng rơi, Lệ Thắng Nam chợt cúi gập người, thanh bảo kiếm đẩy về phía trước, nàng dùng phương pháp mượn lực trong võ công thượng thừa, bật ngược trở lại, hóa giải luồng niêm kình của Đường Hiểu Lan, rồi nàng lắc người lướt ra cách đó ba trượng, xoay liên tiếp hai vòng. Đường Hiểu Lan nói: "Lệ cô nương đứng vững, Đường mỗ trả chiêu đây! Đường Hiểu Lan thử chiêu này đã biết công lực của Lệ Thắng Nam không bằng mình, song nàng có thể hóa giải niêm kình của mình thì cũng chẳng kém gì Mạnh Thần Thông năm xưa. Đường Hiểu Lan nắm chắc phần thắng trong tay, đang ngại thân phận của mình, đợi nàng đứng vững rồi mới trả chiêu, Lệ Thắng Nam cười lạnh: "Ông đừng khách sáo, tôi chẳng nhận ơn đâu!"

Đường Hiểu Lan đánh một chiêu trong Đại tu di kiếm thức tên gọi Bát phương phong vũ, nếu kiếm chiêu của ông ta là thực, kẻ địch sẽ bị vây trong vòng kiếm quang, không thể nào thoát ra được. Nhưng bởi vì ông ta đã đánh trước một chiêu, ra tay hơi chậm, Lệ Thắng Nam thi triển Thiên la bộ pháp lướt người ra khỏi vòng kiếm quang của ông ta, rồi nàng đột nhiên đâm lại một kiếm, lập tức chuyển thủ thành công, liên tiếp tấn công chín đại huyệt của Đường Hiểu Lan. Đường Hiểu Lan mỉm cười: "Hay lắm, kiếm pháp của cô nương cũng rất độc đáo?" thế rồi ông ta đưa kiếm chặn lên, vẫy ra chín đóa kiếm hoa hóa giải toàn bộ kiếm pháp kỳ môn đâm huyệt của LệThắng Nam. Lệ Thắng Nam tựa như chẳng hề lúng túng, khi cây Du long kiếm sắp đâm trúng nàng, chợt chỉ nghe nàng cười một tiếng thì đột nhiên trở tay đâm thẳng vào yết hầu của Đường Hiểu Lan! Té ra Lệ Thắng Nam mặc một bộ giáp nhuyễnngọc mỏng như cánh ve, đó là một trong ba món báu vật Kiều Bắc Minh để lại, Kiều Bắc Minh cũng đề phòng đệ tử cách thế của ông ta chưa chắc thắng nổi truyền nhân của Trương Đan Phong, bởi vậy trong chương cuối cùng của bí kíp đã truyền lại diệu kế phá địch, dạy đ