c có yêu Chi Hoa không? Hay là mình yêu Thắng Nam?" Chàng luôn cho rằng mình yêu Cốc Chi Hoa nhưng trải qua chuyện đêm nay, sau khi chàng đánh Lệ Thắng Nam một bạt tai mới cảm thấy hối hận và đau đớn, lúc này bình tĩnh nhớ lại, hình như không chỉ tấm tình si của Lệ Thắng Nam giành cho chàng đơn phương mà chàng đã nảy sinh một thứ tình cảm khó giải thích đối với Lệ Thắng Nam! Kim Thế Di càng nghĩ càng rối trí, bất giác trời đã sáng, ánh nắng buổi sáng chiếu rọi xuống sơn cốc, gió buổi sáng mơn man hoa dại, Kim Thế Di cũng tỉnh táo, chàng nhớ lại những hành vi ác độc của Lệ Thắng Nam, nhất là giết đôi vợ chồng già nhân hậu trong quán trà, chuyện này càng khiến cho chàng không thể nén nhịn được, đột nhiên chàng nghĩ rất dứt khoát: "Người mình cần đương nhiên là Cốc Chi Hoa!" Chàng nghiến chặt răng tựa như dùng hết khí lực của toàn thân, cố gắng xua đuổi hình bóng của Lệ Thắng Nam trong lòng mình. Vì thế chàng xuống núi chạy thẳng đến Tung Sơn, chàng biết Cốc Chi Hoa không muốn gặp mình, nhưng chàng đã quyết lòng ngầm đi theo nàng, hy vọng chờ đến khi nàng bình tĩnh thì sẽ tìm cơ hội giải thích.
Lúc này Cốc Chi Hoa rất đau đớn, nhưng điều đó đã khiến cho nàng quyết định mãi mãi xa rời Kim Thế Di! Vì thế lúc này lòng chẳng có tạp niệm, trái lại còn bình tĩnh hơn lúc trước. Sáng sớm hôm sau thì nàng cùng bọn Phùng Lâm, Dực Trọng Mâu, Trình Hạo, Lâm Sinh đến chùa Thiếu Lâm.
Hai người Phùng, Dực lo nàng vừa mới khỏi bệnh, Phùng Lâm cho nàng uống hai viên bích linh đơn, Dực Trọng Mâu thì dùng bồ câu đưa thư báo cho đệ tử Cái Bang ởcác trạm đổi ngựa cho họ. Trên suốt quãng đường chẳng có chuyện gì xảy ra. Hôm nay họ đã đến huyện thành Yên Sư, cách Tung Sơn chỉ còn ba mươi dặm, Cốc Chi Hoa muốn đi thẳng đến chùa Thiếu Lâm. Nhưng lúc này trời đã về chiêu, Dực Trọng Mâu lo nàng vẫn chưa khỏe hoàn toàn, đường núi khó đi, vả lại vẫn còn hai ngày nữa mới đến cuộc hẹn với Mạnh Thần Thông. thế rồi mới khuyên Cốc Chi Hoa nghỉ lại một đêm ở Yên Sư, sáng sớm mai lên đường cũng chẳng muộn, vì không muốn Tào Cẩm Nhi lo lắng vừa đến Yên Sư thì đã sai đệ tử Cái Bang dùng bồ câu đưa thư báo với chùa Thiếu Lâm họ đã sắp đến.
Cốc Chi Hoa thấy sư huynh đã sắp xếp ổn thỏa thì cũng chấp nhận. Đêm hôm ấy Phùng Lâm và Cốc Chi Hoa ngủ cùng phòng. Khoảng canh ba, Cốc Chi Hoa đang mơ màng thì nghe Phùng Lâm kêu lớn, tiếp theo là tiếng loạt soạt vang lên, Cốc Chi Hoa giật mình tỉnh dậy, ngay lúc này chỉ thấy có người vén màn, cây Sương hoa kiếm của Cốc Chi Hoa đang đặt bên gối, ngay lúc ấy có người thò tay vào. Cốc Chi Hoa lập tức rút kiếm bật người dậy chém vào tay người ấy.
Người ấy vội vàng rút cái gối đỡ lên, Cốc Chi Hoa đâm xuyên cây kiếm qua cái gối, người ấy ném gối nhảy lùi ba bước, Cốc Chi Hoa định vọt xuống giường thì thấy phùng Lâm đang đấu với một hán tử, đồ đạc trong phòng vung tứ tung, bộ đồ trà trên bàn đều vỡ tan. Người ấy cười: "Ngươi muốn đánh chỉ tự chuộc khổ!" rồi vung tay chộp vào mạch môn của nàng. Cốc Chi Hoa đánh ra một chiêu Hoành vân đoạn phong, chém ngang cây kiếm ra nhanh như điện chớp, người đó không ngờ kiếm pháp của nàng tinh diệu đến thế, kêu ối chao một tiếng, vội vàng rút tay vẫn cười: "Chẳng chém trúng!" Cốc Chi Hoa nghe đó là một giọng nói lạ lại đâm tiếp ra một kiếm. Bên ngoài vọng lại tiếng binh khí giao nhau, Dực Trọng Mâu cũng đang quát tháo, họ cũng đã gặp cường địch. Hán tử đang ác chiến với Phùng Lâm kêu lớn: "Ra ngoài đánh sẽ thoải mái hơn." Phùng Lâm tức giận nói: "Ta sợ người đấy hử?" Nghekhẩu khí, hình như Phùng Lâm vẫn chưa chiếm được phần hơn, Cốc Chi Hoa bất đồ lạnh mình, hán tử ấy tung một cước đá bật cánh cứa, Cốc Chi Hoa cũng nhảy vọt ra, bên ngoài là một mảnh sân, chỉ thấy bọn người Dực Trọng Mâu đang ác chiến, đối thủ của Dực Trọng Mâu là một ông già râu dài phất phơ, sử dụng một đôi hổ trảo, đôi bên đánh đến khó phân thắng bại, Trình Hạo và Lâm Sinh thì lại đấu với một võ quan trung niên tay cầm cây roi đồng, võ quan trung niên ấy múa cây roi kêu lên vù vù, lấy một địch hai mà công ít hơn thủ.
Té ra Phùng Lâm đang đấu với đại nội tổng quản Khấu Phương Cao, kẻ toan bắt Cốc Chi Hoa là thống lĩnh ngự lâm quân Tư Không Hóa, ông già đang ác đấu và Dực Trọng Mâu là giáo đầu ngự lâm quân Nam Cung Ất, võ quan đấu với hai người Trình, Lâm là cao thủ ngự lâm quân Hô Diễn Húc. Té ra lần đó Khấu Phương Cao thay mặt hoàng đế chủ trì tiệc mừng công, đầu tiên là bị Mạnh Thần Thông đến gây sự, tiếp theo là bị Kim Thế Di gây náo loạn, Tây Môn Mục Dã bị giết chết, tù binh đều vượt ngục, điều đó vẫn chưa tính, chỉ ngay trong đêm ấy thì xảy ra chuyện cha con Đường Hiểu Lan xông vào hoàng cung, bắt hoàng tử mười lăm là Ngang Viêm, uy hiếp y dẫn đường đến hỏi tội Khấu Phương Cao. Sự việc đã xảy ra, vua Càn Long nổi giận, giáng bọn Khấu Phương Cao, Tư Không Hóa mỗi người ba cấp, ra lệnh lấy công chuộc tôi.
Chuyện thứ nhất là buộc họ phải bắt kẻ đầu não của phái Mang Sơn trở về, bởi vậy Khấu Phương Cao, Tư Không Hóa chỉ đành hợp tác với Mạnh Thần Thông, họ đã biết Mạnh Thần Thông hẹn quyết chiến với Đ
