Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212285

Bình chọn: 10.00/10/1228 lượt.

thể nào mời nàng uống rượu mừng. Muội còn khuyên rằng, khi kết hôn tốt nhất mời vài bậc danh túc trong võ lâm đến chứng hôn thì đáng tin hơn!" Kim Thế Di tức đến nỗi thất khiếu bốc khói, mắng lớn: "Cô... cô... cô đúng là..." Lệ Thắng Nam cũng trừng mắt, quát hỏi:

"Đúng là cái gì?" Kim Thế Di vốn định nói: "Cô đúng là không biết liêm sỉ!" Nhưng bị nàng quát như thế thì lại bảo: "Cô đúng là quá đáng, lẽ ra không nên đùa với tôi như thế! Lần đó tôi bái đường thành thân với cô là vì thúc thúc của cô ép buộc, tôi và cô chẳng phải đã nói là chỉ làm một đôi vợ chồng giả, khi về trung thổ thì chỉ coi là huynh muội hay sao?" Lệ Thắng Nam đanh mặt lại nói: "Kim Thế Di, huynh mới đúng là không biết lý lẽ!" Kim Thế Di cố nén giận, hỏi: "Hay lắm, cô còn có lý lẽ gì.

Tôi muốn nghe thử?" Lệ Thắng Nam nói: "Mặc dù trên đảo hoang chúng ta chỉ là đôi vợ chồng giả, nhưng có phải chúng ta đã từng bái đường thành thân hay không? Tôi chỉ nói thực nhưng không bảo chúng ta là vợ chồng thật! Ai bảo cô ta chưa nghe thì đã bỏ chạy, còn trách tôi được sao?" Kim Thế Di nghe nàng nói như thế thì đuối lý, một lúc sau mới nói: "Được, tôi hỏi cô, hôm ấy tôi đi mua quần áo cho cô, bảo cô đợi tôi trở về tại sao cô không đợi? Có phải cô cố ý mất tích hay không?" Lệ Thắng Nam nói: "Đúng thế" Kim Thế Di trách: "Vậy tôi có lỗi gì với cô? Cô... cô..." Chàng thầm trách Lệ Thắng Nam đã li gián mình và Cốc Chi Hoa nhưng không biết sao lại hơi e dè; chỉ buông ra được mấy chữ "cô" thì chẳng nói gì được nữa.

Lệ Thắng Nam cười lạnh: "Huynh không có lỗi với tôi? Ngày hôm ấy tại sao huynh gạt tôi? Bảo là mua quần áo cho tôi, thật ra đuổi theo hai tên tiểu tử phái Mang Sơn, hỏi tin tức của Cốc Chi Hoa, huynh tưởng tôi không biết sao?" Té ra Lệ Thắng Nam rất thông minh, gặp hai người Lộ, Bạch thì nàng thấy thần sắc của Kim Thế Di không ổn, sau đó lại thấy lời lẽ của chàng có sơ hở cho nên đã nghi ngờ. Vì thế sau khi Kim Thế Di bỏ đi thì nàng giả vờ mất tích, sau khi biết tin tức thì lập tức chạy đến Tương Dương, sớm hơn Kim Thế Di nửa ngày, khi chàng đến nhà họ Cốc thì nàng đã nấp trong phòng của Cốc phu nhân. Kim Thế Di nghe nàng hỏi thì áy náy trong bụng, nhưng lửa giận lại bốc lên, trừng mắt nhìn Lệ Thắng Nam: "Dù tôi có chuyện giữa cô, cô cũng không cần như thế. Được, tôi lại hỏi cô, có phải cô đã giết đôi vợ chồng già hay không?" Lệ Thắng Nam nói: "Đúng thế, chính là tôi đã giết họ bịt miệng. Dù sao họ cũng đã sáu bảy mươi tuổi, tôi không giết họ, họ cũng chẳng sống thêm được mấy ngày!" Kim Thế Di không kìm được giận, nhảy bổ tới giáng một cái tát vào mặt Lệ Thắng Nam! Lệ Thắng Nam nằm mơ cũng không ngờ Kim Thế Di đánh mình, nàng kêu lên lạc giọng: "Kim Thế Di, ngươi hay lắm, ngươi hay lắm... Dù ta có chết cũng khiến cho ngươi một đời chẳng yên!" Rồi nàng bưng mặt bỏ chạy, chẳng thèm nhìn đến Kim Thế Di. Kim Thế Di tát xong thì đột nhiên thấy trong lòng đau nhói, trong nhất thời toàn thân đuối sức, đứng thộn mặt ra đấy một lát sau chàng mời dần dần tỉnh táo trở lại, lẩm bẩm: "Mình làm gì thế này? Tại sao mình lại đánh nàng, tại sao thế?"

Rồi chàng tự đấm vào ngực mình, kêu lên: "Thắng Nam! Thắng Nam!" Nhưng Lệ Thắng Nam đã chạy đi xa, trong sơn cốc chỉ vọng lại tiếng của chàng! Kim Thế Di run bần bật, tựa như mình vừa bị trúng đòn, trong đời chàng chưa bao giờ đau khổ như thế này. Đột nhiên canh tượng đáng sợ hiện ra trước mắt, đó là trong ngày đại chiến ở Mang Sơn, chàng cứu Cốc Chi Hoa ra ngoài, đang định thổ lộ tấm chân tình thì Lệ Thắng Nam đột nhiên xuất hiện, tự đánh đứt kinh mạch của mình, ngăn không cho chàng đuổi theo Cốc Chi Hoa, lúc này chàng không cần nhắm mắt cũng thấy gương mặt đầy máu của Lệ Thắng Nam hiện ra trước mắt mình, chàng chợt nghĩ "Thắng Nam... chắc là nàng không đến nỗi làm chuyện dại dột?" Lần này mình khiến cho nàng đau lòng hơn trước nhiều!" Nghĩ đến đây thì thấy lạnh cả người, Kim Thế Di chạy như điên, dùng thuật Thiên độn truyền âm gọi hai chữ "Thắng Nam" cả mấy trăm lần mà xung quanh vẫn tĩnh lặng, chẳng nghe Lệ Thắng Nam trả lời! Tay chân Kim Thế Di đều bị gai đâm nát, dù chàng có võ công tuyệt đỉnh nhưng cuối cùng thì vẫn sức cùng lực kiệt! Kim Thế Di ủ rũ ngồi xuống, bên cạnh chàng có một dòng suối mát chảy qua, Kim Thế Di vốc nước suối rửa mặt, rồi lại rửa vết máu trên người, chàng dần dần tỉnh táo trở lại, chàng đột nhiên lại nhớ đến ánh mắt oán hờn của Lệ Thắng Nam, bên tai còn nghe câu nguyền rủa của nàng: "Kim Thế Di, ngươi hay lắm, ngươi hay lắm... Dù có chết ta cũng khiến cho ngươi một đời chẳng yên..." Ánh mắt ấy, lời nguyền rủa ấy khiến cho chàng lạnh mình, nhưng cũng làm cho chàng cảm thấy một chút an ủi, bởi vì chàng nhớ lại tính cách của Lệ Thắng Nam, nàng quyết không để cho mình có được Cốc Chi Hoa, lời nguyền rủa ấy cho thấy nàng quyết tâm báo thù, trừ phi nàng thấy mình và Cốc Chi Hoa gặp chuyện bất hạnh, nàng sẽ không làm chuyện dại dột. Kim Thế Di dần dần bình tĩnh trở lại, nhưng không lâu sau thì một ý nghĩ khác khiến cho chàng lo sợ lại dâng lên trong đầu, chàng tự hỏi mình:

"Mình rốt cuộ


Ring ring