pacman, rainbows, and roller s
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212212

Bình chọn: 8.00/10/1221 lượt.

p tức phóng vọt ra từ cánh cửa ngầm.

Cánh cửa ngầm thông ra hậu viên, dưới ánh trăng có một thiếu nữ đứng một mình, Kim Thế Di bớt lo hơn, chàng điểm mũi chân phóng vọt lên lướt tới bên cạnh kêu lên: "Chi Hoa, Chi Hoa, muội không sao chứ?"

Đó chính là: Vô hạn đau lòng vô hạn hận, nào ngờ bể ái nổi phong ba.

Muốn biết tiếp đó thế nào, mời xem hồi 46 sẽ rõ.



Hồi Thứ Bốn Mươi Sáu

Vĩnh biệt ma đầu lưu bí cấp

Trở về lãng tử phụ lòng thơm



Kim Thế Di vừa kéo tay áo nàng, chợt nghe soạt một tiếng, Cốc Chi Hoa rút phắt thanh kiếm lia xuống phía dưới, cắt đứt nửa mảnh tay áo. Kim Thế Di thất kinh, chàng vội dùng công phu Đàn chỉ thần công đánh rơi kiếm của nàng, nhưng lại sợ làm nàng giận hơn, chàng chỉ hơi chần chừ thì thấy Cố Chi Hoa đã trở ngược mũi kiếm chĩa vào ngực mình, nói: "Ngươi dám chạm đến ta, ta lập tức chết trước mặt ngươi." Kim Thế Di đành bó tay, trong một lúc cũng chẳng biết nói gì, chỉ nghe nàng nói tiếp: "Từ rày về sau, ngươi là người, ta là ta đôi bên chẳng liên quan gì nhau, cứ coi như đây chẳng hề quen nhau!" Giọng nói hay vẻ mặt đều lạnh lùng đến cực điểm!

Kim Thế Di lắp bắp nói: "Muội... muội sao thế? Muội nghe huynh nói..." Cốc Chi hoa nói: "Ngươi nói gì ta cũng đều không tin" Kim Thế Di lo đến nỗi trán nổi gân xanh, nói: "Chi Hoa, chắc chắn muội đã hiểu lầm! Nàng... nàng..." Nhưng mối quan hệ giữa chàng với Lệ Thắng Nam làm sao có thể giải thích trong vài ba lời? Chàng chỉ nói được mấy chữ nàng chứ chẳng biết bắt đầu từ đâu. Cốc Chi Hoa nghe chàng nói mấy chữ nàng thì càng phẫn nộ hơn, lạnh lùng nói: "Nàng đều đã nói cả rồi, không cần ngươi phải nhắc lại! Ngươi mà không đi, ta sẽ kêu lên!" Thế rồi nàng kêu thật: "Mẹ, ra đây mau, mau bắt kẻ trộm!" Cốc phu nhân và bọn Phùng Lâm chạy ra, lúc này Lệ Thắng Nam đầu xõa tóc cũng từ trong xông ra, Cốc phu nhân thấy là một thiếu nữ lạ mặt thì kêu ồ một tiếng, chưa kịp hỏi nàng là ai thì Lệ Thắng Nam đang tức giận, rút phắt thanh Tài vân kiếm ra nhanh như điện chớp, chém gãy hai thanh liễu diệp đao của Cốc phu nhân, Phùng Lâm cả giận, vung sợi đai bằng tơ cuộn vào hai chân nàng, nào ngờ cây kiếm của Lệ Thắng Nam là thần binh lợi khí, sắc bén hơn Du long kiếm, đúng là chém sắt như bùn, thổi lông lập tức đứt, tuy sợi đai bằng tơ không chịu lực Phùng Lâm lại dùng tự quyết "niêm" và "ngự" nhưng bị kiếm quangcủa nàng lia tới thì đứt thành mười mấy mảnh bay lả tả, trong tay chỉ còn lại nửa đoạn.

Dực Trọng Mâu nhận ra Lệ Thắng Nam là nàng thiếu nữ đại náo Mạnh gia trang năm xưa, vội vàng kêu lên: "Là người quen!" Phùng Lâm vãi một nắm cờ bằng thủ pháp Thiên nữ tán hoa, Lệ Thắng Nam tuy có bảo kiếm hộ thân nhưng huyệt phong phải phía sau lưng, huyết kiên tỉnh trên vai trái, huyệt thích mã ở chân phải đều bị trúng cờ, may mà nàng đã luyện công phu na di huyệt đạo trong bí kíp của Kiều Bắc Minh, tuy lo nhưng vẫn có thể chịu nổi. Phùng Lâm nghe Dực Trọng Mâu kêu, tuy còn năm sáu quân cờ trong tay nhưng không tiếp tục bắn ra, Lệ Thắng Nam ngay lúc đó phóng vọt người lên một cây đại thụ, chạy ra ngoài vườn! Lúc này Cốc Chi Hoa đang kêu lớn, Phùng Lâm và Cốc phu nhân không đuổi theo Lệ Thắng Nam nữa mà vội vàng chạy về hướng ấy. Cốc Chi Hoa đến trước mặt nghĩa mẫu thì không thể nào cầm cự được nữa, ngã vào lòng bà ta, toàn thân mềm nhũn, Cốc phu nhân ôm chặt nàng khẽ gọi: "Chi Hoa, Chi Hoa, con sao thế?" Cốc Chi Hoa thổn thức nói: "Mẹ, chúng ta mau rời khỏi nơi đây!" Lúc này từ xa vọng lại tiếng cười lạnh của Lệ Thắng Nam.

Phùng Lâm rất thông minh, thấy Cốc Chi Hoa như thế thì hiểu ngay người đứng bên cạnh đó chính là Kim Thế Di, bất đồ lửa giận bốc lên, thế là vãi nắm cờ ra, gằn giọng quát: "Không ngờ ngươi còn mặt mũi đến gặp ta!" Kim Thế Di thở dài phóng vọt người lên bay qua khỏi tường, đêm nay chàng đã không thể nào giải thích được đành phải ra đi! Mấy quân cờ trúng người chàng, chàng cũng không hề phòng bị, chỉ là hộ thể thần công tự phản ứng, khiến những con cờ ấy đều rơi xuống, chàng cũng cảm thấy đau nhói, nhưng một chút đau đớn ấy không bằng vết thương trong lòng chàng, Lệ Thắng Nam chạy đến một con đường nhỏ, Kim Thế Di đã đuổi theo kịp. Lệ Thắng Nam cười lạnh ngừng lại, nói: "Huynh từ xa xôi chạy đến Tương Dương, sao không gặp gỡ ý trung nhân của huynh một lúc mà đuổi theo tôi làm gì?" Kim Thế Di tức đến nỗi trợn mắt, thở dốc hỏi: "Rốt cuộc muội đã nói gì với nàng?" Lệ Thắng Nam thản nhiên nói: "Chẳng nói gì cả, người huynh thích muội lấy lòng còn không kịp, nào dám đắc tội gì với nàng?" Kim Thế Di quát: "Rốt cuộc muội đã nói gì?" Lệ Thắng Nam chậm rãi nói: "Sao huynh lại nôn nóng như thế, tại sao không đích thân hỏi nàng?" Nàng ngập ngừng rồi lại bật cười: "Huynh yên tâm, muội cũng có lòng tốt với nàng, những lời đã nói toàn là nghĩ cho nàng cả." Kim Thế Di nói: "Rốt cuộc đã nói gì?" Lệ Thắng Nam nói: "Muội muốn mời nàng uống rượu mừng, muội bảo ba năm trước chúng ta đã bái đường thành thân trên đảo hoang, không