nhân nói: "Quái nhân lúc nãy đến đây có dụng ý gì? Có phải là người của Tào Cẩm Nhi không? Nếu họ đã thấy sơ hở thì thật ngại!" Phùng Lâm cười nói:
"Không thể, người của phái Mang Sơn không thể có được công phu như thế. Vả lại dù họ có nghi cũng phải đến gặp bà theo lễ tiết giang hồ, chắc chắn sẽ không đến bừa như thế." Kim Thế Di nghe thế thì ngạc nhiên, ngay lúc này một ả nha hoàn bước vào báo: "Bang chủ của Cái Bang Giang Nam Dực Trọng Mâu đến cầu kiến chủ mẫu, bái thiếp đã gởi tới." Cốc phu nhân nói: "Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới! Phùng nữ hiệp, bà đoán không sai, Tào Cẩm Nhi quả nhiên sai sư đệ của bà ta đến cầu kiến, tôi e rằng không giấu được y nữa." Phùng Lâm nói: "Tôi tạm thời không gặp y, nếu bất đắc dĩ thì bà có thể đổ mọi tội cho tôi, bảo rằng tôi đã điểm trúng huyệt đạo của họ, kêu Dực Trọng Mâu đến nói chuyện với tôi. Chắc Dực Trọng Mâu và Tào Cẩm Nhi cũng chẳng chẳng dám làm gì tôi." Kim Thế Di mới hiểu ra những điều họ nói lúc nãy, chàng cười thầm: "Mình thật là hồ đồ không ngờ Phùng Lâm cũng biết công phu điểm huyệt của Mật tông Hồng giáo." Thật ra đó không phải là vì chàng không thông minh mà bởi chàng không ngờ đi rằng chuyện này là do Phùng Lâm làm!
Đó chính là: Nghi hoặc trùng trùng vẫn khó giải, chuyện này li kỳ mấy ai hay.
Muốn biết tiếp đó thế nào, mời xem hồi 45 sẽ rõ
Hồi Thứ Bốn Mươi Lăm
Ngọc nữ thâm tình nhớ bạn cũ
Kim bài có lệnh hộ đồng môn
Kim Thế Di biết ai đã điểm huyệt đạo của hai người Trình, Lâm, nhưng vẫn còn một câu đố càng khó giải hơn, tại sao Phùng Lâm lại dùng công phu điểm huyệt của Mật tông Hồng giáo biến họ thành hai kẻ si ngốc? Tuy bảo Phùng Lâm quái gở, nhưng không đến nỗi quái gở như thế? Chỉ nghe Phùng Lâm dặn tiếp:
"Nếu Dực Trọng Mâu không tìm ra sơ hở, giấu được thì cứ giấu, nếu không phải lúc bất đắc dĩ thì không được nói tôi ra." Cốc phu nhân nói: "Tôi biết." Rồi Cốc phu nhân một mình đi ra ngoài gặp Dực Trọng Mâu. Kim Thế Di thầm nhủ đi xem thứ Dực Trọng Mâu sẽ làm trò gì đây rồi lặng lẽ đi theo Cốc phu nhân.
Cốc phu nhân hàn huyên mấy câu thì hỏi: "Không biết Dực bang chủ đêm khuya đến đây có gì chỉ giáo?" Dực Trọng Mâu nói: "Có hai việc quan trọng cần phu nhân cho biết và giúp đỡ, bởi vậy đêm khuya mới cầu kiến, mong phu nhân lượng thứ vì đêm đã khuya mà vẫn tới làm phiền." Cốc phu nhân nói: "Dực bang chủ quá khách sáo. Không biết hai chuyện quan trọng gì?" Dực Trọng Mâu nói: "Chuyện thứ nhất là tôi được Thống Thiền thượng nhân ủy thác, bảo tôi mau chóng tìm Phùng nữ hiệp trở về, Cốc phu nhân nghe bảo Thống Thiền thượng nhân muốn tìm Phùng Lâm thì thất kinh, nói: "Có phải chùa Thiếu Lâm đã xảy ra chuyện gì?" Dực Trọng Mâu nói:
"Đúng thế. Mạnh Thần Thông đã hẹn chưởng môn phái Thiên Sơn Đường Hiểu Lan tỉ võ ở chùa Thiếu Lâm vào ngày mười lăm tháng tới, đệ tử của bổn bang ở Bắc Kinh đã dùng bồ câu đưa thư báo cho Thống Thiền thượng nhân. Mạnh Thần Thông dám khiêu chiến ở chùa Thiếu Lâm chắc chắn đã có mưu đồ, bởi vậy Thống Thiền thượng nhân cũng phải chuẩn bị trước, hẹn cao thủ các phái cùng nhau tìm cách ứng phó. Vả lại tỷ tỷ của Phùng nữ hiệp là Phùng Anh cũng đến chùa Thiếu Lâm, đang đợi Phùng nữ hiệp ở đấy." Kim Thế Di thầm nhủ: "Té ra Đường Hiểu Lan và Mạnh Thần Thông vẫn chưa quyết chiến ở Bắc Kinh, cách lúc tỉ võ còn mười bảy ngày, chả trách nào Dực Trọng Mâu lại nóng lòng đến thế, cũng may Cái Bang tin tức lanh lẹ, lại có bồ câu truyền thư mới có thể đưa thư cho các nơi." Dực Trọng Mâu nhìn Cốc phu nhân, ngập ngừng rồi lại nói tiếp: "Nghe nói Phùng nữ hiệp đã đến chỗ phu nhân, không biết có thể để tôi gặp bà ta hay không?" Cốc phu nhân rất ngạc nhiên, thầm nhủ:
"Phùng Lâm từng bảo, bà ta không nói cho ai biết đã ở đây, vả lại bà ta cũng vì tìm con gái, thuận đường đến nhà mình, sao Dực Trọng Mâu lại biết?" nhưng lần này Dực Trọng Mâu phụng lệnh Thống Thiền thượng nhân, Cốc phu nhân cũng không thé nói dối được, Dực Trọng Mâu đã nói thẳng ra, Cốc phu nhân đành phải bảo: "Đúng thế, Phùng nữ hiệp đang ở đây. Ông đợi một lát để tôi bảo nha hoàn mời bà ta ra. Phùng nữ hiệp xưa nay thích đông vui, chắc chắn ngày mai sẽ trở về chùa Thiếu Lâm. Còn chuyện thử hai là gì?" Dực Trọng Mâu nói: "Chuyện thứ hai là tôi phụng lệnh chưởng môn sư tỷ đến đây tìm Cốc sư muội, mời sư muội trở về. Nếu giờ đây không thể trở về thì chỉ e từ rày về sau chẳng thể gặp lại nữa." Cốc phu nhân nói: "Lệnh sư tỷ chẳng lẽ chưa biết Chi Hoa mất tích sao?" Dực Trọng Mâu nói: "Tào sư tỷ gần đây vừa mới thoát hiểm trở về, chính vì nghe Cốc sư muội mất tích cho nên rất lo lắng, ngày đêm mong ngóng Cốc sư muội có thể trở về gặp mặt. Bởi vì... bởi vì e rằng sư tỷ không thể đợi được bao lâu nữa." Lúc này giọng nói của y chợt trầm xuống, vẻ ngậm ngùi lộ trên khuôn mặt.
Cốc phu nhân cả kinh, vội vàng nói: "Lệnh sư tỷ không khỏe sao?" Dực Trọng Mâu nói: "Đúng thế. Sư tỷ tuy may mắn được Đường đại hiệp cứu thoát trở về nhưng không ngờ lại lâm trọng bệnh. Sư tỷ đã là người có tu