nãy bằng hữu ấy cũng nói như thế." Đường Hiểu Lan nói: "Chuyện gì xảy ra? Bằng hữu mà ngươi nói có phải là người ác đấu với Mạnh Thần Thông không? Còn nữa, các người đã trúng độc của hoa a tu la, sao lại khôi phục công lực?" Hoài Chân hòa thượng nói: "Đúng thế, cũng chính người ấy cho chúng tôi uống thuốc giải."
Đường Hiểu Lan chen vào hỏi: "Có phải người ấy đi cùng con yêu nữ ấy không? Các người có biết bọn chúng là ai không?" Đỗ Tử Tường đã nhận ra Lệ Thắng Nam là gái giả trai, nói: "Ồ, có phải ngài nói võ quan sử dụng cây bảo kiếm không? Tôi cũng hoài nghi nàng là một thiếu nữ." Hòa Chân hòa thượng nói: "Mặc kệ nàng là nam hay nữ, nhưng hai người này là ân nhân cứu mạng chúng tôi chứ chẳng phải yêu nữ gì cả!" Hòa Chân tính tình ngay thẳng, may mà Đường Hiểu Lan nói Lệ Thắng Nam là yêu nữ y mới khách sáo vài phần chứ nếu là người khác thì y đã lớn tiếng bênh vực.
Đường Hiểu Lan ngạc nhiên, thầm nhủ: "Chả lẽ ả yêu nữ ấy chẳng phải người xấu?
Sao ả lại nhiều lần làm khó Kinh Thiên?" dù Đường Hiểu Lan hiểu biết việc đời, thấy rất nhiều chuyện kì quặc nhưng cũng không thể nào hiểu được tại sao Lệ Thắng Nam lúc chính lúc tà.
Đường Hiểu Lan lại hỏi: "Vậy Tào chưởng môn không uống thuốc giải của y?" Lư Đạo Lân nói: "Đúng thế, tôi cũng cảm thấy lạ. Sư tỷ ném thuốc giải đi, ngay lúc đó sư tỷ đã ngất xỉu." Cả đám người tranh nhau kể lại mọi chuyện, Đường Hiểu Lan trầm ngâm một lát rồi nói: "Cứu tỉnh Tào chưởng môn rồi tính tiếp." Rồi nắm vào mạch môn của bà ta, vận nội công chính tông ra ngón tay dồn vào, giúp huyết mạch của bà ta lưu thông, Tào Cẩm Nhi chợt giật mình, há mồm nôn ra máu ứ, Lư Đạo Lân vội vàng nhét viên thuốc giải vào miệng bà ta.
Một lát sau Tào Cẩm Nhi dần dần tỉnh táo, Lư Đạo Lân nói: "Tốt rồi, sư tỷ, sư tỷ có nhận ra đây là ai không?" Tào Cẩm Nhi thở hổn hển hỏi: "Hai tên... hai tên..." bà ta chưa nói ra hai chữ "ma đầu" thì Lư Đạo Lân nói: "Không biết hai ân nhân cứu chúng ta ra khỏi ngục rồi cho thuốc giải vì nguyên cớ gì mà đã bỏ đi." Tào Cẩm Nhi nghe thế thì tức đến nỗi suýt ngất đi. Giữa phái Mang Sơn với Kim Thế Di chẳng có thù oán gì, chỉ là vì trong đại hội Mang Sơn lần trước, Tào Cẩm Nhi quá cứng rắn, không cho Kim Thế Di đến bái tế trước mộ Lữ Tứ Nương cho nên mới xung đột mà thôi. Nay bà ta tuy không muốn nhận ân huệ của Kim Thế Di nhưng cuối cùng cũng đã nuốt viên thuốc giải của người ta bởi vậy trước mặt sư đệ, nếu bà ta nói ra tên của Kim Thế Di, mắng chàng một trận thì cũng tự cảm thấy ngượng ngùng, bà ta lại là một người cực kì háo cường, nhưng cũng chỉ đành nuốt bồ hòn làm ngọt.
Đường Hiểu Lan đỡ bà ta đi mấy bước thì hỏi: "Thuốc giải này quả nhiên linh nghiệm, Tào chưởng môn, bà thấy thế nào rồi?" Thọ Cẩm Nhi gật đầu nói: "Khỏe... khỏe nhiều rồi! Đa tạ Đường đại hiệp tiên cứu." Đường Hiểu Lan nói: "Chuyện này toàn là công lao của hai bằng hữu, chẳng có liên quan gì đến tôi. Tào chưởng môn, người bằng hữu đưa thuốc cho bà tên gì, chắc bà biết chứ?" Lư Đạo Lân cũng nói:
"Người ấy đúng là có lòng tốt, y thấy sư tỷ không chịu uống thuốc cho nên mới để lại thuốc cho tôi. Sư tỷ, lúc đầu tại sao tỷ không chịu uống thuốc giải, có phải nghi ngờ y bất chính hay không?" Tào Cẩm Nhi lúng túng vô cùng, xua tay mắng Lư Đạo Lân:
"Không cần ngươi can thiệp vào!" Nhưng bà ta có thể mắng sư đệ chứ không thể làm thế đối với Đường Hiểu Lan, bà ta quay đầu thấy Đường Hiểu Lan nhìn với ánh mắt ngạc nhiên, Tào Cẩm Nhi không khỏi đỏ mặt, trầm giọng nói: "Đường đại hiệp, ông cần gì phải hỏi tôi lai lịch của người này. Tôi nghe nói ông còn truyền tâm pháp nội công cho y!" Đường Hiểu Lan giật mình, suýt nữa ông ta đã buột miệng kêu lên.
Trong lòng thầm nhủ: "Làm sao như thế được? Chẳng lẽ Kim Thế Di quả thật chưa chết?" Ông ta nghĩ kĩ lại, thấy lúc nãy Kim Thế Di đã sử dụng hai môn công phu giống chiêu số của Độc Long tôn giả, tuy đã biến hóa phức tạp nhưng rốt cuộc vẫn còn dấu vết.
Lúc này Đường Hiểu Lan cũng rối như tơ vò, đầu tiên ông ta nghĩ: "Nếu Tâm Mai biết y còn sống thì không biết sẽ gây ra chuyện gì!" thế rồi mới nghĩ: "Kim Thế Di với ả yêu nữ kia như hình với bóng, thậm chí còn mạo hiểm cứu ả, mối giao tình này không tầm thường tí nào! Không ngờ Kim Thế Di lại yêu một người như thế! Ôi, Kim Thế Di vốn đâu phải là người như thế, chắc là vì gần mực thì đen gần đèn thì sáng!" Đường Hiểu Lan tuy rất mến tiếc cho Kim Thế Di, nhưng ông ta cũng là người ghét ác như thù, tuy không dám đoán chắc chàng đã là người xấu nhưng cũng chẳng còn thiện cảm. Đường Hiểu Lan lại thấy Lý Tâm Mai và Chung Triển ngày càng tốt đẹp hơn thì cuối cùng quyết tâm: "Cứ mặc kệ Kim Thế Di thích ả yêu nữ ấy, mình cũng không cần nói với Tâm Mai..." bọn người Lư Đạo Lân nằm mơ cũng không ngờ rằng người ấy là Kim Thế Di. Họ tuy không biết người ấy là ai nhưng thấy sắc mặt của Tào Cẩm Nhi và Đường Hiểu Lan đều không ổn thì không ai dám hỏi tới.
Đó chính là : Lai khứ kinh sư chẳng ai biết, là thù là bạn nhọc lòng nghi.
Muốn biết tiếp đó thế nào, mời xem hồi 43 sẽ rõ.