ần, lúc này mới phát giác Mạnh Thần Thông đã thoát ra khỏi thạch thất, Lệ Phán Quy nằm ở dưới đất, hai mắt bốc lửa, mặt thì tái nhợt, hơi thở thoi thóp, lúc này chàng đương nhiên không màng đuổi theo Mạnh Thần Thông, vội vàng xem vết thương của Lệ Phán Quy. Lệ Phán Quy thều thào: "Đừng lo cho ta, hãy mau đuổi theo giết Mạnh lão tặc, muộn thì không kịp nữa!" Lệ Thắng Nam phát động cơ quan nhưng phát hiện trung khu cơ quan đã bị Mạnh Thần Thông phá hoại, bởi vậy không thể nào cản y được nữa. Lệ Thắng Nam thầm thở dài, bước tới bên cạnh Lệ Phán Quy, chỉ nghe Lệ Phán Quy tức giận nói: "Sao các ngươi không nghe lời ta?" Lệ Thắng Nam nói: "Thúc thúc, người hãy dưỡng thương cho khỏe, Mạnh lão tặc có chạy lên đằng trời!" Lệ Phán Quy phều phào nồi: "Ta không xong rồi, Mạnh lão tặc đã trúng một chưởng của ta, chắc y bị thương cũng không nhẹ. Thế Di, lúc này ngươi có thể đánh thắng y, nếu không mau trừ y, để y luyện được bản lĩnh trong cuốn bí kíp võ công thì thiên hạ không ai chế phục nổi y. Các ngươi cũng đừng hòng trả được mối huyết hải thâm thù của nhà họ Lệ! Đi đi, đi mau? Các ngươi muốn ta chết không nhắm mắt?" Kim Thế Di nói: "Thúc thúc, người yên tâm, chúng con đi đây". Chàng vẫn còn có một tia hy vọng, một mặt an ủi Lệ Phán Quy, vừa nói thì đã khom người bế Lệ Phán Quy lên, đang định xem thử y bị thương chỗ nào thì thấy người Lệ Phán Quy đã cứng đờ, phạch một tiếng, nửa quyển bí kíp võ công trên tay y rơi xuống, Lệ Thắng Nam sờ mũi y, Lệ Phán Quy đã đứt hơi.
Lệ Thắng Nam khóc òa lên, tuy Kim Thế Di gần gũi hai mẹ con Lệ Phán Quy không bao lâu nhưng cảm thấy họ rất chân thật, coi như cũng là bằng hữu hiếm có, lúc này chàng thấy cả hai mẹ con đều chết thì trong lòng cũng nhói đau.
Lệ Thắng Nam khóc đến nỗi cháy máu mắt, Kim Thế Di nói: "Người chết không thể sống lại, điều quan trọng nhất là phải báo thù cho họ. Thúc thúc nói rất phải, nếu không trừ Mạnh lão tặc thì người chết không nhắm mắt, người sống khó yên". Lệ Thắng Nam nghe chàng nói như thế thì mới ngừng khóc, vẫn thút thít mà rằng: "Nay muội thật sự không còn người thân nào nữa, sau này muội chỉ đành dựa vào huynh!"Kim Thế Di cúi đầu, không dám nhìn vào mắt nàng, chàng cảm thấy thương xót cho Lệ Thắng Nam, nhưng lòng cũng trĩu nặng. Kim Thế Di liếc mắt nhìn thấy nửa cuốn bí kíp võ công ở dưới đất thì nói: "Thắng Nam, đây là báu vật của nhà họ Lệ, tuy chỉ có nửa cuốn nhưng có lẽ cũng có ích. Muội hãy cất đi". Lệ Thắng Nam buồn bã nói: "Nếu không phải vì cuốn bí kíp võ công này, thúc thúc của muội đã không chết trong tay Mạnh lão tặc!" Kim Thế Di thầm nhủ: "Võ công của Lệ Phán Quy vốn hơn Mạnh Thần Thông, nếu không phái vì lấy cuốn bí kíp này y đã không trúng thuốc độc của Kiều Bắc Minh. Nếu y không trúng độc thì Mạnh Thần Thông làm sao giết được y? Lại nghĩ các đời nhà họ Lệ đều bị liên lụy bởi cuốn bí kíp võ công này khiến cho đến cuối cùng chỉ còn lại một mình Lệ Thắng Nam, tính ra quyển bí kíp võ công chẳng phải là vật may mắn! Kim Thế Di là người dễ kích động, chàng nghĩ đến đây thì suýt nữa đã xé nát cuốn bí kíp, nhưng khi chàng cầm lên thì chợt nghĩ lại, chàng giằng cơn xúc động trong lòng mình, vẫn đặt nửa cuốn bí kíp vào tay Lệ Thắng Nam.
Kim Thế Di nói: "Thúc thúc của muội chết vì cuốn bí kíp này, nhưng muội muốn trả thù chỉ e phải nhờ đến võ công trong cuốn bí kíp. Đao có thể giết người nhưng cũng có thể cứu người, đó là do người sử dụng mà thôi. Muội hãy cất vào trước. Cũng mong chúng ta tìm được Mạnh Thần Thông, không cần đến quyển bí kíp này thì tốt hơn". Thế rồi cả hai người đi tìm tung tích của Mạnh Thần Thông. Ra khỏi địa đạo không xa thì chẳng còn thấy giấu chân của Mạnh Thần Thông nữa, hòn đảo này rộng đến cả năm dặm, xung quanh đều là rừng rậm, làm sao biết Mạnh Thần Thông trốn ở đâu? Lệ Thắng Nam nói: "Mấy lần trước thúc thúc dắt kim mao thoa đi tìm, cả kim mao thoa cũng chẳng ngửi được mùi của y, có lẽ chúng ta phải sống với y trên đảo này một thời gian nữa". Kim Thế Di nảy ra một ý, nói: "Chúng ta ra bờ biển xem thử coi thuyền của chúng ta có còn hay không?" Lệ Thắng Nam nói: "Đúng, chúng ta phá hỏng con thuyền thì Mạnh Thần Thông không thể chạy được nữa". Khi ra đến bờ biển thì cả hai đều kêu khổ, té ra Mạnh Thần Thông cũng nghĩ đến những điều họ đã nghĩ, chỉ thấy trên biển có một cái bè gỗ, trên bè có một người, người đó chính là Mạnh Thần Thông, còn chiếc thuyền lớn thì đã mất dạng. Vốn là Diệt Pháp hòa thượng đã đâm chiếc thuyền này mấy lỗ, cột buồm cũng đã bị gãy, không thể ra biển được nữa, nào ngờ Mạnh Thần Thông đã đánh liều phá hủy toàn bộ con thuyền, chọn những tấm ván thuyền còn nguyên kết thành:một cái bè lớn, lúc này y đã cách bờ biển mấy dặm. Kim Thế Di kêu lớn: "Mạnh Thần Thông, ngươi muốn chết ư? Chiếc bè gỗ của ngươi có thể đưa ngươi đến gặp long vương."Mạnh Thần Thông cười lớn, chỉ nghe y nói: "Đa tạ lòng tốt của ngươi, nhưng ta thà đi gặp long vương, nếu long vương không cần ta, ha ha, ta may mắn trở về Trung Nguyên, ta sẽ là thiên hạ vô địch!"
Té ra Mạnh Thần Thông nằm mơ cũng không ngờ rằng Lệ Phán Quy đ