ng thấy mừng cho nàng.
Kim Thế Di điều tức xong, thấy chú cháu họ nhận nhau thì bước tới, đang định ra mắt Lệ Phán Quy, Lệ Phán Quy đã trợn mắt nói: "Y có phải là người nhà họ Lệ không?" Lệ Thắng Nam nói: "Không phải, y... y...". nói chưa xong thì Lệ Phán Quy đã quát: "Tại sao ngươi dắt người ngoài tới đây?" rồi y gầm lớn vung bàn tay to bè chụp về phía Kim Thế Di.
Lệ Thắng Nam vội vàng bước qua cản lại, nhưng thủ pháp của Lệ Phán Quy quá nhanh nhạy, tuy bị nàng cản lại nhưng y vẫn vòng tay qua xé toạc tá áo của Lệ Thắng Nam, nếu không Kim Thế Di đã bị y bóp nát xương!
Lệ Thắng Nam kêu lên: "Thúc thúc, y là bằng hữu tốt nhất của con!" Lệ Phán Quy giận dữ nói: "Bằng hữu tốt nhất cũng không được, ngươi đã quên di lệnh của tổ sư rồi sao? Không được để cho người ngoài nhòm ngó bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh, hòn đảo này cũng không để cho người khác họ bước vào. Y chẳng liên quan gì đến nhà họ Lệ, ta cũng Kim Thế Di để cho y sống mà trở ra!
Lệ Thắng Nam kinh hoảng, buột miệng nói: "Thúc thúc, y là cháu rể của người!"
Lệ Phán Quy ngẩn người ra, lẩm bẩm: "Sao ngươi không nói sớm? Suýt tý nữa ta đã hại y". Lệ Thắng Nam đỏ ửng mặt, nhoẻn miệng cười: "Con đã chẳng phải nói y là bằng hữu tốt nhất của con rồi đấy sao? Sao người lại không hiểu ý?" Lệ Phán Quy nghĩ lại, mình suốt đời chưa chắc lấy được vợ, còn bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh thì không biết khi nào mới lấy được, chi bằng giữ vợ chồng chúng lại, cháu gái của mình sẽ sinh con, tốt xấu gì cũng là con cháu nhà họ Lệ, nó vẫn có thể tiếp tục tìm bí kíp võ công, thế rồi mới cười rằng: "Nếu nói như thế, y không phải là người ngoài. Cháu rể ngoan, lúc nãy ta đã làm ngươi hoảng!"
Kim Thế Di ngượng ngùng lắm, chàng thừa nhận thì không được, không thừa nhận cũng chẳng được, nhưng tính ra nếu không thừa nhận thì lập tức sẽ bị quái nhân giết chết, cho nên chỉ đành im lặng.
Lệ Phán Quy cười ha hả: "Các ngươi kết hôn được bao lâu?" Lệ Thắng Nam nói: "Một năm lẻ mười ba ngày". Kim Thế Di tính lại, từ lúc mình và Lệ Thắng Nam quen nhau đến nay đúng là một năm mười ba ngày, thầm nhủ: "Nàng nhớ rõ như thế, mà mình cứ tưởng là nàng nói bừa, té ra nàng xem ngày quen biết nhau là ngày kết hôn".
Thực ra Kim Thế Di cũng nhớ rõ ngày đó, nếu không chàng cũng chẳng tính được. Lệ Phán Quy cười rằng: "Một năm lẻ mười ba ngày, thời gian cũng không ngắn, sao còn e thẹn như thế?" Kim Thế Di chỉ đành đánh liều gọi y một tiếng thúc thúc". Thế rồi cùng Lệ Thắng Nam hành lễ với bà già, bà già cười toe tóet, chẳng còn địch ý với Kim Thế Di nữa.
Kim Thế Di hỏi: "Thúc tổ bà, có phải bà đã luyện công sai lầm cho nên tẩu hỏa nhập ma không?" bà già hỏi: "Đúng thế, sao ngươi biết?" Kim Thế Di nói: "Trước kia con cũng suýt tẩu hỏa nhập ma, may mà được cao nhân giải cứu, lại truyền cho tâm pháp nội công chính tông, bởi vậy mới thoát hiểm. Con thấy bà vì tẩu hỏa nhập ma mà bị liệt, nhưng không nghiêm trọng lắm, bà hãy thử dùng công phu thổ nạp của con". Lệ Trọng Tử chưa tìm được bí kíp võ công, không hiểu phương pháp vận công chính tà hợp nhất, bởi vậy con trai của y là Lệ Phán Quy chỉ có thể luyện Tu la âm sát công đến tầng thứ bảy, còn vợ của y thì căn cơ kém hơn, vừa mới bắt đầu tu luyện nội công thì đã tẩu hỏa nhập ma.
Mẹ con Lệ Phán Quy được Kim Thế Di truyền cho tâm pháp nội công chính tông thì càng vui mừng, lúc này Lệ Phán Quy cũng nghĩ với sức của một mình mình thì chưa chắc báo được thù, thế rồi mới nói: "Khi nào mẹ khỏe thì sẽ dễ dàng bắt được mấy tên ác tặc, vài ngày nữa, con chữa lành cho hai con kim mao thoa, bọn chúng sẽ nếm khổ".
Bà già cười: "Bọn trẻ đã kinh hoảng, con cũng nên để cho chúng nghỉ ngơi sớm".
Lệ Phán Quy đánh đá lửa đốt lên một ngọn đèn cầy lớn rồi nói: "Thắng Nam, nhà họ Lệ chỉ còn ta và ngươi, lão gia đã không còn, từ rày về sau ở đây chính là nhà của ngươi. Ta dắt các ngươi đi xem căn nhà này". Cây sáp này được làm bằng mỡ trâu rừng, đốt lên rất sáng, Kim Thế Di và Lệ Thắng Nam đi sau y, chỉ thấy địa đạo ngang dọc, khắp nơi đều có đặt cơ quan, đó đều là do Kiều Bắc Minh thiết kế, sau đó được anh em Lệ Bá Tử, Lệ Trọng Tử sửa sang thêm, lúc này Kim Thế Di mới hiểu, nếu không nhờ Lệ Thắng Nam dẫn đi, đừng nói là không tìm ra hang động này, dù có vào nhầm cũng không thể nào ra được.
Bên trong hang động rất rộng, có nhiều căn thạch thất, đã được hai đời cha con nhà họ Lệ sửa sang trong mấy mươi năm, các đồ dùng thường ngày đều đầy đủ, hoặc được làm bằng đá hoặc làm bằng gốm tự nung. Lệ Phán Quy dắt họ đến căn tịnh thất mà năm xưa Kiều Bắc Minh luyện công, y dọn dẹp một hồi rồi phủ tấm da thú lên giường, trong bình hoa còn cắm cả hoa dại, y lại đốt vài ngọn đèn cầy trông giống như tân phòng, Lệ Phán Quy lấy ra một bầu rượu trái cây tự ủ và thức ăn, cười nói: "Các ngươi lần đầu tiên về nhà, đều là người mới. Theo lý phải chúc mừng một phen". Kim Thế Di chỉ đành nâng ly uống cạn cùng y. Lệ Phán Quy đã có mấy phần tửu ý, cười rằng: "Ta không quấy rầy hai ngươi nữa, các ngươi hãy ngủ cho khỏe, mong các ngươi sớm ngày sinh quý tử!" y đúng là một ngườ