nhân, nhưng trong lòng cũng thầm nghi, nhủ rằng: "Chả lẽ Kim Thế Di, Lệ Thắng Nam liên thủ với quái nhân đối phó với mình?" y nghĩ đến đây thì bất giác không lạnh mà run, ba mươi sáu kế chạy là thượng thế là ngay trong đêm tối cùng Diệt Pháp hòa thượng và Côn Luân tản nhân len lén bỏ chạy.
Bọn chúng cởi giày, bọc bàn chân bằng vải dày rồi chọn những chỗ nhiều cỏ mà thi triển khinh công cho nên chẳng để lại giấu chân.
Lệ Thắng Nam nghe Lệ Phán Quy nói như thế thì lạnh mình, nói: "Lão ma đầu này xảo quyệt vô cùng, từ rày về sau y sẽ càng cẩn thận đề phòng chúng ta hơn. Hòn đảo này rộng đến cả trăm dặm vuông, nếu y muốn trốn chúng ta thì tìm cũng không dễ". Lệ Thắng Nam cười nói: "Dù y có bản lĩnh lên trời cũng không thoát khỏi hòn đảo này. Trước tiên chúng ta lấy bí kíp võ công rồi từ từ thâu phục bọn chúng". Lệ Thắng Nam nghĩ trừ phi Mạnh Thần Thông len lén chèo thuyền đi, hai người kia không giỏi thủy tính, vả lại con thuyền cũng đã bị Diệt Pháp hòa thượng phá hỏng, đừng nói là bọn chúng không biết sửa, dù có sửa được ít nhất cũng phải đến nửa tháng, nếu bọn chúng dám ra sửa thuyền thì chắc chắn không thể giấu được tung tích.
Thế rồi nàng yên tâm, nói: "Đúng, trước tiên phải tìm bí kíp võ công, đừng để Mạnh Thần Thông nẫng tay trên!"
Lệ Phán Quy nhíu mày: "Cha con ta đã phí mấy mươi năm mà vẫn chẳng phát hiện tung tích gì. Các người vừa mới đến mà muốn lấy bí kíp võ công?" Lệ Thắng Nam nói: "Thế Di, lấy bức tranh ra đây". Lệ Phán Quy nói: "Bức tranh gì?" Lệ Thắng Nam nói: "Là bức tranh do chính tay Kiều Bắc Minh vẽ, nghe nói từ bức tranh này có thể phá giải được bí mật của ông ta. Nhưng chúng con đều không hiểu, thúc thúc, người sống ở hòn đảo này mấy mươi năm, chắc là hiểu rõ từng cành cây ngọn cỏ, có lẽ sẽ hiểu được bức tranh này".
Kim Thế Di mở bức tranh ra, Lệ Phán Quy mới nhìn thì lộ vẻ thất vọng, y lắc đầu nói: "Ta chẳng hiểu gì cả!" nhưng không lâu sau thì lại cầm bức tranh cúi đầu ngẫm nghĩ. Lệ Thắng Nam nói: "Có phải người hiểu được gì không?" Lệ Phán Quy nói: "Người khổng lồ này hơi kỳ lạ, không biết ta nghĩ có đúng không, ta sẽ dẫn các ngươi đi xem một chỗ này". Lệ Phán Quy dắt họ ra khỏi địa đạo, trèo lên hòn núi lửa, càng lên phía trên thì cây cối càng ít, đi được hai canh giờ thì Lệ Phán Quy dừng lại ở miệng núi phía tây, y nhìn đỉnh núi trọc lóc, nói: "Các người thấy giống cái gì!" Kim Thế Di đang suy nghĩ, Lệ Thắng Nam đã kêu lên: "Giống một người!"
Kim Thế Di giật mình kêu lên: "Chả lẽ người khổng lồ trong bức tranh chỉ đỉnh núi này?" Lệ Phán Quy nói: "Cho nên ta mới dắt các ngươi đến đây xem. Có điều ta đã leo lên đỉnh núi này vài lần nhưng chẳng thấy có hang động gì, cả đỉnh núi tựa như một bức tượng đá. Chả lẽ Kiều Bắc Minh giấu bí kíp võ công trong lòng núi? Nhưng ta vẫn không hiểu, hai tay của người khổng lồ trong bức tranh kéo cây cung, hai chỗ nhô ra trên đỉnh núi cũng giống đôi tay, vậy cây cung lớn kia ở đâu? Cũng chẳng có chỗ nào giống cung tên".
Lệ Phán Quy mở bức tranh ra xem, cả ba người chụm đầu vào. Lúc này Lệ Phán Quy mới nghe Kim Thế Di kể lại đường đi của bức tranh, y trầm ngâm nói: "Nếu bức tranh này do Kiều Bắc Minh đích thân vẽ, trước khi chết lại nhờ người hải khách đưa cho người có duyên, trong tranh chắc có thâm ý, giờ đây chúng ta đã phát hiện ngọn núi này, ở đây chắc có điều bí ẩn gì đó". Lệ Thắng Nam xem tỉ mỉ một hồi rồi nói:
"Thúc thúc bảo trên đỉnh núi không có hang động phải không? Nhưng người khổng lồ trong bức tranh lại đang há miệng". Lệ Phán Quy nói: "Trên núi chỉ có hai tảng đá lớn chồng lên nhau, ở giữa chỉ có một cái hốc nhỏ chứ chẳng phải hang động". Lệ Thắng Nam nói: "Tốt xấu gì cũng phải xem".
Đỉnh núi này trọc lóc chẳng có cỏ mọc nên rất khó đặt chân, may mà Lệ Phán Quy đã chuẩn bị dây thừng và dùi đục, y và Kim Thế Di thi triển công phu Bích hổ du tường leo lên được mấy trượng, rồi đục trên vách đá một cái lỗ nhỏ, cắm cái đinh sắt vào, Kim Thế Di buộc dây thừng thả xuống cho Lệ Thắng Nam leo lên, gần đến trưa thì đã lên đến phía dưới hai tảng đá. Địa hình ở đây hơi lõm, cả ba người đứng ngửa mặt nhìn "miệng của người khổng lồ".
Hai tảng đá lớn chồng lên nhau giống như hai bờ môi của một người khổng lồ, ở giữa có một cái kẽ chỉ đủ chọc bàn tay vào, muốn dài hai tảng đá này ra chỉ e Sở Bá Vương sống lại cũng chẳng làm được. Lệ Phán Quy cười khổ sở: "Đã tới được đây nhưng làm sao vào?"
Lệ Thắng Nam chợt nói: "Thúc thúc hãy xem, bên trong miệng đá cũng có mấy cái răng". Quả nhiên bên trong kẽ đá có vài cây cọc đá lổm chổm trong giống như hàm răng. Lệ Phán Quy nói: "Những cọc đá này có gì kỳ lạ?" Lệ Thắng Nam lấy bức tranh ra, nói: "Kiều Bắc Minh đã làm giấu ở đây". Kim Thế Di nhìn theo ngón tay nàng, chỉ thấy ở giữ răng thứ hai và răng thứ ba đếm từ trái sang phải, kẽ răng rất rộng, nhìn lại hàng măng đá trong các miệng đá quả nhiên cũng như thế.
Lệ Phán Quy nói: "Được, để ta thử xem sao". Rồi y thò hai tay vào, tay trái nắm măng đá thứ hai, tay phải nắm măng đá thứ ba dồn sức lắc hai cây trụ, chỉ nghe tiếng kèn kẹt vang lên, h
