80s toys - Atari. I still have
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3213495

Bình chọn: 8.5.00/10/1349 lượt.

?" Diệt Pháp trả lời: "Vì ông, cũng vì tôi, tôi mong cha con ông đoàn viên, lão Mạnh, xin ông hãy lập tức tìm con gái của lão về!". Mạnh Thần Thông nói: "Ồ, đương nhiên là phải tìm về. Nhưng tôi không hiểu ý của đại sư, tại sao lại bảo vì ông mà cũng vì tôi?" Diệt Pháp hòa thượng nói: "Lữ Tứ Nương để lại ba thiên Thiếu dương thần công là để đối phó với ông, bộ Huyền nữ kiếm pháp của Lữ Tứ Nương là để đối phó với tiên sư, tiên sư đã bị hãm hại, bộ kiếm pháp ấy là mối họa của tôi. May mà người tính không bằng trời tính, người kế thừa y bát của Lữ Tứ Nương là con gái của ông!" Mạnh Thần Thông vỡ lẽ ra, nói: "Ông muốn tôi tìm nó về, bảo nó đưa ba thiên Thiếu dương thần công cho tôi, Huyền nữ kiếm phổ cho ông?" Diệt Pháp hòa thượng nói: "Lệnh ái bị phái Mang Sơn đuổi ra khỏi sư môn, ông tìm về, lấy tình cha con khuyên nhủ, chắc chắn lệnh ái sẽ chấp nhận. Còn Huyền nữ kiếm phổ thì tôi chỉ xin chép lại một bản mà thôi."

Mạnh Thần Thông thầm nhủ: "Xem ra lần này ngươi đến gặp ta, xin ta truyền thụ Tu la âm sát công chỉ là chuyện phụ. Chuyện quan trọng hơn là muốn mượn tay ta đoạt kiếm phổ của con gái ta!" Mạnh Thần Thông đoán không sai tí nào, Liễu ân hòa thượng là người đi theo Độc tý thần ni lâu nhất, tinh thông võ công của phái Mang Sơn, chỉ có bộ kiếm pháp này là y vẫn chưa học được. Diệt Pháp hòa thượng muốn làm chưởng môn phái Mang Sơn, đương nhiên kiếm phổ đó với y càng quan trọng hơn cả Tu la âm sát công.

Mạnh Thần Thông thầm nhủ: "Nó có chịu nhận ta làm cha hay không vẫn chưa biết! Nhưng ngươi muốn ta lợi dụng tình cha con gạt lấy kiếm phổ của nó cho ngươi, quả thật là điên rồ!" Thực ra Mạnh Thần Thông có lấy được kiếm phổ hay không cũng chắc chắn không đưa cho Diệt Pháp hoà thượng.

Dù sao Thiếu dương thần công đã rơi vào tay y, y cần gì phải trả ơn cho Diệt Pháp hòa thượng, để rồi bản lĩnh của Diệt Pháp hòa thượng hơn mình? Cho nên y vẫn đắn đo cuối cùng thì giấu kín chuyện cha con đã gặp nhau.

Nhưng y vì muốn lấy tâm pháp nội công chính tông, vẫn phải lấy lòng Diệt Pháp hòa thượng, thế là chấp nhận rồi nói: "Hai người chúng ta từ rày về sau sẽ là một, lão huynh cứ yên tâm, nếu tôi được lợi chắc chắn sẽ không đối xử tệ với huynh. Ngày mai chúng ta hãy bàn kỹ hơn!".

Diệt Pháp hòa thượng nói cả nửa ngày chỉ được y hứa bằng miệng, đương nhiên trong lòng chẳng vui lắm, nhưng nghĩ dù sao thời gian vẫn còn, cũng không cần phải nôn nóng.

Lại nói Cốc Chi Hoa đang mơ màng ngủ, chợt cảm thấy bên cạnh mình có hơi thở, nàng bừng tỉnh ngồi bật đậy, đưa may ra sờ thì thay mái tóc mềm mại lập tức phát giác ra đó là một người con gái.

Cốc Chi Hoa rút cây ngọc trâm trên đầu, cây ngọc trâm có đính một hạt dạ minh châu, trong căn thạch thất phát ra ánh sáng yếu ớt. Chỉ thấy thiếu nữ ấy nhỏ tuổi hơn nàng, khuôn mặt gầy ốm, trông rất xinh xắn đáng yêu, Cốc Chi Hoa đỡ nàng dậy, thấy nàng chẳng hề có phản ứng, biết nàng đã bi người ta điểm huyệt đạo, khi nhìn kỹ thì bất giác cả kinh, thiếu nữ này bị điểm vào huyệt khuyết bồn ở sau lưng và huyệt bách hội trên đỉnh đầu, hai huyệt này là tử huyệt, chỉ có thủ pháp điểm huyệt độc môn của phái Mang Sơn mới có thể giải được hai tử huyệt này mà không làm cho người bị điểm huyệt tử vong, chính vì bị điểm ở hai tử huyệt, dù cho đối phương có võ công cao cường đến mức nào, cũng không thể vận khí giải huyệt.

Cốc Chi Hoa kinh ngạc thầm nhủ: "Là đệ tử nào của bổn môn đã hại nàng? Theo công phu của người điểm huyệt, chỉ có Tào Cẩm Nhi và Dực Trọng Mâu có được bản lĩnh này. Nhưng nếu hai người đó đã điểm huyệt nàng, tại sao nàng lại rơi vào tay Mạnh... Mạnh Thần Thông?

Lý Tâm Mai cũng kinh ngạc, vừa được giải huyệt đạo cho nàng bèn hỏi ngay: "Này, cô nương là người thế nào với Mạnh lão tặc?" Cốc Chi Hoa nghe mà thay bẽ bàng, đáp rằng: "Tôi cũng như cô nương, bị ông ta nhốt trong thạch thất này." "Cô nương là ai? Cô nương là ai?" Cả hai người đều nói ra câu này.

Lý Tâm Mai đáp trước: "Tôi tên Lý Tâm Mai, là người của phái Thiên Sơn. Còn cô nương?" Cốc Chi Hoa giật mình, lạc giọng kêu lên: "Sao cô nương rơi lại vào tay y?" Lý Tâm Mai đáp: "Sao cô nương biết tôi đã từng bị Mạnh lão tặc cầm giữ?" Cốc Chi Hoa nói: "Tôi tên Cốc Chi Hoa, là người của phái Mang Sơn!" Lý Tâm Mai nói: "Ồ, có lẽ là Dực Trọng Mâu đã nói cho cô biết. Lần trước cô nương Họ Lệ cứu tôi ra, nghe cô ta nói Mạnh lão tặc và phái Mang Sơn của các người có thù lớn, trong đêm cô ta cứu tôi, Dực Trọng Mâu và Tạ Vân Chân đã từng đến Mạnh gia trang đại náo một trận. Đáng tiếc tôi không gặp họ." Thực ra Kim Thế Di đã kể cho Cốc Chi Hoa biết chuyện Lý Tâm Mai bị giam cầm, nhưng Cốc Chi Hoa không muốn nói với nàng biết.

Cốc Chi Hoa đợi nàng nói xong thì vội vàng hỏi: "Cô nương đã bị ai bắt đến đây?" "Là một lão hòa thượng, lão ta cầm một cây thiền trượng to như miệng bát, vẻ mặt hung hăng, người to béo!" Cốc Chi Hoa càng kinh hoảng hơn, nàng run giọng nói: "Té ra là Diệt Pháp hòa thượng! Y... y đã đến đây chưa?" Lý Tâm Mai nói: "Cô nương biết lai lịch của lão hòa thượng hung dữ ấy ư? Chính y đã đưa tôi đến đây giao c