Tôi Là Cửu Vĩ Hồ Ly

Tôi Là Cửu Vĩ Hồ Ly

Tác giả:

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324362

Bình chọn: 7.5.00/10/436 lượt.

- Bố ơi, bố dẫn con đi dạo phố nhé.

- Không đi Bà Nà chơi hả? Đi dạo phố làm gì?

- Con thích dạo phố cơ....

- Được rồi, để vài bữa nữa nhé, giờ mình đi về khách sạn đã. - Ổng vỗ vỗ cái đầu con bé.

- Dạ. - *chụt* nó hôn má bố nó: - Bố thương con nhất, hihi.

- Con gái yêu mà bố không thương thì thương ai bây giờ hehe.

Con Trang cứ lẻo đẻo phía sau tôi, chả biết nó đang nghĩ cái gì nữa. Đi được một đoạn thì nó có vẻ hơi mệt mệt rồi, nó cố chạy thêm 1 đoạn nữa chặn đường tôi lại:

- Này anh kia, không biết là để một người con gái đuổi theo phía sau là xấu lắm à? Không biết chờ sao.

- Gì vậy bà nội, tôi có phải người yêu hay bạn cô đâu mà chờ làm gì? Mà cô tự đi theo chứ tôi có bắt cô phải theo đâu. - Sau đó lại mỉm cười nhìn nó:

- Hay là cô muốn làm người yêu của tôi? Tôi có thể sẽ phá lệ mà thu nhận cô đấy.

- Hứ, anh đừng có mà ảo tưởng, ai thèm chứ. Tôi... tôi chỉ muốn mời anh đi ăn một bữa vì đã giúp tôi thoát khỏi tên đeo bám kia thôi. - Ấy, ẻm đỏ mặt rồi.

- Thế không phải hôm nọ cô đưa tôi 500k rồi sao? Trả gì nữa? - Hình như mình hỏi hơi khó.

- Không thích thì thôi! Người ta mới chả thèm, chẳng qua thấy ơn anh giúp tôi còn hơn 500k đấy nhiều định bù đắp thôi. Thế thôi nhé, tôi đi đây, chào anh. Hứ, không biết điều. - Vừa quay mặt qua định đi thì tôi tôi bắt tay cô nàng lại.

- Gì đây, bỏ tôi ra. Anh làm cái gì đó. - Giận rồi.

Tôi chỉ mỉm cười:

- Hehe, không phải cô muốn mời tôi đi ăn sao? - Đá mắt qua chỗ khác rồi nói tiếp :

- Dẫn đường đi.

Hất tay tôi ra, mặt cô nàng đỏ lên, biểu cảm thì khá tức tối:

- Đi thì đi, theo tôi. - Nói xong cô ta chạy đi trước.

Lần này tôi lại là kẻ theo sau, đi theo nó tới nhà hàng Niêu Trúc Lâm Viên ở gần cầu Rồng, tôi thì như con gà con mới ra khỏi chuồng rồi, có biết gọi gì đâu, để em nó gọi hết. Gọi ra thì ăn, rẹt rẹt hết mấy món liền. Ngẩng đầu lên mới để ý con nhỏ nãy giờ nó nhìn mình ăn mà nó cười khúc khích, lại còn che miệng làm như che rồi là người ta không biết nó cười vậy(tại tôi cũng chả hiểu con gái lắm). Tôi mới nhíu mày hỏi:

- Cô cười cái gì! Không lo ăn tí hết đồ ăn bây giờ. - Lần này nó bật cười ha hả luôn.

- Hahaha, anh làm tôi buồn cười quá.

- Cô cứ cười tiếp đi, tôi ngắm. Không ngờ cô cười cũng đẹp lắm chớ bộ. - Cười nữa đi, bố coi mày cười đến khi nào.

- Hứ, ai thèm. Anh không khen thì ai cũng biết điều đó. - Cô nàng quay mặt qua chỗ khác, sang chảnh value.

Nói chuyện với gái đẹp tuy lúc nào cũng nghe những câu nói tự khen mình nhưng rất vui. Cô nàng không ngây thơ như Mỹ Hương nhưng tuyệt đối là kỳ phùng địch thủ về nhan sắc lẫn độ trong sáng. Điêu nhưng dễ bị lừa, chưa bao giờ ra đời nó thế. Tôi có điều thắc mắc:

- Sao cô lại mời tôi đi ăn thế? Đừng bảo là trả ơn nhé, tôi chả tin đâu. Cô mà không thích thì tên Thanh kia làm được gì? hè hè, khai đê. - Cười nham hiểm tí.

Cô nàng thấy tôi hỏi vậy thì đỏ mặt, cuối đầu xuống, một chốc rồi ngẫng lên nhìn tôi. Nhỏ nhẹ:

- Tôi... tôi.. chỉ là tôi thấy nói chuyện với anh thì rất tự nhiên, tôi không thích kiểu lời lẽ hoa mỹ, đẹp đẽ của đám người kia nên tôi thích.. như vậy thôi. Không được sao?

- hehe, được chứ. Có một người đẹp như cô để ý thì còn gì bằng, tôi cầu còn không được nữa là haha.

- Hứ, anh nói nghe hay lắm. Thế bây giờ kết bạn nhé. Tôi tên là Tôn Tuyết Trang, 18 tuổi, nhà ở khu Đảo Xanh. Còn anh?

- Tên hay đấy. Còn tôi, tôi tên Vĩ, hân hạnh được làm quen.

Mắt cô nàng ướt ướt, đứng dậy bỏ đi ra ngoài cửa. Sặc, sao mọi thứ đảo lộn 180 độ thế. Tôi chạy theo giữ tay cô nàng lại:

- Này, cô bị làm sao vậy. Mới nói kết bạn với tôi mà đùng một cái bỏ đi à? Đùa tôi chắc?

Cô nàng giật tay tôi ra, rồi òa lên khóc:

- Anh là đồ tồi. Anh bắt nạt tôi, anh chỉ biết khi dễ con gái thôi, huhu oa oa. - Tay dụi dụi mắt.

Tôi thấy vô lý quá, tôi bắt nạt, khi dễ nàng ta khi nào chứ. Nhưng tôi biết với mấy cô nàng dễ mít ướt thì càng cứng càng khóc mà thôi. Đành phải dịu lại:

- Này cô có lầm không vậy nè? Tôi có làm gì đâu mà bắt nạt cô chứ? Nói nghe coi, nếu thật là tôi sai tôi sẽ xin lỗi với cô.

- Hức hức, anh... anh ... tôi muốn làm quen kết bạn với anh thôi mà. Anh không thích thì thôi, nói thẳng ra đi. Anh cũng bày trò hoa mỹ như bọn họ, hức hức. - Dụi mắt rồi lại định đi ra khỏi cửa, tôi lại giữ tay cô nàng lại.

- Hiểu lầm gì không vậy? Tôi cũng thật lòng muốn kết bạn với cô mà!! Hoa mỹ chỗ nào cơ chứ?

- Vậy tại sao.. tại sao tôi đã giới thiệu như vậy rồi mà anh chỉ cho tôi biết cái tên đến có họ cũng không có, anh nghĩ tôi chỉ đáng giá như vậy thôi sao, hay là anh thấy tôi không thật tâm? - Nó bù lu bù loa một loạt.

Thì ra là như vậy, tí nữa tôi té xỉu. Giờ thân phận này không tồn tại thì giới thiệu làm sao đây nàng? Tôi cũng muốn chớ. Ráng mỉm cười một cái:

- Trời ơi, tưởng gì ghê lắm chứ. Tôi hiện giờ chỉ có một cái tên, tôi chỉ có thể thêm cho cô 2 chữ trong tên là Hạ Cửu Vĩ. Tôi rất có thành ý, nếu cô tin tưởng chúng ta có thể làm bạn tốt, còn không tin thì thôi. Đến một ngày nào đó cô sẽ thấy rằng cô biết được tên tôi thì đó là một thành ý lớn lao thế nào, hehe. - Cười.

-


XtGem Forum catalog