đó, nhưng vẫn thấy thiếu thiếu gì đấy.
Ra quán nét coi thì biết thêm Kendo có 2 loại cảnh giới là phòng ngự và tấn công. Chỉ cần học được một trong 2 cảnh giới này thì cũng được coi là cao thủ rồi, miêu tả rằng phòng ngự cũng là tấn công, mà tấn công cũng là phòng thủ. Chậc chậc, chả hiểu gì sấc rồi chiều nay cũng phải lên thớt, lần này tôi nhớ cái câu tấn công là phòng thủ nên mới vào là lao lên đập liền, nhưng mà nó vẫn cứ đứng im một chỗ vừa đỡ được một phát là lại trả tôi một đòn. Tuy rằng đau nhưng tôi có Mộc Thiên Khí nên tí nữa về nhà vận một hồi là hết nên cứ té rồi lại bất chấp lao vào, mấy đứa học viên cũng bàn tán xôn xao, có đứa khen thằng Hiệp cao tay, có đứa khen tôi lì lợm kiên trì, con Ngọc cũng hay hỏi thăm tôi.
Điều đó chẳng là gì cả, hôm nay tôi đã quyết đả bại nó thì cho dù như thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ bào mòn sức nó, trong một lần bị nó trả đòn, tôi bị nó quật trúng mắt, đau chết người luôn, mắt tôi nhắm tịt, đương nhiên là có sưng tím lên rồi, lực đạo đánh vào tay chân còn đau huống chi là mắt, tôi không sợ bị ảnh hưởng thị lực vì đã có Mộc Thiên khí. Đang định vận chuyển Mộc Thiên khí lên mắt thì tôi chợt cảm nhận được cái gì đó, ồ là những đường gió, xung quanh tôi có rất nhiều đồng môn đang tập với nhau, tôi cảm nhận được những đường kiếm của bọn họ. Cố gác lại cơn đau trên mắt tôi đưa kiếm về phía trước thách thức:
- Lên đây!
Tên Hiệp thì ngạc nhiên, mới đập trúng mắt thằng kia thấy mắt nó sưng vù rồi, dù sao thì tuy ghét nó nhưng cũng là đồng môn đang tập võ với nhau, định lại xin lỗi với hối lộ nó một ít không tí nữa thì bị thầy trách phạt thì đột nhiên nó lại đưa kiếm thách thức về phía mình, có điên không cơ chứ? Hắn nghĩ:
- Dám thách thức tao à, cho dù tao có đánh mày chấn thương đi chăng nữa thì cũng lắm là bị đuổi khỏi đây thôi, ở thành phố này còn chưa có cơ quan nào xử lí được tao đâu. - Nghĩ thế hắn liền không sợ gì nữa, cầm kiếm lao lên.
Hắn vừa vung kiếm lên thì tôi đã cảm nhận được đường gió ở bên phải có động tĩnh, tôi liền đưa kiếm lên thì đã đỡ được một phát, tức thì bên trái có tiếng gió tôi cũng đưa kiếm gỗ sang bên trái đúng hướng ấy. Tên kia bất ngờ, không tin tưởng nổi, vừa rồi có phải là thằng bị mình hành té lên té xuống đó không, sao giờ mình nó đỡ được của mình 2 phát liền, lại còn không mở mắt nữa, hắn không tin vào mắt mình nữa, hắn cho rằng đó chỉ là chó ngáp phải ruồi mà thôi, hắn tiếp tục vung kiếm, tôi lại cảm nhận và đỡ được. 5 phút sau tôi đỡ được không biết bao nhiêu là kiếm rồi, sảng khoái, quá sảng khoái haha, tôi hét lên:
- Tiếp tục đê, nãy anh mạnh lắm mà, đánh nữa đi chứ, nhiều lên, tuyệt vời hahaha! - Đồng thời vận một lượng khí Mộc Thiên lên mắt để chuẩn bị mở mắt ra phản công.
Hắn dùng mũi kiếm đâm vào ngực tôi, tức thì mũi kiếm của hắn bị mũi kiếm của tôi chặn lại. Hắn giật mình thét:
- Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào, không có ai trên đời này dùng mũi kiếm để đỡ mũi kiếm được cả. Chuyện này tuyệt đối.. tuyệt đối không thể nào. - Theo hắn được các sư phụ dạy rằng khi gặp đối thủ muốn dùng kiếm đâm thì phải né, tuyệt đối không thể đỡ mà có đỡ cũng dùng sống kiếm là thiên tài rồi, vì mũi kiếm nhỏ và nhọn, rất khó để dùng một vật có tiết diện nhỏ để đỡ chính xác được, cho dù có đỡ được thì nó cũng bị lệch đi và đâm thẳng vào bản thân mà thôi, nhưng đằng này đối thủ của hắn lại có thể giữ cho mũi kiếm của hắn bị đứng lại, khít đến độ không bị chệch đi 1 li, khiến hắn không thể tin nổi, chẳng lẽ các thầy bên Nhật lừa mình.
Các đồng môn và vài thầy dạy thấy hắn hét, cũng bị gây chú ý nhìn sang thì thấy 2 mũi kiếm đang đối diện với nhau, ai nấy cũng giật mình. Đúng lúc đó mắt tôi đã được trị xong tôi mở mắt, thấy hắn đang thất kinh không giữ được bình tĩnh thì cơ hội đây rồi, kể thì có vẻ lâu chứ từ lúc mũi kiếm chạm nhau đến khi mọi người bị chú ý thì cũng chỉ có vài giây thôi. Tôi đánh bay kiếm hắn ra, một kiếm chọt vào bụng hắn, một kiếm chặt lên vai phải vai cầm kiếm chủ lực của hắn, khiến hắn thét lên đau đớn, không thể ngồi dậy nổi, lăn qua lăn lại. Tất nhiên là mọi người cũng đủ biết lực đạo của tôi mạnh như thế nào nhưng thắc mắc tại sao mấy ngày qua tôi luôn bị hành, thì cũng do tôi đánh mà chưa bao giờ trúng hắn dù chỉ một cái cả, đến giờ mới trúng. Cuối cũng nguyện vọng cũng đã thỏa tôi cười lên:
- Hahaha, the end.. - Gác kiếm lên vai đi trả rồi thay lại đồ thường đi về, hôm nay thật sảng khoái làm sao, tinh thần như được tăng lên một bậc vậy, tâm trạng vậy mà đi dạo đêm thì tuyệt vời. Con Ngọc thì nghĩ học được 2 bữa nay rồi, nghe nói là biết điểm thì về nhà đi nộp hồ sơ luôn, nộp ở Sài Gòn nữa nên cũng không về Đà Nẵng nữa.
Về nhà trong tâm trạng lâng lâng, tắm rửa thay đồ, vận chuyển thuật pháp 1 lần cho tinh thần thêm thăng hoa. Đổi trạng thái đi ra ngoài đường dạo, tôi lần này muốn ra cầu sông Hàn đầu tiên, hít thở gió lồng lộng. Tôi không biết tôi vừa đi qua tới khu mà có nhiều giang hồ thì có một thằng xăm mình ngồi bên quán nước nhìn thấy, nó cầm điện thoại lên gọi:
- Alo thiếu gia, người mà th
