Duck hunt
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212523

Bình chọn: 7.5.00/10/1252 lượt.

khung trời này còn có những khung trời khác, cái ta hiểu thật là

nông cạn. Ta đã thắng bên ngoài, nhưng bên trong, phần tâm ý ...” Một

con nai nhỏ nghe tiếng chân người, sợ hãi vùng chạy, lẩn vào trong bóng

tối của khu rừng sâu thẳm. Sực nghĩ đến Giang, Thạch Đạt Lang quay gót

theo đường cũ trở lại đền Quang Minh. Trong đền đã lên đèn, tăng chúng

đi lại vội vã, có vẻ chưa hết xúc động sau biến cố vừa qua. Thạch Đạt

Lang gọi cổng, đứng chờ một lúc lâu mới thấy một nhà sư bước ra. Nhà sư

giật mình khi nhận ra hắn trong bóng tối chập choạng.

- Thí chủ ...thí chủ quên gì chăng ?

- Tại hạ quên một điều, xin quý tự vui lòng giúp. Ngày mai hoặc ngày

kia, nếu có ai đến tìm, quý tự bảo giùm là tại hạ tới trọ Ở khu bờ hồ

Sarusawa. Chỗ đó nhiều phạn điếm nhưng chắc tìm cũng không khó.

- Được !

Nghe lời đáp cụt lủn, Thạch Đạt Lang không yên bụng. Hắn thêm:

- Người tìm tại hạ là một đứa trẻ mươi, mười hai tuổi. Nó tên Giang. Phiền quý tự chỉ dẫn tường tận cho.

Thạch Đạt Lang trở lại khu rừng, theo đường mòn xuống núi. Hắn không

thoải mái, bực dọc với chính mình. Tuy là chuyện vặt, nhưng rõ ràng việc này chứng tỏ tâm trạng bối rối của hắn sau khi bị thua vị sư già mày

trắng. Hắn chưa đủ bình tĩnh, quên cả những chuyện cần phải làm, chưa đủ trưởng thành chấp nhận lẽ hơn thua, chưa phá được sai lầm của chấp ngã

thì làm sao đạt tới chân như, mục đích tối hậu của kiếm học?

oo Trong hai thập niên vừa qua, vùng hạ lưu sông Sai và bờ hồ Sarusawa

phát triển mạnh. Nhà cửa, hàng quán đủ loại mọc lên như nấm. Mới đây,

quan đầu xứ đặt bản doanh tại thị trấn gần đó nên số công sai, nha lại

lui tới rất đông làm vùng này trở thành một xóm sầm uất.

Cũng như ở các nơi khác, hễ chỗ nào đông người là có người Tàu đến buôn bán.

Một người Tàu mở cửa hàng ăn chuyên nghề làm bánh bao mới đến lập nghiệp chừng một năm bây giờ đã phát đạt. Nghe nói bác ta học được nghề làm

bánh chân truyền của Hồ Vọng Xương, mà bánh bao Hồ Vọng Xương thì nổi

tiếng là ngon không ai bì kịp.

Thạch Đạt Lang đến xóm bờ hồ, trời đã gần khuya vậy mà hàng quán vẫn còn để đèn sáng trưng, khách ra vào tấp nập. Phạn điếm tuy nhiều, nhưng

Thạch Đạt Lang kén kỹ, không dám đến những nơi có vẻ sang trọng. Hắn

chẳng có bao nhiêu tiền; số bạc Tôn gia tặng đã vơi đi nhiều, tuy nhiên

hắn lại muốn trọ Ở một nơi nào không đến nỗi xa mặt phố để đồ đệ dễ tìm. Thạch Đạt Lang mới ăn cơm ở chùa mà bây giờ đã đói vì phải đi một quãng khá xa từ trên núi xuống. Mùi xào nấu và mùi bánh bao vừa chín tời từ

một quán ăn đưa ra ngào ngạt làm con tì con vị hắn cồn cào. Hắn đứng tần ngần dưới hiên quán ăn một lúc rồi mạnh dạn bước vào. Quán đông người,

tửu bảo bận tíu tít. Thạch Đạt Lang gọi vài cái bánh bao, thấy cái nào

trên mặt cũng có đóng dẫu chữ “Hồ ” đỏ chót. So với bữa cơm chay ăn hồi

chiều, bánh tiệm này quả thật thơm ngon, chưa bao giờ hắn được thưởng

thức bánh ngon như thế.

Thiếu nữ đứng rót trà, nhìn dáng điệu và y phục Thạch Đạt Lang khác lạ bèn hỏi:

- Qúy khách từ phương xa đến ?

- Phải.

- Qúy khách đã định trọ đâu chưa ?

Thạch Đạt Lang đương phân vân, nghe hỏi như người được gãi đúng chỗ ngứa, vội nắm ngay lấy cơ hội:

- Chưa, cô nương biết quán nào chỉ giùm. Ta ở xa đến, chẳng rõ đường lối.

- Vậy may quá. Tiểu nữ có người bà con, nhà còn dư căn phòng rộng vẫn

thường để khách vãng lai đến tạm trú. Vừa dịp ông khách trước mới đi,

phòng còn để trống, để tiểu nữ hỏi xem.

Rồi không đợi trả lời, nàng quay gót đi ngay, bước nhanh và gọn như bước chân chim. Lát sau, dẫn đến bàn một thiếu phụ, lông mày cạo nhẵn và vẽ

cong như kiểu lông mày các phụ nữ đã xuất giá, có lẽ là vợ chủ quán.

Thiếu phụ giới thiệu sơ sơ nhà trọ, tuy ở gần thị trấn nhưng yên tĩnh,

thật hợp ý Thạch Đạt Lang. Hắn gật đầu ưng thuận.

- Nhà đó của bà chị ta. Qúy khách yên tâm không phải lo tiền trà nước đâu !

Thạch Đạt Lang đứng dậy, gọi tửu bảo trả tiền rồi theo thiếu phụ ra cửa.

oo Căn nhà có gác, ở lui vào phía trong một khu vườn nhỏ, trông ấm cúng

và dễ thương lạ. Thiếu phụ gõ cửa, một tỳ nữ bước ra mở cổng. Hai người

đàn bà nói nhỏ với nhau một hồi, thỉnh thoảng lại đưa mắt liếc về phía

Thạch Đạt Lang. Hắn đứng xa xa, đảo mắt nhìn quanh. Gốc tùng cổ thụ bên

hòn đá rêu phong, vài khóm cúc đầu mùa điểm hoa vàng lấm tấm bên hàng

giậu tre thưa, gây cho hắn một cảm tình quyến luyến đặc biệt.

Người tỳ nữ mời Thạch Đạt Lang vào nhà và đưa lên phòng trên gác. Căn

phòng đối với hắn thật quá sang trọng làm hắn hơi bối rối. Hắn thắc mắc

không hiểu sao một gia đình vào loại khá giả như thế này lại cho khách ở trọ, bèn hỏi thì người nữ tỳ chỉ cười mà không nói.

Thạch Đạt Lang đã ăn chiều, thay quần áo đi tắm rồi vào phòng nằm nghỉ.

Tuy nhiên, ý nghĩ này vẫn lởn vởn trong trí cho đến khi giấc ngủ đến nhẹ nhàng, ru hắn vào một thế giới bình yên không mộng mị.

Sáng hôm sau, Thạch Đạt Lang nói với ả nữ tỳ:

- Ta đang đợi một người nên muốn lưu lại đây một hai ngày, được không ?

- Xin quý khách tùy tiện. Chủ nhân đã đến kia !

Vừa hay một thiếu phụ trạc ba mươi tuổi bước và